Ta nhận ra chữ của chàng, nét ngang lúc nào cũng kéo rất dài, nét sổ lại thu về quá gấp, giống như một kẻ vĩnh viễn chẳng màng nhẫn nại.
Khi chàng viết hai chữ “ghen tuông", vệt mực có hơi loang ra một chút, có lẽ khi viết đến đây đã do dự mất một khoảnh khắc.
Nhưng cũng chỉ là một khoảnh khắc mà thôi.
“Trước khi xuất chinh Kiêu nhi đã để lại lời nhắn," mẹ chồng thấy ta nhìn chằm chằm vào bức hưu thư, tưởng ta không chịu ký, ngữ khí lại cứng rắn thêm vài phần, “Như Yên đi theo là để hầu hạ sinh hoạt của nó.
Ngươi đã là chính thê, chẳng những không hiền thục, ngược lại còn đập nát hộp trang điểm của Như Yên, đây không phải ghen tuông thì là cái gì?"
Ta quả thực có đập nát hộp trang điểm của Liễu Như Yên.