Quả nhiên như dự liệu.
Chỉ có một mình nàng ta giải được câu đố ở tầng cao nhất.
Sau khi cho người lui ra, nàng ta một mình bước lên tầng bảy của lầu Lãm Nguyệt.
Nhưng chẳng bao lâu sau, nàng ta đã vội vã rời đi.
Chỉ nghe liên tiếp tiếng chén tách rơi xuống đất.
Kết quả như vậy hoàn toàn không có gì bất ngờ.
Tỳ nữ tức giận thay ta:
“Nương nương, trái tim điện hạ vẫn luôn hướng về nàng ta. Hay là... cho nàng ta một bài học?”
“Ngươi là đồ ngốc sao?”
Ta lạnh nhạt hỏi ngược lại.
“Là thái t.ử đơn phương si mê người ta. Ta gây khó dễ cho nàng ấy làm gì?”
“Nô tỳ biết sai rồi.”
Xem đủ trò vui của thái t.ử, ta cũng nên rời đi.
Ta sẽ không làm khó Tiêu Lan Y.
Còn người khác có làm khó nàng ta hay không, chuyện đó ta không quản nổi.
Tranh cao thấp với nàng ta vì một nam nhân, ta không có hứng thú.
Nhưng điều đó không có nghĩa là người khác cũng không có hứng thú.
Từ mấy ngày trước, phía sau ta đã có vài cái đuôi bám theo.
Nếu bọn chúng thích theo dõi như vậy, thì vừa hay theo ta tới đây xem một vở kịch.
Mấy cái đuôi đó đến từ phủ Tĩnh An hầu.
Xem ra vị Thái t.ử phi tương lai còn chưa vào cửa kia rất tò mò về ta, vị Trắc phi Đông cung được sủng ái hết mực này.
Chưa nhập phủ mà nàng ta đã phái người dò xét tình hình hậu viện Đông cung rồi.
Dung Trạm rất giỏi họa thủy đông dẫn.
Lần này thì không thể trách ta được.
Không ai thích mãi làm kẻ chịu oan thay người khác, trở thành tấm khiên chắn cho người khác cả.
7
Trên đỉnh lầu Lãm Nguyệt, ngàn đèn đồng loạt thắp sáng.
Đó là cảnh tượng khiến cả kinh thành kinh diễm.
Nhưng người bày ra cảnh tượng ấy lại một lần nữa thất ý.
Dung Trạm say mèm suốt một đêm.
Sau khi say, hắn lẩm bẩm bên tai ta:
“Vì sao? Nàng ấy vì sao không chịu? Chỉ cần nàng ấy gật đầu, cô có thể vì nàng ấy chống lại thánh chỉ, vì nàng ấy trái ý tất cả mọi người...”
“Bởi vì...”
Ta thản nhiên đáp: “Ngươi sẽ mang tai họa đến cho nàng ấy.”
Lời nói nhẹ nhàng rơi xuống.
Vài tháng sau, Đông cung đón Thái t.ử phi.
Tiết Kính Đường, nữ nhi của Tĩnh An hầu.
Nàng ta cũng là người được nâng niu chiều chuộng từ nhỏ.
Tính tình ngang ngược, không dễ trêu chọc.
Ngày thứ hai sau khi nhập phủ, nàng ta đã truyền ta tới kính trà.
Ta cung kính lễ độ, còn chủ động dâng lên chìa khóa và đối bài quản gia trong phủ.
Trao hết quyền quản lý nội vụ vào tay nàng ta.
Nàng ta vô cùng đắc ý.
“Trước đây chỉ nghe nói Trắc phi được sủng ái. Bây giờ xem ra, cũng là người thông minh biết tiến biết lùi.”
“Thái t.ử phi xuất thân danh môn vọng tộc, mới thực sự có phong thái của đại gia khuê tú. Thiếp chỉ là liễu yếu đào tơ, không dám tranh ánh sáng với nhật nguyệt.”
Ta hạ thấp tư thái, ngoan ngoãn thuận theo.
Tiết Kính Đường rất hưởng thụ những lời đó.
Nàng ta cũng biết người Dung Trạm thật lòng yêu không phải là ta.
Cái gọi là sủng ái chẳng qua chỉ là giả tượng.
Vì vậy nàng ta lười gây khó dễ cho ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Từ sau khi nàng ta nhập phủ, ta luôn tránh né mũi nhọn của nàng ta.
Nàng ta si mê Dung Trạm.
Nhưng tính khí lại rất lớn, hơn nữa vô cùng ngang ngược.
Khiến Dung Trạm ngày càng phiền lòng khó chịu.
Thế nhưng phía sau nàng ta là phủ Tĩnh An hầu.
Danh môn vọng tộc, thế lực hiển hách.
Dù Dung Trạm không thích, hắn cũng không thể biểu hiện quá rõ ràng.
Vì muốn tránh Tiết Kính Đường, hắn thường xuyên tới viện của ta ngồi một lát.
Nhưng ta lại cố ý tránh mặt hắn.
Từ sau khi Thái t.ử phi nhập phủ, ta xin chỉ vào cung bầu bạn cùng Thái hậu lễ Phật.
Ở lâu trong cung Từ Ninh, chuyên tâm chép kinh.
Dung Trạm không đáng để dựa vào.
Truyện được đang trên page Ô Mai Đào Muối
Ta đương nhiên phải tìm thêm cho mình vài chỗ dựa khác.
Thái hậu thích yên tĩnh.
Nhưng đám hậu bối đều không chịu nổi sự tẻ nhạt ấy.
Trùng hợp thay...
Ta chịu được.
Ta ở cung Từ Ninh suốt ba tháng.
Sáng tối đều đến thỉnh an.
Ăn chay niệm Phật.
Hoàn toàn không bận tâm đến chuyện Đông cung.
Đến cả Thái hậu cũng không nhịn được mà hỏi:
“Nếu ngươi còn không quay về, chỉ sợ Đông cung sẽ không còn chỗ cho ngươi nữa.”
Ta cười đáp: “Vậy đến lúc đó, Thái hậu nhất định phải thu nhận thần thiếp mới được.”
Thái hậu nhìn những quyển kinh Phật ta chép, gật đầu tán thưởng.
Ta ở cung Từ Ninh là để tránh họa.
Nghe nói Thái t.ử phi cố ý tổ chức một buổi thưởng hoa yến.
Tấm thiệp đầu tiên được gửi tới Tiêu phủ.
Những người còn lại đều là khuê mật của Tiết Kính Đường.
Tiêu Lan Y tới dự tiệc.
Nhưng lại bị sỉ nhục bằng lời nói ngay trong yến tiệc.
Thái t.ử phi nói năng không kiêng dè.
Nàng ta mắng Tiêu Lan Y là một cô nương chưa xuất giá mà lại mê hoặc thái t.ử đến thần hồn điên đảo, thật là hồ ly tinh.
Tiêu Lan Y vừa xấu hổ vừa tức giận.
Cuối cùng bị chọc đến ngất xỉu.
Dung Trạm vội vàng chạy về.
Khiến cả Đông cung náo loạn đến long trời lở đất.
Ta hiểu rõ Thái t.ử phi đang để tâm điều gì.
Nàng ta xuất thân cao quý.
Được người ta nâng niu hơn mười năm.
Từ trước đến nay, thứ gì nàng ta muốn đều sẽ có được thứ tốt nhất.
Đáng tiếc… cuộc hôn nhân này của nàng ta lại là thứ nhặt phần còn lại.
Từ sau màn kịch ở lầu Lãm Nguyệt hôm ấy, nàng ta cũng hiểu rõ.
Chỉ cần Tiêu Lan Y gật đầu.
Vậy người ngồi ở vị trí Thái t.ử phi hôm nay có lẽ đã không phải là nàng ta nữa.
Chưa chắc nàng ta đã yêu thái t.ử sâu đậm đến thế.
Chỉ là không nuốt trôi cục tức đó mà thôi.
Đã có được tất cả những thứ tốt đẹp nhất.
Thế nhưng duy chỉ có hôn sự này khiến nàng ta thấy khó chịu.