Tú Nghệ Kinh Hoa

Chương 10



9.

Tiếng kim loại va chạm rít lên ch.ói tai, kéo theo một tia lửa xẹt qua tấm khiên bằng đồng của binh sĩ tiên phong. Sương mù và khói lửa quyện đặc tại thung lũng Hắc Lân, mùi m.á.u tanh nồng nặc bốc lên theo từng đợt gió rít. Tiếng la hét của quân binh, tiếng vó ngựa hỗn loạn đạp lên sỏi đá tạo thành một mớ âm thanh hỗn tạp, điên cuồng. Chiến trường đã hoàn toàn mất đi kiểm soát, rơi vào thế giằng co đẫm m.á.u.

"Tướng quân! Cánh tả bị nghẽn rồi! Quân số của địch đông gấp đôi dự kiến, chúng đang liều c.h.ế.t vây bọc!"

Phó tướng vừa c.h.é.m gục một tên bộ binh địch vừa hét lớn, m.á.u trên mặt chảy thành dòng nhạt nhòa.

Tần Mộ Phong không quay đầu lại, thanh trường kiếm trong tay vung lên một đường bán nguyệt dứt khoát, cắt đứt cổ họng gã kỵ binh đang lao tới. Ánh mắt hắn sắc lạnh như chim ưng, khóa c.h.ặ.t vào đám đông hỗn loạn phía trước. Giữa màn khói dày đặc, tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa, việc định vị tướng lĩnh chỉ huy của đối phương bằng mắt thường lúc này là bất khả thi.

Vút.

Một tiếng xé gió thanh mảnh, khác biệt hoàn toàn với tiếng rít của tên tre, đột ngột vang lên từ nóc chiếc xe ngựa kiên cố ở trung tâm đội hình.

Nhược Vũ đứng thẳng trên mui xe, tà áo nam t.ử màu lam sẫm bay phần phật trong gió bụi. Gương mặt nàng không một giọt m.á.u, bình tĩnh đến đáng sợ trước cảnh đầu rơi m.á.u chảy ngay dưới chân. Đôi bàn tay thon dài lướt nhanh, các đầu ngón tay động tác dứt khoát hệt như đang gảy những nốt nhạc dồn dập trên một cây đàn vô hình.

Sợi chỉ tơ nhuộm sắc màu đặc biệt – thứ ánh lên sắc xanh lục ma mị dưới ánh hoàng hôn khuất sau vách núi – lao ra như một tia chớp, quấn c.h.ặ.t lấy phần giáp vai của một gã hộ vệ đang che chắn cho một viên tướng địch phía xa.

"Hướng một giờ, gã giáp đen đội mũ lông chim!" Nhược Vũ cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đanh gọn, truyền qua tiếng gầm rú của chiến trường.

Tần Mộ Phong lập tức nhận ra vệt sáng xanh lục mờ nhạt vừa xuất hiện trên vai đối phương. Hắn nhướng người trên lưng ngựa, tay trái giật mạnh cương, tay phải nâng cung, ba mũi tên đồng loạt rời dây.

Phập! Phập! Phập!

Ba tiếng động khô khốc vang lên liên tiếp. Viên tướng địch còn chưa kịp hiểu vết màu lạ trên vai mình từ đâu ra đã ngã nhào xuống ngựa, mũi tên cắm sâu xuyên qua khe hở của giáp cổ.

"Đội hình bên trái áp sát! Nhìn theo chỉ màu!" Tần Mộ Phong hét lớn, thanh kiếm lại tuốt trần, khí thế bức người.

Quân sĩ phủ Tướng quân vốn đang hoang mang trước số lượng áp đảo của địch, nay như tìm được kim chỉ nam. Họ không cần phải dò giẫm trong màn khói độc, chỉ cần dồn toàn lực công kích vào những vị trí có vệt chỉ màu phát quang mà phu nhân đã đ.á.n.h dấu.

Nhược Vũ đứng trên cao, tư duy hiện đại giúp nàng nhanh ch.óng bao quát chiến trường như một bản đồ ba chiều. Nàng không nhìn vào sự tàn khốc của việc c.h.é.m g.i.ế.c, mà nhìn vào quy luật chuyển động của các toán quân. Tay nàng liên tục phóng chỉ. Sợi chỉ màu đỏ thẫm quấn lấy chân ngựa của toán kỵ binh tiên phong; sợi chỉ màu vàng kim đ.á.n.h dấu thẳng vào vị trí gã phó tướng đang cố gắng tổ chức lại đội hình phe địch.

Một tên tướng địch phát hiện ra nguồn gốc của những sợi chỉ quái dị, gã gầm lên, thúc ngựa lao thẳng về phía chiếc xe ngựa: "G.i.ế.c con ả trên mui xe trước!"

"Nghĩ cũng đừng nghĩ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhược Vũ không hề né tránh, nàng nâng một ống tiêu nhỏ bằng đồng lên. Ngón tay khẽ bấm, ba cây kim ngắn mang theo chất độc tê liệt b.ắ.n ra, găm thẳng vào mắt con ngựa chiến. Con vật hí lên đau đớn, đổ sụp xuống, hất văng tên tướng địch xuống đất. Ngay khoảnh khắc gã vừa lồm cồm bò dậy, một mũi tên của kỵ binh phủ Tướng quân đã xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c gã.

Sự ăn ý giữa bộ chỉ huy trên xe và lực lượng đột kích của Tần Mộ Phong đạt đến mức hoàn hảo. Không cần một lời giải thích dài dòng, không cần những hồi còi hiệu rườm rà, ánh mắt Tần Mộ Phong lướt qua đâu, sợi chỉ của Nhược Vũ liền bay đến đó. Các tướng lĩnh phe địch lần lượt bị hạ gục một cách đầy bí ẩn và chuẩn xác, khiến quân số dù đông nhưng hàng ngũ bắt đầu rệu rã, dẫm đạp lên nhau mà chạy.

Trên vách đá cao, Vương gia đứng c.h.ế.t lặng, bàn tay siết c.h.ặ.t vào thành đá đến mức bật m.á.u. Hắn nhìn xuống thung lũng, nơi mười vạn tinh nhuệ mà hắn dày công nuôi dưỡng đang bị xé nhỏ ra từng mảnh bởi một thế trận mai phục ngược mà hắn không thể ngờ tới.

Bức bản đồ thêu quân sự mà hắn nâng niu như báu vật, hóa ra lại là tấm vé đưa toàn bộ quân lực của hắn vào thẳng chiếc túi rách do chính Nhược Vũ và Tần Mộ Phong thắt nút.

"Kế hoạch phản gián... thành công rồi." Nhược Vũ khẽ lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một biên độ lạnh lùng khi thấy toán quân chủ lực của đối phương hoàn toàn sập bẫy, lọt thỏm vào khu vực đầm lầy phía dưới theo đúng những chốt chặn giả trên bản đồ.

"Rút quân! Vương gia có lệnh rút quân!" Tiếng gào thét hoảng loạn của binh lính phe phản nghịch vang lên khắp nơi, nhưng các lối ra của thung lũng Hắc Lân đã bị phong tỏa bởi các khối đá lớn mà quân Tần Mộ Phong đã chuẩn bị từ trước.

Một toán tàn quân điên cuồng, biết mình không thể sống sót, quyết định liều c.h.ế.t lao vào trung tâm. Xe ngựa của Nhược Vũ bị va đập mạnh bởi một cỗ xe rơm bốc cháy. Sức mẻ của bánh xe khiến mui xe nghiêng hẳn sang một bên, Nhược Vũ mất đà rơi xuống giữa vòng vây của đao kiếm.

Nàng lộn một vòng trên mặt đất đầy cát bụi, nhanh ch.óng rút đoản đao găm bên hông, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh đến lạnh người. Một tên lính địch vung đao c.h.é.m xuống, Nhược Vũ nghiêng người né áp sát, lưỡi đoản đao lạnh lẽo gọt thẳng qua cổ tay gã, đoạt lấy thanh trường đao.

Keng!

Một thanh đao khác c.h.é.m tới từ phía sau, nhưng đã bị một lưỡi kiếm dài chặn đứng. Tần Mộ Phong đã nhảy xuống ngựa từ bao giờ, thân hình cao lớn của hắn đứng chắn trước mặt nàng, sát khí trên người tỏa ra như một vị tu la bước ra từ biển m.á.u.

"Nàng không sao chứ?" Giọng hắn khàn đặc, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào đám tàn quân đang điên cuồng lao tới.

"Vai áo bị quẹt trúng một chút, không ảnh hưởng đến việc thu lưới." Nhược Vũ đứng thẳng dậy, xoay ngược lưỡi đao trong tay, ánh mắt khóa c.h.ặ.t vào ba tên địch đang bao vây phía trước.

"Vậy thì kết thúc trận này thôi."

Tần Mộ Phong hạ thấp trọng tâm, trường kiếm trong tay rung lên những tiếng o o lạnh lẽo. Đám quân địch xung quanh nhìn vào hai con người đang đứng giữa chiến trường đẫm m.á.u kia, bỗng nhiên cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng. Một người dũng mãnh vô song, một người lý trí đến đáng sợ, họ không có sơ hở cho kẻ khác khai thác.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Nhược Vũ không nói lời nào, nàng bước chéo chân, thanh đao quét ngang tầm thấp, cắt đứt gân kheo của tên địch bên trái. Cùng lúc đó, Tần Mộ Phong tiến một bước dài, lưỡi kiếm đ.â.m thẳng qua n.g.ự.c tên chính diện. Sự phối hợp của họ không cần nhìn, không cần nghe, chỉ dựa vào sự cảm nhận chuyển động của đối phương qua từng nhịp thở.

Máu tươi b.ắ.n tung tóe lên tà áo lam của nàng, lên vạt áo giáp nát bấy của hắn. Những tên lính địch cuối cùng ngã xuống, để lại một khoảng trống lặng ngắt giữa trung tâm thung lũng. Tiếng reo hò chiến thắng từ các góc núi bắt đầu bùng nổ, vang dội cả một vùng trời. Vương gia đã bỏ chạy cùng một vài thân tín, bỏ lại toàn bộ tham vọng bá chủ tại khe núi này.

Nhược Vũ buông thanh đao đẫm m.á.u, hơi thở có chút dồn dập nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ tỉnh táo của một người vừa hoàn thành một ca phẫu thuật phức tạp. Nàng xoay người, tấm lưng mảnh mai nhưng kiên định chạm nhẹ vào lớp giáp lưng lạnh ngắt, đầy vết xước của Tần Mộ Phong. Hắn cũng lùi lại một bước, giữ nguyên vị trí, cảnh giác nhìn ra bốn phía xung quanh để bảo vệ nàng khỏi bất kỳ biến số nào còn sót lại.

Khói lửa chiến trường cuồn cuộn bốc lên, ánh hoàng hôn đỏ thẫm cuối cùng tắt lịm sau rặng núi xa, nhường chỗ cho bóng tối lạnh lẽo của đại ngàn. Giữa vạn quân reo hò, giữa đống đổ nát của một triều đại suýt chút nữa đã bị lật đổ, hai người họ không nói một lời nào, chỉ thầm lặng chia sẻ hơi ấm và sự tin tưởng tuyệt đối qua một điểm chạm duy nhất.

Hai người dựa lưng vào nhau giữa chiến trường.