Tú Nghệ Kinh Hoa

Chương 11



10.

Tiếng lá khô xào xạc dưới đế giày da thuộc phá vỡ sự im lặng tịch mịch của màn đêm. Sương mù mặt hồ lãng đãng trôi, phủ một lớp màng mỏng lạnh lẽo lên vạn vật, nhưng không thể làm dịu đi hơi nóng còn sót lại từ những trận huyết chiến chưa xa. Trên mặt hồ phẳng lặng như gương, ánh trăng vỡ vụn thành những mảnh bạc nhỏ, lấp lánh theo từng đợt sóng ngầm nhẹ nhàng xô vào bờ đá.

Nhược Vũ đứng tì tay lên lan can gỗ mục, ngón tay thanh mảnh nhè nhẹ gõ theo một nhịp điệu vô hình. Chiếc áo choàng bằng lông cáo xám khoác trên vai nàng hơi lay động trước cơn gió đêm buốt giá. Từ phía sau, tiếng bước chân quen thuộc trầm ổn, dứt khoát vang lên rồi dừng lại ở khoảng cách vừa vặn một sải tay.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Tần Mộ Phong nhìn nghiêng khuôn mặt thanh tú nhưng ngập tràn vẻ lãnh đạm của nàng, khẽ đưa tay lật nhẹ vạt áo choàng bị gió thổi ngược lên, giọng nói trầm thấp như tiếng đàn trầm: "Đêm đã thâm, sương trên hồ rất độc. Nàng không ở trong phòng dưỡng thương, ra đây đứng hứng gió làm gì?"

Nhược Vũ không quay đầu lại, đôi mắt phượng vẫn nhìn chăm chú vào một đốm sáng lập lòe của ngọn đèn l.ồ.ng treo trên chiếc thuyền chài đằng xa. Nàng nhàn nhạt đáp: "Trong phòng ngột ngạt quá. Huống hồ, cung quỷ âm mưu mấy ngày qua dọn dẹp chưa xong, ta nằm một chỗ lại cảm thấy lãng phí thời gian."

Tần Mộ Phong bước thêm một bước, đứng song song với nàng, tầm mắt cũng hướng về phía mặt hồ xa xăm. Trên gương mặt góc cạnh của vị Đại tướng quân, những vết xước nhỏ do mảnh giáp vỡ quẹt phải trong trận Hắc Lân đã bắt đầu đóng vảy, càng làm tăng thêm vẻ phong sương, kiên nghị. Hắn khẽ thở ra một làn hơi trắng, bàn tay siết nhẹ chuôi kiếm bên hông: "Mọi chuyện đã hưu chiến. Liễu Yên đã vào thiên lao, Vương gia triệt để mất đi nanh vuốt tại kinh thành, buộc phải co cụm chờ c.h.ế.t. Hành trình vừa qua, chúng ta đi nhanh hơn ta tưởng rất nhiều."

Nhược Vũ cúi xuống, nhìn bóng hai người in trên mặt nước dập dềnh. Nàng khẽ bật cười, thanh âm mang theo chút giễu cợt quen thuộc: "Nhanh sao? Từ đêm tân hôn với thanh trường kiếm kề sát yết hầu, cho đến cú tát bằng bức bình phong ở đại sảnh, rồi đến những đường chỉ nhuộm t.h.u.ố.c thử giữa thung lũng đầy m.á.u... Ta lại thấy mỗi một bước đi đều như thọc tay vào ổ rắn. Chỉ cần một cái sảy chân của chàng, hoặc một phán đoán sai lầm của ta, cái hố chôn thây chúng ta dưới khe núi kia đã xanh cỏ từ lâu rồi."

Tần Mộ Phong khựng lại, khóe môi hắn hơi mím thành một đường thẳng. Khoảng lặng giữa hai người kéo dài, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền xa xa vang vọng lại. Ánh mắt hắn chậm rãi di chuyển, dừng trên những ngón tay vương vài vết chai mỏng do cầm kim thêu lâu ngày của nàng, một lúc lâu sau mới trầm giọng nói: "Đêm tân hôn đó... là ta hồ đồ. Ta tự phụ nắm giữ mười vạn đại quân, nhìn thấu mọi mưu gian chước quỷ của triều đình, nhưng lại dùng ánh mắt hạn hẹp của một kẻ đa nghi để đo lường lòng dạ của nàng. Nhược Vũ, nàng có quyền hận sự lạnh lùng của ta khi đó."

Nhược Vũ nâng một tách rượu nhỏ đặt trên bàn đá cạnh lan can lên, xoay nhè nhẹ chiếc chén sứ trong lòng bàn tay, khói rượu ấm nồng phả ra che mờ đi ánh mắt: "Hận chàng? Tướng quân nghĩ nhiều rồi. Tư duy của ta không cho phép ta tốn thời gian vào những cảm xúc vô ích như hận thù. Đặt mình vào vị trí của chàng lúc đó, một nữ t.ử mang danh nghĩa con gái Nhược gia đột ngột gả vào phủ giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, nếu chàng lập tức tin tưởng ta, ta mới là người phải xem xét lại trí tuệ của vị Đại tướng quân này. Ta chọn cách chứng minh bằng kết quả, vì logic luôn là thứ v.ũ k.h.í sắc bén nhất để đập tan mọi sự nghi ngờ."

Tần Mộ Phong nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt hắn dưới ánh trăng không còn sự sắc lạnh, dò xét của một vị chủ tướng, mà thay vào đó là một sự trân trọng và thấu hiểu sâu sắc từ tận đáy lòng: "Nàng luôn như vậy, bình tĩnh đến mức tàn nhẫn với chính mình. Chưa bao giờ ta thấy nàng khóc lóc gào thét, cũng chưa từng thấy nàng giải thích nửa lời khi bị kẻ khác dồn vào góc c.h.ế.t. Nhiều lúc đứng từ xa nhìn nàng bóc trần từng lớp ngụy trang của Liễu Yên, hay khi nàng đứng trên mui xe ngựa phóng tơ giữa làn mưa tên, ta luôn cảm giác... nàng như một người đứng ngoài cuộc, nhìn thế giới này bằng một con mắt hoàn toàn khác biệt."

Nhược Vũ im lặng, ngón tay siết c.h.ặ.t chén rượu sứ mỏng đến mức đầu ngón tay hơi trắng bệch. Nàng ngửa cổ, uống cạn chén rượu cay nồng, vị nồng đượm xộc thẳng lên mũi nhưng không làm giảm đi sự tỉnh táo trong đôi mắt phượng. Nàng nhìn lên bầu trời đêm không một gợn mây, nơi những chòm sao xa xôi đang tỏa ra thứ ánh sáng nhợt nhạt, cô độc.

"Tướng quân có tin vào một thế giới khác không?" Nhược Vũ đột ngột cất tiếng, giọng nói rất nhỏ, tựa như đang tự hỏi chính mình. "Một thế giới mà ở đó, người ta không cần dùng đao kiếm để nói chuyện, không cần gả bán nữ nhi để đổi lấy binh quyền. Nữ nhân ở nơi đó có thể tự do đi lại trên đường, tự do làm chủ vận mệnh của mình, không phải làm quân cờ cho phụ thân, cũng không phải làm bù nhìn cho phu quân."

Tần Mộ Phong nheo mắt, đôi mày kiếm nhíu c.h.ặ.t: "Thế giới như vậy... thực sự tồn tại sao? Nghe qua giống như một giấc mộng huyền ảo của các đạo sĩ phương ngoại."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhược Vũ thu hồi tầm mắt, nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, nụ cười trên môi mang theo một nỗi niềm cô tịch sâu thẳm: "Nó tồn tại. Ta đã từng sống ở một nơi như thế. Một nơi có những tòa nhà cao chọc trời, có ánh đèn rực rỡ thắp sáng cả đêm thâu, và con người ta giao tiếp với nhau bằng những lý lẽ và luật lệ minh bạch. Khi ta đột ngột mở mắt ra và thấy mình nằm trong căn phòng chật hẹp của Nhược phủ, xung quanh chỉ toàn là những tiếng khóc lóc giả tạo, những mưu mô hạ độc, và một tương lai bị định đoạt sẵn... Chàng có biết cảm giác đó là gì không? Đó là sự cô độc. Một sự cô độc đến tận xương tủy, khi chàng nhận ra mình là kẻ duy nhất lạc loài giữa một thời đại không thuộc về mình, xung quanh toàn là những người nói thứ ngôn ngữ mà chàng hiểu, nhưng tư duy lại cách nhau cả một vạn dặm."

Tần Mộ Phong đứng lặng người, những lời nói của nàng như một luồng sấm sét đ.á.n.h thẳng vào tâm trí hắn. Hắn chưa từng nghe qua những khái niệm quái dị như vậy, nhưng sự logic và biểu cảm lạnh lùng, cô tịch trên gương mặt nàng lúc này khiến hắn không thể không tin. Hắn chợt hiểu ra tại sao nàng lại có những phân tích sắc bén đến thế, tại sao nàng lại coi thường những thủ đoạn "trà xanh" của Liễu Yên, và tại sao nàng lại có thể đứng vững trước mũi kiếm của hắn mà không hề chớp mắt. Nàng không thuộc về nơi này, nàng mang một linh hồn từ một nơi cao rộng hơn, và nàng đang phải gồng mình chịu đựng sự tù túng của thế giới này một mình.

"Thì ra... đó là lý do nàng luôn đẩy ta ra xa?" Giọng Tần Mộ Phong trầm xuống, mang theo một nỗi xót xa vô hình mà chính hắn cũng không nhận ra. "Nàng từ chối sự giúp đỡ của ta, nàng không muốn nợ ân tình, nàng muốn tự tay dọn dẹp Liễu Yên, tự tay giăng bẫy Vương gia... Tất cả là vì nàng cảm thấy bản thân không thuộc về phủ Tướng quân này, không thuộc về giang sơn này, đúng không?"

Nhược Vũ khẽ xoay người, tà áo lụa lướt qua thành đá kêu sột soạt. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt trong veo không một chút tạp chất: "Đúng vậy. Ta cần sự minh bạch. Ở thế giới cũ của ta, mối quan hệ giữa người với người được xây dựng trên sự hợp tác sòng phẳng. Ta giúp chàng giữ vững binh quyền, đập tan dã tâm của Vương gia, đổi lại, chàng cho ta một chốn dung thân bình yên để ta thêu thùa, không bị những mưu mô bẩn thỉu làm phiền. Đó là một bản hiệp ước công bằng, không ai nợ ai."

Tần Mộ Phong đột ngột bước tới, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đến mức Nhược Vũ có thể ngửi thấy mùi trầm hương quen thuộc trộn lẫn với mùi gió lạnh trên y phục của hắn. Hắn không chút chần chừ, đưa bàn tay to rộng, vương đầy vết chai sạn nắm c.h.ặ.t lấy đôi bờ vai mảnh khảnh của nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào sự kiên định trong mắt mình.

"Nhưng ta không muốn một bản hiệp ước!" Tần Mộ Phong gằn giọng, từng chữ một bật ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi. "Nhược Vũ, nàng nghe cho kỹ đây. Từ lâu rồi, từ trước cả khi trận Hắc Lân diễn ra, khi ta đứng nhìn nàng tỉ mẩn vẽ từng nét mực trên mẫu thêu dưới ánh nến thư phòng, ta đã không còn một chút nghi ngờ nào đối với nàng. Ta không coi nàng là quân cờ của Vương gia, cũng chưa bao giờ coi nàng là một đối tác tạm thời để lợi dụng."

Nhược Vũ hơi mím môi, nàng định lùi lại theo bản năng, nhưng lực tay của Tần Mộ Phong giữ c.h.ặ.t như gọng kìm, vừa mạnh mẽ vừa chứa đựng một sự trân trọng tuyệt đối, không cho phép nàng trốn chạy.

"Tướng quân, chàng đang mất bình tĩnh." Nhược Vũ nhắc nhở, giọng nói vẫn cố giữ vẻ lý trí.

"Ta rất bình tĩnh, chưa bao giờ tỉnh táo hơn lúc này." Tần Mộ Phong nhìn sâu vào đôi mắt phượng của nàng, ánh mắt hắn nóng rực như muốn thiêu đốt màn sương lạnh trên hồ. "Nàng nói nàng cô độc, nàng nói nàng lạc loài giữa thời đại này. Vậy thì ta sẽ làm người đứng cùng chiến tuyến với nàng. Nàng muốn dùng logic, ta sẽ dùng binh lực của ta để bảo vệ cái logic của nàng. Nàng muốn vả mặt kẻ thù bằng chứng cứ, ta sẽ là người đi thu thập chứng cứ cho nàng. Phủ Tướng quân này không phải là cái l.ồ.ng giam trói buộc nàng, mà là giang sơn của nàng. Bất cứ kẻ nào dám làm nàng cảm thấy bất an, ta sẽ tự tay c.h.é.m gục kẻ đó."

Nhược Vũ đứng bất động dưới vòng tay của hắn. Trí tuệ hiện đại của nàng luôn mách bảo rằng tình cảm là một biến số nguy hiểm, không thể kiểm soát và dễ làm lung lay phán đoán. Nhưng lúc này, nhìn vào gương mặt cương nghị, nhìn vào sự thẳng thắn, quyết đoán không một chút giả dối của người đàn ông trước mặt, nàng cảm thấy một tầng phòng ngự bằng lý trí kiên cố bấy lâu nay của mình đang xuất hiện một vết nứt nhỏ. Hắn không làm kiểu tổng tài bá đạo vô lý ép buộc nàng, hắn đang dùng tư cách của một người đàn ông dũng cảm nhất, quỳ một chân xuống để xin được bước vào thế giới cô độc của nàng.

"Chàng có biết lời nói này có ý nghĩa gì không?" Nhược Vũ nhẹ nhàng hỏi, giọng nói đã mất đi vài phần lạnh lùng thường ngày. "Vương gia tuy thua trận này nhưng gốc rễ của hắn ở triều đình vẫn còn rất sâu. Hoàng đế đa nghi, các quan viên như hổ rình mồi. Đứng bên cạnh ta, chàng sẽ phải đối mặt với vô vàn biến số nằm ngoài tầm kiểm soát."

Tần Mộ Phong khẽ buông vai nàng ra, nhưng tay hắn lại dứt khoát hạ xuống, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay thanh mảnh còn vương chút mùi chỉ thêu của nàng. Hắn quay đầu, nhìn về phía kinh thành xa xôi, nơi ánh đèn cung đình đang mờ nhạt dần sau làn sương, hào khí của một vị Đại tướng quân từng bách chiến bách thắng ngút trời trỗi dậy.

"Ta cầm quân mười năm, chưa từng sợ đối thủ mạnh, chỉ sợ bản thân không có mục tiêu để bảo vệ." Tần Mộ Phong xoay người lại, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng nâng lên ngang n.g.ự.c hai người, ánh mắt kiên định, dứt khoát, giọng nói vang vọng giữa màn đêm bên hồ:

"Giang sơn này, ta và nàng cùng giữ."