Năm ta mười sáu tuổi, phụ thân bị bắt giải vào ngục.
Trước khi đi, người chỉ kịp nhìn ta một cái, ánh mắt như muốn khắc ta vào xương tủy, rồi nhét vào tay ta một phong thư cũ.
Giấy đã ố vàng, nét chữ mờ đi vì năm tháng.
“Hôn thư,” phụ thân nói, giọng khàn đặc, “lên kinh… tìm Kinh gia.”
Ta còn chưa kịp hỏi thêm, cửa ngục đã đóng sầm lại.
Một tháng sau, La phủ bị niêm phong.
Từ đó, thế gian này chỉ còn lại một mình La Mạc Sương.