3.
Khói trà xanh thanh tao bảng lảng bay trong đại sảnh phủ Tướng quân, mang theo hương thơm dịu nhẹ trộn lẫn với mùi trầm hương quý phái. Hôm nay là ngày tiệc mừng gia tộc, phủ Tướng quân vốn trang nghiêm nay lại rực rỡ sắc màu, khách khứa chật ních, từ những vị đại thần quyền cao chức trọng cho đến những phu nhân mệnh phụ đều tề tựu đông đủ. Tuy nhiên, dưới lớp vỏ bọc bình yên và những lời chúc tụng xã giao ấy là vô vàn ánh mắt dò xét, hiếu kỳ đổ dồn về phía Nhược Vũ.
Nhược Vũ ngồi lặng lẽ bên cạnh Tần Mộ Phong. Nàng diện bộ y phục màu xanh lam nhạt, không phô trương nhưng tôn lên khí chất thanh tao, điềm tĩnh lạ thường. Đôi mắt phượng trong veo như nước hồ thu, ẩn chứa sự tĩnh lặng mà một tiểu thư khuê các thời đại này không bao giờ có được. Nàng không mảy may xao động trước những lời thì thầm to nhỏ xung quanh. Ngồi đối diện với họ, Liễu Yên diện một bộ y phục màu nguyệt bạch, tay cầm tách trà sứ mỏng, đôi mắt thoáng ẩn hiện vẻ nhu nhược, đáng thương thường thấy.
Không khí trong sảnh đang êm đềm bỗng chốc bị phá vỡ bởi tiếng ồn ào nhỏ từ phía bức bình phong cổ quý giá đang đặt giữa sảnh. Đây là bảo vật gia truyền của Tần gia, bức bình phong thêu "Bách Điểu Triều Phụng" do chính tay một nghệ nhân bậc thầy thực hiện, giá trị không thể đong đếm bằng vàng bạc.
Khi Nhược Vũ đứng dậy, nhẹ nhàng đi ngang qua Liễu Yên để đến gần bức bình phong quan sát kỹ hơn, Liễu Yên bất ngờ đứng lên theo, đôi chân mảnh khảnh hơi loạng choạng.
Xoảng.
Tiếng sứ vỡ giòn tan vang lên, kèm theo đó là một tiếng thét thanh mảnh, đầy hoảng hốt của Liễu Yên. Ả ngã nhào, bàn tay chới với quờ quạng, móng tay sắc nhọn vốn được chăm chút kỹ lưỡng của ả kéo một đường dài trên mặt vải lụa tơ tằm thượng hạng của bức bình phong. Một âm thanh xé vải khô khốc vang lên, để lại một vết rách nham nhở, phá hủy hoàn toàn tác phẩm vô giá trước sự ngỡ ngàng của hàng trăm con mắt trong sảnh.
Cả đại sảnh bỗng chốc im bặt. Tiếng nhạc, tiếng cười nói đều bị nuốt chửng bởi sự cố này.
Liễu Yên nằm dưới đất, nước mắt tuôn rơi lã chã, gò má trắng ngần nhuộm chút phấn son nhòe nhoẹt. Ả run rẩy, giọng nói nghẹn ngào đầy tủi thân, khiến những người đứng gần đó không khỏi xót xa: "Tỷ tỷ... muội biết tỷ không ưa muội vì muội đã ở bên cạnh Tướng quân nhiều năm, nhưng sao tỷ lại có thể làm thế với bức bình phong này? Đây là lễ vật mừng thọ Tướng quân phụ thân mà... sao tỷ lại nhẫn tâm đến thế?"
Câu nói của Liễu Yên như một mồi lửa, nhanh ch.óng thiêu rụi cái nhìn thiện cảm ít ỏi mà những vị khách dành cho Nhược Vũ. Những tiếng bàn tán bắt đầu nổi lên, mỗi lúc một lớn.
"Trời ơi, xem kìa, bức bình phong quý giá như vậy mà bị x.é to.ạc ra rồi!"
"Chẳng lẽ tân phu nhân đố kỵ với biểu muội của Tướng quân đến mức không từ thủ đoạn sao?"
"Thật là không ra thể thống gì, lại phá hỏng lễ vật của gia tộc ngay ngày tiệc. Tướng quân lần này chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu!"
Tần Mộ Phong ngồi trên ghế chủ tọa, gương mặt lạnh lùng như tượng tạc, đôi mày kiếm khẽ nhíu lại. Hắn nhìn vệt rách trên bức bình phong, rồi nhìn Liễu Yên đang nức nở dưới đất, cuối cùng ánh mắt sắc lạnh chuyển sang Nhược Vũ. Sự đa nghi cố hữu trong hắn lại trỗi dậy. Một nữ nhân có tư duy logic sắc bén, lại có khả năng thao túng tình huống, liệu nàng có vì ghen tuông mà làm ra hành động nông nổi này?
Nhược Vũ không hề biến sắc. Nàng không vội vàng thanh minh, không cúi đầu xin lỗi như cách một tân nương sợ hãi thường làm. Nàng đứng đó, vạt áo khẽ bay trong gió, ánh mắt lạnh lùng quét qua khuôn mặt giả tạo của Liễu Yên.
"Ngươi diễn xong chưa?" Nhược Vũ lên tiếng, giọng nói không lớn, không gay gắt nhưng mang theo một uy lực khiến không gian xung quanh như đóng băng trong khoảnh khắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Liễu Yên sững lại, nước mắt trên khóe mi chưa kịp rơi đã đông cứng. Ả không ngờ Nhược Vũ lại phản ứng như vậy. "Tỷ tỷ, muội... muội không cố ý đổ lỗi cho tỷ, muội chỉ thấy tỷ vừa đứng gần đó... muội thật sự không muốn chuyện này xảy ra!"
"Ta không quan tâm ngươi muốn đổ lỗi cho ai, cũng không quan tâm màn kịch này ngươi đã dày công chuẩn bị bao lâu." Nhược Vũ bước tới trước bức bình phong, đưa tay chạm nhẹ vào vết rách. "Ngươi muốn dùng một món đồ vô giá để thử thách kiên nhẫn của ta, muốn dùng dư luận để bôi nhọ danh dự của ta. Thật đáng tiếc, thủ đoạn này quá rẻ tiền và tốn kém."
Nàng quay đầu nhìn thị nữ của phủ Tướng quân, giọng ra lệnh rõ ràng, dứt khoát: "Người đâu! Mang kim chỉ, lụa sợi cùng màu tới đây cho ta. Ngay lập tức!"
Đám khách khứa ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu nàng định làm gì. Tần Mộ Phong hơi nghiêng người, đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm vào bóng lưng của nàng. Hắn vốn định đứng lên ngăn cản, nhưng hành động bình tĩnh của nàng đã giữ chân hắn lại. Hắn muốn xem, người phụ nữ này rốt cuộc còn bao nhiêu lá bài tẩy chưa lật.
Khi bộ kim chỉ được mang tới, Nhược Vũ không chút chần chừ. Nàng ngồi xuống chiếc ghế cạnh bức bình phong, tư thế thẳng tắp, tập trung cao độ. Đôi tay nàng đưa kim nhanh như chớp, không hề do dự, không hề nhìn nhầm. Từng đường chỉ như nhảy múa trên nền vải lụa trắng.
Mọi người nín thở, vây kín vòng trong vòng ngoài. Họ không còn nghe thấy tiếng bàn tán ác ý nữa, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ. Họ không nhìn thấy sự bối rối thường thấy ở một nữ nhân đang bị buộc tội, họ chỉ thấy một nghệ nhân đang say sưa sáng tạo.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Nhược Vũ khéo léo biến những sợi chỉ thành một phần của tác phẩm. Nàng không chỉ khâu lại vết rách, mà còn dùng kỹ thuật "Tầm Mai Điểm Tuyết" – một kỹ thuật thêu điêu luyện đã thất truyền từ lâu – để thêu thêm vào đó một cành mai khô uốn lượn đầy khí phách, những bông hoa thêu nổi, tinh xảo như thực.
Thời gian trôi qua, vết rách nham nhở kia giờ đã biến mất hoàn toàn. Bức bình phong vốn dĩ đã đẹp nay lại mang thêm nét thần thái, sinh động đến kỳ lạ. Cảnh "Bách Điểu Triều Phụng" như được hồi sinh với một linh hồn mới, mạnh mẽ và sắc sảo hơn.
Liễu Yên ngồi dưới đất, khuôn mặt từ vẻ đáng thương dần biến sang sắc trắng bệch, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Ả muốn gây rối để Nhược Vũ trở thành trò cười, muốn nàng bị Tần Mộ Phong ghét bỏ, nhưng giờ đây, Nhược Vũ lại dùng chính sai lầm của ả để phô diễn tài năng tuyệt đỉnh của bản thân.
"Sửa xong rồi." Nhược Vũ buông kim, lấy khăn tay lau nhẹ ngón tay. Nàng đứng dậy, nhìn bức bình phong với ánh mắt nhẹ nhõm. "Đường may này gọi là 'Tầm Mai Điểm Tuyết', không phải ai cũng biết làm. Liễu cô nương, cảm ơn ngươi đã tạo điều kiện để ta sửa sang lại bức bình phong này, xem như lễ vật ta tặng Tướng quân phụ thân nhân ngày mừng thọ."
Không gian đại sảnh trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, rồi bỗng chốc bùng nổ trong những tiếng tán thưởng vang dội.
"Thật không ngờ tân phu nhân lại có tay nghề thượng thừa đến thế! Cảnh giới thêu thùa này, cả kinh thành không ai bì kịp!"
"Bức bình phong này giờ đây còn giá trị hơn trước gấp bội! Đúng là một kiệt tác!"
Ánh mắt của Tần Mộ Phong dừng lại trên bức bình phong, rồi quay sang nhìn Nhược Vũ. Sự nghi ngờ lạnh lẽo trong đôi mắt hắn dần bị thay thế bởi một tia sáng đầy kinh ngạc và thán phục. Hắn đứng dậy, bước xuống phía dưới, không một lời trách móc Liễu Yên, nhưng cái nhìn sắc lạnh, uy nghiêm hắn dành cho ả đủ khiến Liễu Yên run rẩy trong nỗi sợ hãi tột độ.
Nhược Vũ xoay người lại, ánh mắt bình thản chạm phải ánh nhìn của Tần Mộ Phong. Nàng không cần bất kỳ sự giải thích nào, cũng không cần Tần Mộ Phong phải lên tiếng bảo vệ. Kết quả của ván cờ này đã rõ ràng.
Liễu Yên nhìn bức bình phong hoàn chỉnh, nơi vết rách xấu xí giờ đây đã trở thành điểm nhấn tinh tế nhất, sắc mặt ả trắng bệch như tờ giấy, đôi tay nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo đến mức nổi gân xanh. Kế hoạch của ả không những thất bại t.h.ả.m hại mà còn trở thành bàn đạp đưa Nhược Vũ lên cao trong mắt mọi người, đồng thời cũng tự mình bóc trần sự giả tạo của bản thân trước mặt mọi quan khách.
Tiếng tán thưởng vang lên khắp đại sảnh. Liễu Yên nhìn bức bình phong hoàn chỉnh, sắc mặt trắng bệch.