Trăng Nơi Loan Đài

Chương 5



Ông ta phái người điều tra, quyết tìm ra kẻ đứng sau cản trở chuyện này.

 

Nếu cứ để ông ta tiếp tục tra xét, nhất định sẽ liên lụy tới Tiêu Lan Y.

 

Sự sủng ái mà Dung Trạm dành cho ta chỉ là giả tượng.

 

Mục đích là để ta trở thành lá chắn cho Tiêu Lan Y.

 

Tai họa lần này… coi như ta đã thay nàng ta chắn một kiếp nạn.

 

Dung Trạm đích thân ở lại trong lều của ta.

 

Chăm sóc t.h.u.ố.c thang suốt nhiều ngày liền.

 

Dường như chỉ có làm như vậy mới có thể xóa bớt cảm giác áy náy và mắc nợ trong lòng hắn.

 

Ta không nói chuyện với hắn.

 

Hắn liền lặng lẽ ngồi một bên xử lý công vụ.

 

Đôi khi còn đứng phía sau nhẹ nhàng phe phẩy quạt, giúp ta xua muỗi.

 

Hắn cũng kể cho ta nghe tình hình triều chính.

 

Những lúc chuyện trò vu vơ, hắn còn nhắc đến tuổi thơ của mình và Chiêu Dương công chúa.

 

Tiên hoàng hậu mất sớm.

 

Hắn và Chiêu Dương công chúa là huynh muội ruột, nương tựa lẫn nhau mà lớn lên.

 

Hắn kể cho ta nghe về sự lạnh lùng bạc bẽo trong thâm cung.

 

Về chuyện người người thích nâng cao đạp thấp.

 

Cũng kể rằng Chiêu Dương công chúa từng thử t.h.u.ố.c thay hắn, hôn mê nửa tháng trời.

 

Tình cảm huynh muội sâu nặng ấy quả thực khiến người ta xúc động.

 

Đó cũng là nguyên nhân ngày trước hắn đồng ý điều kiện của ta.

 

Hắn đã thân cận với ta hơn rất nhiều.

 

Đêm khuya thanh vắng, ta sai người chôn con ngựa kia.

 

Một con súc sinh hại chủ vốn không nên giữ lại.

 

Những ngày này, Dung Trạm chỉ cảm thấy mình mắc nợ ta quá nhiều.

 

Nhưng hắn không biết.

 

Con ngựa đó là do chính tay ta chọn.

 

Nó vốn không phải loại ngựa hoang khó thuần.

 

Có người bỏ thứ gì đó vào cỏ khô cho ngựa ăn.

 

Ta cũng tận mắt nhìn thấy.

 

Nhưng ta không hề vạch trần.

 

Ta chính là muốn lợi dụng cơ hội này.

 

Khiến hắn hoàn toàn chìm trong cảm giác hối hận và day dứt.

 

Dung Trạm là người mềm không ăn cứng.

 

Ta đã sớm hiểu rõ tính cách của hắn.

 

Sự mềm lòng của hắn… chính là điểm dễ bị ta lợi dụng nhất.

 

Cuộc săn mùa thu còn chưa kết thúc.

 

Hắn đã dâng tấu xin được hộ tống ta về kinh trước.

 

Sau khi trở về phủ, ta tĩnh dưỡng suốt một tháng.

 

Trong khoảng thời gian ấy, hắn không còn lạnh nhạt với ta như trước.

 

Thường xuyên tới thăm ta.

 

Quan trọng hơn cả.

 

Mọi việc nội vụ của Đông cung đã được giao cho ta quản lý.

 

Từ một Trắc phi hữu danh vô thực, ta đã trở thành nửa nữ chủ nhân của Đông cung.

 

Từ trên xuống dưới trong phủ, không còn ai dám khinh thường ta nữa.

 

6

 

Nghe nói ta được sủng ái ở Đông cung, Chiêu Dương công chúa vẫn không yên lòng.

 

Nàng đích thân đến dặn dò thái t.ử:

 

“Hoàng huynh, hãy cẩn thận người nằm bên gối huynh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nhưng một thiên chi kiêu nữ như nàng, sao có thể hiểu được lòng người.

 

Người nàng nên đề phòng là kẻ nằm bên gối mình mới đúng.

 

Sau khi thành hôn, chuyện con cái của họ không được thuận lợi.

 

Thành thân ba năm, Chiêu Dương vẫn chưa từng mang thai.

 

Nàng mời hết danh y này đến danh y khác, nhưng đều không tìm ra vấn đề.

 

Thế nhưng Ôn Ngọc Hành lại vô cùng dịu dàng chu đáo.

 

Trong lời nói luôn ngầm bày tỏ rằng dù không có con cái, hắn vẫn sẽ cùng nàng làm một đôi phu thê ân ái trọn đời.

 

Chiêu Dương trong lòng có cảm giác áy náy.

 

Vì thế càng muốn bù đắp cho hắn.

 

Nàng nhiều lần cầu xin chức quan cho hắn trước mặt bệ hạ.

 

Nhờ những trợ lực ấy, Ôn Ngọc Hành tránh được việc bị điều tới những vùng xa xôi nghèo khó để rèn luyện.

 

Quay đầu lại liền từng bước thăng tiến trong kinh thành.

Truyện được đang trên page Ô Mai Đào Muối

Sắc mặt của Ôn phu nhân còn khó coi hơn trước rất nhiều.

 

Khi Dung Trạm nhắc tới chuyện này với ta, trong lòng ta đã bắt đầu nghi ngờ.

 

Thái y bắt mạch nhiều lần, xác nhận thân thể Chiêu Dương hoàn toàn không có vấn đề.

 

Thế nhưng thành hôn ba năm vẫn không có động tĩnh.

 

Mà Ôn Ngọc Hành lại quan tâm săn sóc hết mực, lợi dụng cảm giác áy náy của nàng để thu hết lợi ích.

 

Nghĩ đến đây, ta không khỏi bật cười.

 

Hắn và ta là cùng một loại người.

 

Mưu tính đến tận cùng, từng bước đều có sắp đặt.

 

Nếu đã như vậy… lòng tham và dã tâm của hắn cũng có thể trở thành thứ để ta lợi dụng.

 

Ta mua chuộc một tỳ nữ trong phủ công chúa.

 

Chỉ chờ hắn lộ ra sơ hở.

 

Vị trí Thái t.ử phi Đông cung đã bỏ trống quá lâu.

 

Bệ hạ chuẩn bị chỉ hôn cho thái t.ử rồi.

 

Người sắp bước vào Đông cung chính là nữ nhi của Tĩnh An hầu.

 

Một khi chính phi nhập phủ, Trắc phi tiếp tục nắm quyền quản lý sẽ không còn phù hợp với quy củ.

 

Quyền lực trong tay ta, trong tương lai không xa sẽ phải giao ra.

 

Nghĩ đến đó, thật khiến người ta không nỡ.

 

Ta còn đang tiếc nuối thì lại biết được thái t.ử định nhân dịp lễ hội đèn Trường Ninh, lén “tình cờ gặp gỡ” Tiêu Lan Y.

 

Hắn bao trọn cả lầu Lãm Nguyệt.

 

Bày ra vô số câu đố đèn l.ồ.ng, còn treo phần thưởng hấp dẫn.

 

Phần thưởng được treo trên tầng bảy cao nhất của lầu Lãm Nguyệt.

 

Ai giải được câu đố khó nhất sẽ được lên tầng cao nhất nhận thưởng.

 

Hắn đã sớm chờ sẵn trong nhã gian trên đó.

 

Ta dẫn theo tỳ nữ rời phủ.

 

Ngồi ở lầu Thải Phượng đối diện, từ xa quan sát.

 

Ta nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt tròn.

 

Nhìn trò vui đang diễn ra trên lầu Lãm Nguyệt phía xa.

 

Tỳ nữ có chút lo lắng:

 

“Nương nương, sao người không đến góp vui? Nếu người giải được câu đố, cũng có thể để điện hạ biết rằng người và ngài ấy cũng là tâm ý tương thông.”

 

Ta cầm một miếng bánh ngọt lên, thong thả nói:

 

“Hôm nay phần thưởng ấy chỉ có thể thuộc về Tiêu Lan Y. Có điều ta đến đây là để xem điện hạ lại tiếp tục đ.â.m đầu vào vách đá.”

 

Tỳ nữ không hiểu.

 

Cho đến khi trăng lên giữa trời.

 

Hàng vạn ngọn đèn trên lầu Lãm Nguyệt đồng loạt sáng rực.

 

Tiêu Lan Y đúng hẹn xuất hiện.