Tú Nghệ Kinh Hoa

Chương 13



12.

Tiếng đàn tỳ bà chát chúa vang lên từ phía căn phòng cuối hành lang, xen lẫn tiếng cười cợt nhả đầy dung tục của đám đàn ông say xỉn. Mùi phấn son rẻ tiền quyện với mùi rượu lậu nồng nặc bốc lên từ những bậc cầu thang gỗ loang lổ vết ố, tạo nên một bầu không khí nhớp nhúa, ngột ngạt của chốn lầu xanh tấp nập lúc nửa đêm.

"Cạch."

Cánh cửa gỗ mục nát của căn phòng xép tồi tàn bị đẩy ra. Nhược Vũ bước vào, tà áo lụa trắng muốt dường như hoàn toàn lạc lõng giữa những mảng tường ẩm mốc và chiếc giường tre ọp ẹp. Nàng không dùng khăn che mặt, đôi mắt phượng tĩnh lặng quét qua góc phòng, nơi một nữ nhân đang ngồi co rúm, tóc tai xõa xượi, trên người chỉ khoác hờ một tấm áo lụa mỏng rách nát.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Liễu Yên ngước đầu lên. Đôi mắt từng ngập tràn vẻ ngây thơ, giả tảng ngày nào giờ đây hằn sâu những vệt m.á.u đỏ, hai gò má hóp sâu, đầy những vết bầm tím do những trận đòn roi của tú bà. Thấy Nhược Vũ, ả bật cười điên cuồng, giọng khàn đặc như vịt đực: "Nhược Vũ... Ngươi đến đây để xem trò cười của ta sao? Ngươi nhìn đi! Ta thành ra thế này, ngươi đã vừa lòng chưa?"

Nhược Vũ nhàn nhạt nhìn ả, bước tới chiếc bàn gỗ duy nhất trong phòng, dùng khăn tay lau nhẹ một góc ghế rồi ung dung ngồi xuống. Thái độ điềm nhiên của nàng giống như đang ngồi trong đại sảnh phủ Tướng quân chứ không phải một kỹ viện hạ đẳng.

"Ta không rảnh rỗi đến mức đi xem một kẻ thua cuộc." Nhược Vũ lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ, đặt lên bàn. "Ta đến đây là để thu hồi những gì thuộc về phủ Tướng quân, và cho ngươi nhìn thấy rõ giá trị thực sự của mình sau khi ván cờ kết thúc."

Liễu Yên run rẩy đứng dậy, ả muốn lao tới cào xé khuôn mặt bình thản kia, nhưng đôi chân gầy guộc không còn chút sức lực khiến ả ngã khuỵu xuống nền đất dơ bẩn. Ả bấu c.h.ặ.t móng tay vào chân bàn, khóc lóc t.h.ả.m thiết, giọng điệu lại quay về vẻ đáng thương, đóng vai nạn nhân quen thuộc: "Tại sao ngươi lại tàn nhẫn như vậy? Ta chỉ vì yêu Tướng quân, ta có lỗi gì chứ? Nếu không có ngươi xuất hiện, ta mới là nữ chủ nhân của phủ Tướng quân! Chính ngươi đã cướp đi tất cả của ta, chính ngươi đã đẩy ta vào con đường c.h.ế.t này!"

Nhược Vũ nâng tách trà cáu bẩn trên bàn lên, liếc nhìn làn nước đục ngầu bên trong rồi lại đặt xuống, đôi mày thanh tú không hề nhướng lên: "Đến nước này rồi mà ngươi vẫn chỉ biết dùng nước mắt để ngụy biện sao? Logic của ngươi thật khiến ta thất vọng. Ngươi nói ngươi yêu Tần Mộ Phong, nhưng lại lén lút bắt tay với tay sai của Vương gia để giả mạo thư từ, tìm cách đẩy phu nhân hợp pháp của hắn vào chỗ c.h.ế.t. Ngươi nói ngươi là nạn nhân, nhưng những khoản tiền bất minh từ Vương phủ gửi vào tài khoản riêng của ngươi tại các tiệm cầm đồ kinh thành, con số ba vạn lượng bạc đó là do ai tự động ký tên? Ngươi không gieo gió, làm sao phải gặt bão?"

"Là Vương gia ép ta!" Liễu Yên gào lên, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt nhạt nhòa phấn son. "Hắn hứa sau khi đại cơ thành công sẽ cho ta danh phận! Ta chỉ là một nữ t.ử yếu đuối, làm sao chống lại được quyền lực của hắn?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ngươi sai rồi." Nhược Vũ đứng dậy, bước lại gần, từ trên cao nhìn xuống kẻ đang quỳ rạp dưới chân mình, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết. "Vương gia chưa bao giờ ép ngươi. Ngươi tự nguyện làm con cờ cho hắn vì lòng tham và sự đố kỵ che mờ lý trí. Ngươi nghĩ hắn coi trọng ngươi sao? Khi tư binh của hắn bị Tần Mộ Phong quét sạch tại khe núi Hắc Lân, khi danh sách rửa tiền của hắn bị ta bóc trần trên bức bình phong, kẻ đầu tiên hắn vứt bỏ chính là ngươi. Đối với hắn, một nữ nhân không có tư duy, chỉ biết dùng ba trò vặt vãnh chốn hậu viện như ngươi, ngay từ đầu đã là một công cụ có thời hạn."

Liễu Yên sững sờ, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng. Ả nhớ lại đêm cuối cùng trước khi bị bắt vào thiên lao, ả đã quỳ ngoài phủ Vương gia suốt ba canh giờ để cầu xin sự cứu giúp, nhưng đổi lại chỉ là cái nhìn khinh bỉ của gã quản gia và câu nói lạnh lùng: “Vương gia không nuôi phế vật.”

"Hắn... hắn thật sự chưa từng nghĩ đến việc cứu ta?" Giọng Liễu Yên run rẩy, sự thật tàn nhẫn này đ.á.n.h nát chút hy vọng cuối cùng trong lòng ả.

"Trong mắt một kẻ tham vọng đoạt quyền như Vương gia, nữ nhân chỉ có hai loại: loại có giá trị lợi dụng và loại phế vật." Nhược Vũ nhàn nhạt đáp, nàng quay lưng lại, không muốn nhìn thấy vẻ mặt t.h.ả.m hại của đối phương. "Khi ngươi không còn tư cách ở lại phủ Tướng quân để dò la tin tức, khi những chứng cứ vu khống của ngươi bị ta bẻ gãy ngay trước mặt Hoàng hậu, ngươi đã triệt để biến thành một miếng giẻ rách bị vứt bỏ. Thiên lao không giữ kẻ vô dụng, Hoàng đế ban ngươi vào kỹ viện này, thực chất là một hình phạt văn minh nhất để ngươi tự nhìn thấy sự lụi tàn của chính mình."

Liễu Yên cười một cách thê lương, ả nhìn quanh căn phòng tối tăm, nghe tiếng bước chân rầm rập của những gã đàn ông say xỉn bên ngoài cửa, lòng bỗng dâng lên một nỗi tuyệt vọng tột cùng. Không còn Vương gia chống lưng, không còn Nhược phủ để quay về, không còn Tần Mộ Phong dung túng cho sự giả tảng của ả nữa. Ả hoàn toàn cô độc, bị dìm sâu xuống vũng bùn dơ bẩn nhất của thế gian.

"Tần Mộ Phong... Tướng quân có biết ngươi đến đây không?" Liễu Yên ngước lên, đôi mắt trống rỗng cố tìm kiếm một chút tia sáng cuối cùng. "Hắn thật sự tuyệt tình đến mức không thèm nhìn ta lần cuối sao? Ta đã ở bên hắn năm năm! Năm năm qua ta chăm sóc hắn, chẳng lẽ không bằng mấy tháng ngươi gả vào phủ?"

"Ánh mắt Tần Mộ Phong dừng trên đầu ngón tay dính mực của ta lâu hơn bình thường, là vì hắn tôn trọng trí tuệ và sự minh bạch của ta." Nhược Vũ xoay người lại, giọng nói đanh thép x.é to.ạc ảo tưởng của Liễu Yên. "Còn chàng đối với ngươi năm năm qua chỉ là sự chịu đựng vì nghĩa tình xưa cũ. Chàng biết nhận sai khi nhìn lầm người, và một khi chàng đã quay lưng, chàng sẽ không bao giờ nhìn lại một kẻ phản bội. Ngươi không cần dùng năm năm đó để cân đo đong đếm, vì ngay từ đầu, ngươi và chàng chưa từng đứng chung trên một hệ quy chiếu."

Nhược Vũ bước lại bàn gỗ, mở chiếc hộp t.ử đàn ra. Bên trong không phải là vàng bạc châu báu, mà là một cuộn chỉ thêu bằng tơ tằm thô, bị rối tung thành một b.úi xơ xác, không thể tìm ra đầu dây.

Nàng thong thả đặt cuộn chỉ rối xuống mặt bàn gỗ mục, tiếng động rất khẽ nhưng lại nặng nề như tiếng b.úa gõ tiễn đưa một linh hồn vào ngục tối. Nhược Vũ nhìn Liễu Yên lần cuối, đôi mắt phượng không có thù hận, không có thương hại, chỉ có sự phán quyết lạnh lùng của một tư duy logic tối thượng.

"Đây là kết cục của ngươi."