Thanh Từ Bất Hận

Chương 8



 

“Bởi vì ta biết, càng là lúc nguy hiểm thì càng phải giữ được sự bình tĩnh.”

 

Ta mướn ánh mắt lên, bình thản nhìn Liễu Như Yên.

 

Sau đó ta mỉm cười.

 

“Như Yên muội muội," ta dùng giọng điệu tương tự chỉ có hai người nghe thấy, khẽ khàng nói, “Chiếc ngọc trâm muội đang cài kia, có thể cho ta mượn xem một chút được không?"

 

Liễu Như Yên ngẩn người ra.

 

Ả theo bản năng đưa tay lên sờ sờ b/úi tóc, ngón tay khi chạm vào chiếc dương chi ngọc trâm kia liền khựng lại một chốc.

 

“Năm xưa chính tay ta đã cài lên cho muội," ta tiếp tục nói, giọng nhẹ bẫng như đang kể một chuyện vụn vặt chẳng đáng lưu tâm, “Bên trong cây trâm khắc thứ gì, muội hẳn phải rõ hơn ta chứ."

 

Sắc mặt ả thay đổi.

 

Không phải là cái quá trình thay đổi từ từ, mà là trong nháy mắt, huyết sắc trên mặt bay sạch sành sanh không còn một giọt, giống như có ai hắt một chậu nước lạnh vào mặt ả vậy.

 

Ả rút cây ngọc trâm từ trên b/úi tóc xuống, lật ngược lại, hướng về phía ánh nến trên tường phòng giam.

 

Ánh sáng xuyên qua chất ngọc, in hằn ra ba chữ nhỏ như đầu ruồi ở thành bên trong — Giáo Phường Ty.

 

Nhưng nét mặt của ả nói cho ta biết, ả chẳng nhìn thấy thứ gì cả.

 

Bởi vì ba chữ đó, không nằm trên cây trâm trong tay ả.

 

Nó nằm trong tay ta.

 

Ta từ trong b/úi tóc lấy ra một cây ngọc trâm khác.

 

Cùng một nước ngọc, cùng một nét điêu khắc, cùng một kích cỡ hoa văn.

 

Điểm khác biệt duy nhất chính là, thành bên trong cây trâm trong tay ta, khắc rõ mồn một ba chữ “Giáo Phường Ty", mỗi một nét chữ đều mới tinh như thể vừa mới khắc xong, nhưng thực chất là đã được khắc từ năm năm trước.

 

Ta lật nghiêng thân trâm, hướng về phía ánh nến.

 

Ba chữ đó hiển hiện ra dưới ánh sáng, rõ ràng như d.a.o khắc vào lòng.

 

Nét mặt của Liễu Như Yên khi đó, ta vĩnh viễn không bao giờ quên được.

 

Đồng t.ử của ả bỗng chốc co rụt lại bằng đầu kim, cánh môi bắt đầu run rẩy hộc tốc, bàn tay nắm cây trâm run bần bật như cầy sấy, giống như đang phát chứng sốt rét.

 

Ả há há miệng, muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng như thể bị ai bóp nghẹt, chỉ phát ra một âm tiết hỗn hển vô nghĩa.

 

“Ngươi...

 

Ngươi từ khi nào..."

 

“Năm năm trước," ta từ từ đứng dậy, trên tay tuy rằng đang mang xiềng xích, nhưng khoảnh khắc đứng thẳng dậy đó, ta cư xử bề trên nhìn xuống ả, “Ngay từ ngày đầu tiên muội bước chân vào Hầu phủ."

 

Ta tiến lên một bước, sợi xích sắt của xiềng xích kéo lê trên đất, phát ra âm thanh loảng xoảng ch.ói tai.

 

Liễu Như Yên lùi lại một bước.

 

Tấm lưng của ả đập rầm vào hàng rào gỗ của phòng giam, phát ra một tiếng trầm đục.

 

Ta đưa cây ngọc trâm đến sát mắt ả, bắt ả phải nhìn cho rõ ba chữ đó.

 

“Quan kỹ của Giáo Phường Ty, mỗi người khi nhập sổ tịch đều sẽ được cấp phát một cây ngọc trâm có khắc xuất xứ như thế này, cốt để đề phòng bỏ trốn."

 

Giọng ta rất nhẹ, như đang đọc một đoạn công văn đã thuộc làu làu, “Khi muội tiến Hầu phủ, Liễu gia nói muội là đích nữ thất lạc nhiều năm của họ.

 

Nhưng cây ngọc trâm trên đầu muội, khắc không phải là tộc huy của Liễu gia, mà là quan ấn của Giáo Phường Ty."

 

Ta khựng lại một chốc, nhìn khuôn mặt dần dần mất sạch huyết sắc của ả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Muội có thể g/iết ta," ta nói, “Nhưng cây trâm này cùng với phó bản văn thư chuộc thân năm xưa, đã được giao vào tay người của ta rồi.

 

Ta mà ch/ết, ngày mai cả Kinh thành đều sẽ biết — Hầu gia cưới một ả b/úp kỹ làm bình thê."

 

Trong phòng giam im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng lửa nến nhảy nhót bộp bộp.

 

Khuôn mặt Liễu Như Yên từ trắng bệch chuyển sang xanh xám, từ xanh xám lại chuyển sang tím tái.

 

Thân hình ả run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà là vì tức, và hơn hết là vì sợ.

 

Nỗi sợ hãi đó thấm ra từ tận xương tủy, khiến cả người ả trông như thể có thể rệu rã sụp đổ bất cứ lúc nào.

 

“Ngươi gạt ta," giọng ả khản đặc, suýt chút nữa không nói thành câu hoàn chỉnh, “Cây trâm trong tay ngươi là giả...

 

Ta đã nhờ người kiểm nghiệm rồi, cây trên đầu ta đây xuất thân từ Nội Vụ Phủ, căn bản không phải đồ của Giáo Phường Ty..."

 

Ta không đáp lời.

 

Ta bình thản nhìn ả.

 

Ả đợi một chốc, thấy ta không tiếp lời, trên mặt xẹt qua một tia hoảng loạn.

 

Ả không dám chắc chắn nữa rồi.

 

Đây chính là hiệu quả mà ta muốn đạt được.

 

Nỗi sợ hãi giày vò người ta nhất, không phải là việc ngươi biết mình sẽ thua, mà là việc ngươi không biết trong tay đối thủ rốt cuộc đang nắm giữ những quân bài nào.

 

Ả có thể đ.á.n.h cược cây trâm trong tay ta là giả, nhưng vạn nhất cược thua thì sao?

 

Cược thua, ả và Hầu phủ cùng đi đời nhà ma.

 

“Vậy muội có muốn đ.á.n.h cược một ván không?"

 

Ta khẽ khàng nói.

 

Liễu Như Yên chằm chằm lườm ta.

 

Vành mắt ả đỏ quạch lên, không phải muốn khóc, mà là vì tức.

 

Đó là loại phẫn nộ khi bị dồn vào chân tường, không còn đường lui.

 

Ả bỗng nhiên đem chén rượu trong tay đập mạnh xuống đất, mảnh sứ vỡ b/ắn tung tóe, độc t.ửu b/ắn lên tà váy ả, loang ra một vệt thẫm màu.

 

“Thẩm Thanh Từ!"

 

Ả thét lên một tiếng ch.ói lọi, giọng nói vang vọng khắp phòng giam, bén ngót nhức tai.

 

Sau đó ả xoay người bỏ chạy.

 

Bước chân lảo đảo, suýt chút nữa bị chính tà váy của mình làm cho vấp ngã.

 

Ả vịnh vào hàng rào gỗ để vững vàng thân hình, ngoảnh đầu nhìn ta một cái.

 

Ánh mắt đó chứa đựng sự oán độc, sự sợ hãi, và cả một tia cảm xúc mà chính ả cũng chưa nhận ra — sự kính phục.

 

Có lẽ là vì ả không ngờ được, một nữ nhân từng bị ả giẫm đạp xuống vũng bùn lầy, lại có thể quay ngược trở lại bóp nghẹt cổ họng ả.

 

Ả chạy mất rồi.

 

Tiếng bước chân xa dần nơi lối đi âm u, cuối cùng biến mất hẳn.

 

Tên ngục tốt bước vào, nhìn nhìn đống mảnh sứ vỡ dưới đất, lại nhìn nhìn ta, im lặng bắt đầu thu dọn.