Tú Nghệ Kinh Hoa

Chương 14



13.

Tiếng chuông vàng từ tháp cao điện Thái Hòa ngân vang chín tiếng thanh thoát, rền rĩ lan tỏa khắp vách tường thành đỏ tía, báo hiệu giờ lành của Đại lễ triều đình đã đến. Khói trầm hương từ những chiếc lư đồng khổng lồ chạm hình nghê thú tỏa ra nghi ngút, quyện vào ánh nắng ban mai rực rỡ, bao phủ lấy hàng trăm vị đại thần đang quỳ phục chỉnh tề dọc theo thềm đá cẩm thạch trắng. Hôm nay là ngày giang sơn đại định sau biến loạn, cũng là ngày thiên t.ử luận công ban thưởng, bầu không khí uy nghiêm, long trọng bao trùm lên từng tấc gạch ngói vương triều.

"Tuyên Nhược phu nhân tiến điện!"

Tiếng xướng truyền của thái giám tổng quản vang vọng qua tầng tầng lớp lớp hộ vệ. Từ phía cuối con đường ngập tràn ánh nắng, Nhược Vũ thong dong bước lên từng bậc thềm đá. Nàng diện một bộ lễ phục màu thiên thanh trang nhã, tà áo thêu chìm những đường vân mây uốn lượn, mái tóc b.úi cao cố định bằng chiếc trâm ngọc đơn giản. Không có gấm vóc rực rỡ, không có trang sức vàng bạc nặng nề, nhưng mỗi bước đi của nàng đều toát lên một phong thái điềm tĩnh, tự tại, khiến hàng trăm ánh mắt của các quan viên hai bên đại lộ không thể không ngước nhìn.

Bước vào giữa đại điện, Nhược Vũ dừng chân trước thềm rồng, quỳ gối hành lễ một cách mực thước: "Thần nữ Nhược Vũ, bái kiến Hoàng thượng, bái kiến Hoàng hậu nương nương. Nguyện吾 hoàng vạn tuế, vạn vạn tuế."

Hoàng đế ngồi cao trên ngai vàng, thiên uy lẫm liệt, ánh mắt sắc bén lướt qua nữ t.ử đang quỳ bên dưới rồi khẽ vuốt râu, cất giọng trầm hùng: "Nhược Vũ, trong trận chiến dẹp loạn Vương gia vừa qua, nàng dẫu là thân nữ t.ử nhưng mưu lược không thua đấng mày râu, dùng một bức họa thêu bóc trần toàn bộ mạng lưới phản nghịch. Tuy nhiên, các quan văn trong triều vẫn có lời dị nghị, cho rằng thêu thùa chỉ là tiểu nghệ chốn phòng khuê, không thể đứng ở nơi đại đường tôn nghiêm này. Hôm nay, trước mặt văn võ bá quan, nàng có nguyện ý phô diễn tuyệt kỹ, để thiên hạ tâm phục khẩu phục?"

Nhược Vũ từ từ đứng thẳng dậy, đôi mắt phượng trong veo nhìn thẳng về phía long tọa, không một chút rụt rè hay lo lắng. Nàng khẽ nghiêng đầu, thanh âm vang lên trong trẻo, điềm đạm: "Tâu Hoàng thượng, logic của vạn vật đều thông suốt, binh pháp có trận đồ, thì thêu thùa cũng có cẩm tú kinh luân. Kỹ nghệ nếu đạt đến độ cực hạn, đều có thể phò trợ quốc gia, định quốc an bang. Thần nữ xin mượn một tấm lụa trắng và một nén nhang làm hạn định, để chứng minh cho toàn triều thấy thế nào là vinh quang của đường kim mũi chỉ."

"Được! Người đâu, dâng khung cửi và lụa trắng lên!" Hoàng hậu ngồi bên cạnh khẽ mỉm cười, vung tay ra hiệu.

Một chiếc khung thêu bằng gỗ t.ử đàn lớn nhanh ch.óng được mang vào trung tâm đại điện, trên đó căng sẵn một tấm lụa bạch thượng hạng rộng năm thước, mịn màng không một tì vết. Một tên thái giám thắp lên một nén hương trầm lớn, khói hương bắt đầu lượn lờ bay lên.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Nhược Vũ bước đến trước khung thêu, nàng không vội vàng động thủ mà nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để định thần. Khi mở mắt ra, toàn bộ thần thái của nàng hoàn toàn thay đổi. Sự điềm tĩnh thường ngày biến thành một luồng khí thế sắc bén, tập trung cao độ. Đôi bàn tay thanh mảnh lướt qua hộp kim chỉ, chọn ra mười hai sợi tơ tằm với các sắc độ khác nhau từ nhạt đến đậm.

Vút.

Đường kim đầu tiên rơi xuống, xé rách khoảng không gian yên tĩnh của đại điện. Động tác của Nhược Vũ nhanh đến mức mắt thường khó lòng theo kịp, các đầu ngón tay của nàng di chuyển thoăn thoắt, mười hai sợi chỉ màu dưới sự điều khiển của nàng giống như mười hai con rồng nhỏ nhảy múa trên nền lụa trắng. Nàng không cần dùng b.út than vẽ phác họa trước, từng mũi kim hạ xuống đều chuẩn xác đến từng milimet, không có lấy một động tác thừa thãi hay một chút chần chừ.

Một vị đại thần đứng hàng đầu khẽ nhíu mày, ghé tai người bên cạnh thì thầm: "Nhanh thì có nhanh, nhưng tốc độ như vậy làm sao đảm bảo được họa tiết tinh xảo? Chẳng lẽ nàng ta định múa rìu qua mắt thợ?"

Nhược Vũ nâng tay trái lên, khẽ lật khung thêu một góc bốn mươi lăm độ, tay phải đưa kim từ dưới lên trên, liên tục đổi chỉ mà không cần nhìn xuống hộp đồ nghề. Nàng nhàn nhạt cất tiếng, giọng nói đều đều nhưng truyền khắp bốn phía: "Bẩm Hoàng thượng, thêu thùa thông thường chỉ nhìn thấy một mặt, nhưng tuyệt kỹ 'Song Diện Nghịch Thêu' mà thần nữ sắp trình diễn, đòi hỏi tư duy đối xứng lập thể. Mỗi một mũi kim đ.â.m xuống từ mặt trước, phải tính toán chính xác đường đi của sợi chỉ ở mặt sau, tạo ra hai bức tranh hoàn toàn khác biệt trên cùng một tấm lụa."

Lời vừa thốt ra, cả đại điện lập tức xôn xao. "Song Diện Nghịch Thêu"? Đó là loại kỹ thuật thần thoại chỉ tồn tại trong các ghi chép cổ thư, đã thất truyền từ hàng trăm năm trước. Làm sao một nữ t.ử chưa đầy đôi mươi lại có thể nắm giữ loại tư duy logic kinh khủng đến mức này?

Nén hương đã cháy được một nửa, tro tàn khẽ rơi xuống. Mồ hôi lấm tấm trên trán Nhược Vũ, nhưng đôi bàn tay nàng vẫn ổn định như một cỗ máy chính xác nhất. Nàng chuyển sang dùng sợi tơ nhuộm bạc, đường kim đi đi lại lại tạo thành những tiếng vạt lụa sột soạt nghe rất vui tai.

Tần Mộ Phong đứng ở vị trí đầu hàng võ tướng, giáp trụ chỉnh tề, thanh trường kiếm đeo bên hông. Đôi mắt thâm trầm của hắn không rời khỏi bóng dáng thanh mảnh của người vợ mình một khắc nào. Hắn biết nàng đang chịu áp lực rất lớn từ những định kiến cổ hủ của triều đình, nhưng nhìn cách nàng làm chủ chiếc khung cửi, hắn hiểu rằng nỗi lo lắng của mình là dư thừa. Nàng là Nhược Vũ, một linh hồn kiêu hãnh và thông tuệ, không có bất kỳ thứ gì của thời đại này có thể làm khó được nàng.

"Thời gian sắp hết rồi!" Một tiếng hô nhỏ vang lên từ phía sau.

Nén hương trầm chỉ còn lại một đoạn ngắn ngủi bằng đốt ngón tay, đốm lửa đỏ rực đang lụi dần. Nhược Vũ đột ngột tăng tốc, hai tay của nàng đồng thời cầm kim, một trước một sau phối hợp nhịp nhàng đến mức tạo thành những tàn ảnh trong không trung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Phập!

Mũi kim cuối cùng xuyên qua vạt lụa, Nhược Vũ dứt khoát dùng chiếc kéo nhỏ bấm đứt sợi chỉ đuôi. Nàng lùi lại hai bước, khẽ cúi đầu, hơi thở hơi dồn dập nhưng thần thái vẫn vẹn nguyên sự kiêu hãnh: "Thần nữ đã hoàn thành. Mời Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương cùng chư vị đại thần thưởng lãm."

Toàn bộ quan viên trong điện đồng loạt dồn bước về phía trước, vây quanh chiếc khung thêu gỗ t.ử đàn. Khi nhìn thấy bức tranh hoàn chỉnh, tất cả mọi người, từ những vị lão thần bảo thủ nhất cho đến những vương tôn quý tộc, đều đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh, sững sờ đến mức không thốt nên lời.

Ở mặt trước của tấm lụa, dưới ánh nắng ban mai, là một bức tranh "Giang Sơn Thuận Buồm" hùng vĩ. Những dãy núi non trùng điệp được thêu bằng kỹ thuật chuyển màu từ đậm sang nhạt tinh tế đến mức trông như một bức tranh thủy mặc của một bậc thầy hội họa. Con sông dài uốn lượn uốn quanh chân núi, những gợn sóng được thêu bằng chỉ bạc lấp lánh như đang chuyển động thực sự dưới ánh sáng. Một con thuyền lớn căng buồm lướt sóng, khí thế hiên ngang, tượng trưng cho sự thịnh vượng và vững chãi của vương triều sau cơn giông bão.

"Tuyệt... Tuyệt phẩm! Thật là thần kỹ!" Hoàng đế đứng bật dậy khỏi ngai vàng, bước xuống thềm rồng, ánh mắt không giấu nổi sự kinh ngạc tột độ. Người đưa tay muốn chạm vào bức tranh nhưng lại rụt lại vì sợ làm hỏng kiệt tác: "Nhưng còn mặt sau thì sao? Nàng nói là hai bức tranh khác biệt cơ mà?"

Nhược Vũ khẽ mỉm cười, bước lên xoay ngược chiếc khung thêu lại một góc trăm tám mươi độ.

Ầm.

Một tiếng ồn ào kinh hãi bùng nổ khắp đại điện, có vị quan văn thậm chí còn dụi mắt ba bốn lần vì không tin vào thị giác của chính mình.

Mặt sau của tấm lụa không hề có một sợi chỉ thừa, không có một nút thắt xấu xí nào. Thay vào đó, một bức tranh hoàn toàn khác hiện ra: "Mãnh Hổ Hạ Sơn". Một thăng hoa nghệ thuật tột đỉnh. Con mãnh hổ với bộ lông vàng vằn đen dũng mãnh đang bước xuống từ vách đá vôi, đôi mắt hổ được thêu bằng chỉ màu hổ phách sắc lẹm, tràn đầy sát khí và uy nghiêm, trông sống động đến mức như sắp lao ra khỏi mặt lụa để vồ mồi.

"Làm sao có thể như vậy được?" Vị đại thần ban nãy lên tiếng nghi ngờ giờ đây mặt mũi đỏ gay, lắp bắp nói: "Cùng một đường kim đ.â.m xuống, mặt trước là vạt buồm mềm mại, mặt sau lại là sợi lông hổ sắc bén... Tư duy đối xứng này... Nữ t.ử này rốt cuộc là người hay thần tiên?"

Nhược Vũ đứng bên cạnh khung thêu, phong thái ung dung, nhàn nhạt giải thích: "Bẩm Hoàng thượng, vạn vật đều có quy luật logic của nó. Đường đi của kim thêu bản chất là các điểm tọa độ nối liền nhau. Chỉ cần tính toán chính xác mật độ và độ dài của từng mũi kim ở cả hai bề mặt, việc tạo ra hai họa tiết khác nhau hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát. Thêu thùa không chỉ để làm đẹp, nó là sự kết hợp của hình học và sự kiên nhẫn tối cao."

Hoàng đế nghe nàng giải thích, tuy không hiểu hết những thuật ngữ lạ lẫm nhưng sự khâm phục trong lòng người đã đạt đến đỉnh điểm. Người quay sang nhìn Hoàng hậu, rồi nhìn khắp lượt các quan viên đang tâm phục khẩu phục cúi đầu bên dưới, lớn tiếng tuyên chiếu:

"Tốt! Một câu 'kết hợp của hình học và sự kiên nhẫn'! Nhược Vũ, nàng đã dùng tài nghệ thượng thừa này để giúp trẫm dẹp loạn, nay lại cho trẫm thấy được sự vinh quang tột đỉnh của nữ nhi giang sơn. Những kẻ nào còn dám nói thêu thùa là tiểu nghệ phòng khuê thì hãy bước ra đây!"

Đại điện im lặng phăng phắc, không một ai dám ho he nửa lời.

Hoàng đế vung tay chỉ vào bức tranh, giọng nói vang dội dứt khoát: "Truyền chỉ của trẫm! Nhược Vũ có công hộ quốc, kỹ nghệ quán tuyệt thiên hạ, nay đặc cách phong làm 'Nghệ Nhân Quốc Gia', ban thưởng vạn lượng vàng, phủ đệ riêng mười tòa, được quyền tự do lập phường thêu riêng tại kinh thành mà không chịu sự quản lý của Bộ Hộ. Trẫm muốn tên tuổi của nàng và vinh quang của ngành thêu thùa nước nhà được lưu danh vạn cổ!"

"Thần nữ tạ chủ long ân, nguyện bệ hạ vạn tuế!" Nhược Vũ quỳ gối tạ ơn, gương mặt nàng vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh, lý trí, không có sự kiêu ngạo của kẻ vừa bước lên đỉnh cao sự nghiệp. Nàng hiểu rằng, danh hiệu này chính là tấm bùa hộ mệnh vững chắc nhất, giúp nàng triệt để thoát khỏi thân phận con cờ bị gả bán, chính thức làm chủ vận mệnh của mình ở thế giới này.

Khi nàng đứng dậy, giữa những tiếng chúc tụng vang dội của trăm quan và ánh mắt ghen tị lẫn ngưỡng mộ của bao người, Nhược Vũ khẽ quay đầu lại.

Qua khoảng trống của những chiếc lư hương nghi ngút khói, nàng chạm phải ánh mắt của Tần Mộ Phong. Vị Tướng quân lạnh lùng bước lên một bước, l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi khẽ phập phồng. Đôi mắt thâm trầm thường ngày vốn chỉ chứa đựng sát khí chiến trường, giờ đây lại ngập tràn một thứ ánh sáng ấm áp, rực rỡ độc nhất.

Tần Mộ Phong nhìn nàng đầy tự hào.