Tú Nghệ Kinh Hoa

Chương 12



11.

Một tiếng "ầm" khô khốc vang lên từ phía cửa đại sảnh phủ Vương gia, hai gã hộ vệ mang giáp nặng bị áp lực từ bên ngoài đẩy lùi lại hai bước. Khói trầm hương trong sảnh bị luồng gió lạnh từ ngoài sân thốc vào, cuốn bay thành những dải xám hỗn loạn. Nhược Vũ vận một bộ y phục lụa vân mây màu trắng tuyết, tà áo không vương một hạt bụi, thong dong bước qua bậc cửa cao bằng gỗ lim. Trên tay nàng nâng một chiếc hộp dài bằng gỗ t.ử đàn, chạm khắc hoa văn mây tía tinh xảo.

Vương gia ngồi trên sập gụ khảm xà cừ, tay cầm một phong thư mật vừa gửi tới từ biên cương. Thấy nàng bước vào mà không có quân lính của Tần Mộ Phong hộ tống, hắn khẽ tựa lưng ra sau, đôi mắt âm trầm nheo lại, lộ ra vẻ ngạo mạn tột cùng của kẻ bề trên.

"Nhược tiểu thư, hay ta nên gọi nàng là Tần phu nhân?" Vương gia đặt phong thư xuống bàn, cười nhạt. "Đêm khuya thanh vắng, nàng lại dám một mình ôm hộp gõ cửa Vương phủ, không sợ Tần Mộ Phong nghi ngờ nàng gieo mình vào ổ gián điệp sao?"

Nhược Vũ đứng thẳng giữa sảnh, không kiêu ngạo cũng không tự ti. Nàng đặt chiếc hộp t.ử đàn lên chiếc bàn gỗ đặt giữa phòng, tiếng "kịch" thanh mảnh vang lên, đ.á.n.h vỡ bầu không khí áp lực mà Vương gia cố tình tạo ra.

"Vương gia đã lo xa rồi. Thần nữ đến đây là để hoàn thành một giao ước." Nhược Vũ nhẹ nhàng vuốt ve mặt hộp nhẵn bóng. "Đơn hàng về bức bình phong địa hình biên cương phía Tây của ngài, thần nữ đã thức trắng ba đêm để hoàn thành không sót một mũi kim. Hôm nay mang đến, chính là muốn cùng Vương gia nghiệm thu."

Vương gia nghe vậy, đôi mắt đột ngột bừng sáng, nụ cười đắc thắng không thể che giấu xuất hiện trên gương mặt già nua đầy nếp nhăn toan tính. Hắn đứng phắt dậy, bước nhanh tới trước chiếc bàn: "Nàng thực sự đã thêu xong? Bản đồ chi tiết về các chốt chặn, kho lương và tuyến phòng thủ của Tần Mộ Phong?"

Hắn không đợi Nhược Vũ trả lời, dùng một lực dứt khoát mở toang chiếc hộp gỗ. Bên trong, một cuộn lụa tơ tằm thượng hạng màu vàng nhạt được trải ra. Khi bức tranh thêu lộ diện, vách núi, những con suối, và hệ thống doanh trại quân đội hiện lên sống động, tinh tế đến mức khiến người ta phải ngạt thở. Vương gia đưa những ngón tay run rẩy vì phấn khích vuốt ve bề mặt tấm lụa, trong đầu hắn đã tưởng tượng ra cảnh mười vạn đại quân của mình dễ dàng nghiền nát phủ Tướng quân, lật đổ ngai vàng.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Tốt! Rất tốt!" Vương gia ngửa cổ cười lớn, giọng nói tràn đầy vẻ cuồng vọng. "Nhược Vũ, nàng quả thực là một nữ nhân thông minh. Nàng biết Tần Mộ Phong khí số đã tận, biết đi theo ta mới có vinh hoa phú quý vĩnh viễn. Giang sơn này, sớm muộn gì cũng đổi họ!"

Hắn quay đầu nhìn nàng, ánh mắt mang theo sự bố thí của kẻ thắng cuộc: "Nói đi, nàng muốn phần thưởng gì? Ta có thể phong phụ thân nàng làm tể tướng, cho nàng một vị trí không thua kém gì hoàng hậu tương lai."

Nhược Vũ nâng tách trà nguội trên bàn lên, nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt xuống, âm thanh thanh mảnh vang lên chen ngang tiếng cười của hắn. Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn một kẻ đáng thương trên bàn cờ.

"Vương gia, ngài tự phụ quá sớm rồi. Thần nữ chưa bao giờ nói bức tranh này là để giúp ngài đoạt vị."

Vương gia khựng lại, nụ cười trên mặt đông cứng, đôi mắt hẹp dài lóe lên sát khí: "Nàng có ý gì? Bản đồ này rành rành ở đây, nàng định giở trò quỷ sao?"

"Ngài nghĩ một người có tư duy logic như ta lại dễ dàng tin vào lời hứa hẹn của một kẻ âm hiểm, xem thường nữ nhân như ngài sao?" Nhược Vũ khẽ nhấc ngón tay, giữ c.h.ặ.t lấy một sợi chỉ thêu màu đỏ thẫm nằm khuất sau họa tiết rặng núi phía Tây. "Cái ngài nhìn thấy chỉ là những gì ngài muốn thấy. Còn cái ta muốn ngài thấy, mới là sự thật."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nàng không để hắn kịp phản ứng, dùng một lực dứt khoát kéo mạnh sợi chỉ màu đỏ.

Xoạt.

Tiếng tơ lụa đứt đoạn vang lên khô khốc. Theo ngón tay chuyển động của Nhược Vũ, lớp chỉ thêu bề mặt mô phỏng địa hình đồi núi bắt đầu bung ra, để lộ ra lớp lụa nền bên dưới. Vương gia kinh hãi bước lùi lại một bước, đôi mắt trừng lớn khi nhìn thấy dưới lớp núi non mỹ lệ kia, một hàng chữ thêu bằng chỉ đen tuyền, ngay ngắn và sắc lạnh bắt đầu lộ diện.

"Nhìn cho kỹ đi, Vương gia." Giọng Nhược Vũ đều đều, lạnh lùng như một vị phán quan đang đọc bản án. "Đây không phải là bản đồ phòng thủ của Tướng quân phủ. Đây là danh sách toàn bộ các hiệu cầm đồ, hiệu buôn và trang trại mà ngài đã dùng để rửa tiền lương thảo, tích trữ v.ũ k.h.í lậu trong suốt năm năm qua."

"Ngươi... ngươi làm sao có được những thứ này?" Giọng Vương gia run rẩy, sắc mặt hắn từ đỏ hồng vì đắc thắng chuyển sang tái mét không còn một giọt m.á.u.

"Logic rất đơn giản." Nhược Vũ tiếp tục kéo sợi chỉ thứ hai, màu vàng kim. Lớp chỉ thêu hình doanh trại quân đội biến mất, thay vào đó là sơ đồ di chuyển chi tiết của lực lượng tư binh do Vương gia bí mật nuôi dưỡng, cùng với ngày giờ, địa điểm cụ thể của cuộc đảo chính dự kiến vào tháng sau. "Ngài cho rằng ta chỉ biết thêu thùa? Từ những thông tin rời rạc mà Liễu Yên thu thập được, cộng với sổ sách mật từ các thương hội nước ngoài mà ta có quyền tiếp cận, ta chỉ cần mất một canh giờ để liên kết và tìm ra quy luật vận hành ngân sách mưu phản của ngài. Bức tranh thêu này, bản chất là một bản cáo trạng không thể chối cãi."

"Câm miệng! Người đâu! G.i.ế.c con ả này cho ta!" Vương gia điên cuồng gào thét, tay chỉ thẳng vào mặt nàng, toàn thân run bần bật vì hoảng sợ. Hắn biết rõ, nếu bức tranh này lọt vào tay Hoàng đế, cả cửu tộc của hắn sẽ không còn một mạng.

Tuy nhiên, đại sảnh vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ. Không một bóng hộ vệ nào lao vào.

Bịch. Bịch.

Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của những đôi giày chiến đóng sắt vang lên từ phía hành lang bên ngoài. Tần Mộ Phong bước vào, y phục giáp bạc vẫn còn vương chút bụi đường, thanh trường kiếm tuốt trần trên tay phản chiếu ánh nến sáng loáng, mang theo sát khí ngút trời bọc lót ngay sau lưng Nhược Vũ. Theo sau hắn là hàng chục cấm vệ quân mang theo thánh chỉ của Hoàng đế.

Tần Mộ Phong không nhìn Vương gia, ánh mắt hắn dừng trên đầu ngón tay dính chút bụi tơ của Nhược Vũ lâu hơn bình thường, rồi mới lạnh lùng hướng về phía kẻ đang run rẩy trên sập gụ.

"Vương gia, tư binh của ngài tại khe núi Hắc Lân đã bị tiêu diệt sạch sẽ. Hiện tại, toàn bộ vương phủ đã bị bao vây. Ngài còn gì để chối cãi trước bằng chứng đanh thép này không?" Tần Mộ Phong gằn giọng, uy áp của một vị đại tướng quân khiến các thuộc hạ của Vương gia ngoài sân phải buông v.ũ k.h.í đầu hàng.

Vương gia nhìn hàng chữ thêu bằng chỉ đen đang phơi bày toàn bộ tội ác phản quốc của mình trên bàn, rồi nhìn vào sự phối hợp ăn ý, không một kẽ hở của nam nữ chính trước mặt. Hắn nhận ra mình không phải thua trên chiến trường, mà thua bởi trí tuệ logic vượt thời đại của một nữ nhân mà hắn từng coi là quân cờ nhu nhược. Mọi lối thoát, mọi tham vọng đoạt vị của hắn bấy lâu nay bỗng chốc tan thành mây khói chỉ bằng một cái rút chỉ của Nhược Vũ.

Vương gia c.h.ế.t lặng.