Tú Nghệ Kinh Hoa

Chương 4



4.

Đêm trăng hạ huyền, ánh bạc bàng bạc đổ xuống hoa viên phủ Tướng quân, nhuộm lên những tán lá tùng bách một màu xanh thẫm đầy tĩnh mịch. Nhược Vũ đứng tựa bên lan can đá, tay cầm một nhành hoa đào, ánh mắt chăm chú nhìn mặt hồ phẳng lặng như gương. Phía sau nàng, tiếng bước chân trầm đục, vững chãi vang lên, không hề che giấu. Tần Mộ Phong tới.

Hắn đứng cách nàng khoảng ba bước chân, phong thái nghiêm nghị vốn có nay đã bớt đi vài phần sát khí. Hắn không nói gì, cứ đứng đó như một bức tượng đài, hòa vào bóng đêm. Một lúc lâu sau, chính hắn là người phá vỡ sự tĩnh lặng.

"Chuyện ở đại sảnh hôm nay... nàng đã làm rất tốt." Tần Mộ Phong lên tiếng, giọng trầm thấp, mang theo sự thừa nhận hiếm hoi của một kẻ vốn dĩ luôn hoài nghi mọi sự việc. "Liễu Yên ở lại phủ đã lâu, ta vốn tưởng nàng ấy là người đơn thuần, không ngờ... ta đã đ.á.n.h giá sai."

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Nhược Vũ xoay người lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, không mang theo sự đắc thắng, cũng không có vẻ gì là cảm kích. Nàng nhẹ nhàng thả nhành hoa trong tay xuống hồ, gợn sóng lăn tăn x.é to.ạc mặt nước tĩnh mịch.

"Tướng quân là người cầm quân, mắt nhìn người trên chiến trường chắc chắn là bách chiến bách thắng. Nhưng trong chốn thâm cung nội phủ, những kẻ mang mặt nạ 'đáng thương' thường là những con rắn độc nhất. Chàng không sai khi tin người, chàng chỉ sai khi đặt lòng tin vào sự giả tạo của một người phụ nữ."

Tần Mộ Phong nhìn nàng, đôi mắt đen sâu thẳm thoáng qua một tia kinh ngạc trước sự thẳng thắn của nàng. "Nàng rất hiểu ả."

"Thủ đoạn của Liễu Yên quá đơn giản. Đóng vai nạn nhân, khơi gợi sự thương cảm, mượn tay người khác để loại trừ đối thủ." Nhược Vũ bước đến gần hắn, không gian giữa hai người dường như ngắn lại. "Đáng tiếc, cách chơi của ả chỉ dừng lại ở trình độ của một đứa trẻ đang ghen ăn tức ở. Nếu ta muốn, ta có thể khiến ả biến mất khỏi phủ này trong vòng ba ngày mà không để lại một dấu vết."

Tần Mộ Phong nheo mắt, sát khí chợt lóe lên trong đáy mắt: "Nàng định ra tay?"

"Không cần." Nhược Vũ cắt ngang, giọng nàng dứt khoát như đinh đóng cột. "Ta yêu cầu chàng không nhúng tay vào chuyện này. Mọi rắc rối do Liễu Yên gây ra, hãy để ta tự giải quyết. Một người phụ nữ không tự mình dọn dẹp nổi 'rác' trong nhà mình thì làm sao xứng đáng đứng bên cạnh một Đại tướng quân?"

Tần Mộ Phong sững sờ. Hắn chưa từng gặp ai có phong thái này. Ở thời đại này, nữ nhân thường cần nam nhân che chở, cần sự công bằng từ người đứng đầu gia tộc. Còn nàng, nàng muốn tự tay chiến đấu, tự tay giành lấy vị thế của mình bằng năng lực và trí tuệ. Hắn vốn là kẻ độc đoán, nhưng trước một Nhược Vũ đang tỏa ra khí thế mạnh mẽ như vậy, hắn cảm thấy mình không có lý do gì để từ chối.

"Tại sao lại không muốn ta nhúng tay? Nếu ta ra mặt, mọi chuyện sẽ kết thúc nhanh ch.óng hơn." Hắn hỏi, vừa là kiểm tra, vừa là thăm dò.

Nhược Vũ xoay người, ánh mắt sắc bén như lưỡi d.a.o nhìn thẳng vào hắn: "Vì ta không muốn mang ơn chàng. Nếu chàng giải quyết, ta sẽ nợ chàng một ân tình. Mà trên đời này, ân tình là thứ đắt đỏ nhất. Hơn nữa, nếu chàng nhúng tay, Liễu Yên sẽ chỉ càng có lý do để đóng vai 'nạn nhân' bị Tướng quân ép bức. Ta muốn vả mặt ả bằng chính sự thật, bằng chính tài năng của mình, để ả phải tâm phục khẩu phục, hoặc là phải cút khỏi nơi này trong nhục nhã."

Tần Mộ Phong im lặng hồi lâu. Hắn nhìn người phụ nữ đang đứng đối diện, trong lòng bỗng nảy sinh một sự tôn trọng thuần túy. Hắn không còn nhìn nàng như một quân cờ của Vương gia, cũng không còn coi nàng là một mối phiền toái. Nàng là một cá thể tách biệt, một đối tác ngang hàng mà hắn chưa từng được chạm tới.

"Ta có thể đáp ứng nàng." Tần Mộ Phong nói, giọng điệu kiên định. "Nhưng đổi lại, nàng phải cam đoan với ta một điều. Bất kể nàng làm gì, không được để chuyện riêng ảnh hưởng đến đại cục của phủ Tướng quân. Ta là người của triều đình, danh dự của Tướng quân phủ không được phép có một vết bẩn."

Nhược Vũ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và đầy sự tự tin. "Đại cục? Chàng yên tâm. Ta không hứng thú với quyền lực của chàng, cũng không quan tâm đến những mưu mô đoạt vị của Vương gia. Nhưng, nếu có kẻ muốn động vào cuộc sống yên bình của ta, ta chắc chắn sẽ khiến kẻ đó phải trả giá gấp bội. Chúng ta có chung một kẻ thù là Vương gia, có chung một mục tiêu là giữ cho phủ Tướng quân này không bị sụp đổ. Vậy thì, ta và chàng hoàn toàn có thể trở thành cộng sự."

Tần Mộ Phong nhìn nàng, sự đa nghi cuối cùng trong hắn dường như tan biến theo làn gió đêm. Hắn nhận ra, mình đã đ.á.n.h giá thấp nàng không chỉ một lần, mà là hàng chục lần. Nàng không phải là một cô gái khuê các yếu đuối, nàng là một chiến lược gia đang ẩn mình trong bộ y phục phụ nữ.

"Nàng có nguyên tắc sống của nàng, ta có nguyên tắc của ta." Hắn nói, tay nắm c.h.ặ.t lại. "Từ nay về sau, những gì xảy ra trong phủ, ta sẽ không hỏi đến nếu nàng không muốn. Nhưng nếu cần sự trợ giúp, ta sẽ không từ chối."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ta không cần sự trợ giúp." Nhược Vũ bình thản đáp. "Ta chỉ cần chàng tin tưởng. Khi ta ra tay, xin chàng đừng nghi ngờ. Khi ta hành động, xin chàng đừng đứng ngoài xem. Đó là tất cả những gì ta yêu cầu từ một cộng sự."

Tần Mộ Phong nhìn sâu vào đôi mắt nàng, nơi chứa đựng sự thông tuệ của một người thấu hiểu lòng người. Sự thẳng thắn của nàng giống như một liều t.h.u.ố.c giải cho sự hoài nghi dày vò hắn bấy lâu nay. Hắn hiểu rằng, từ khoảnh khắc này, giữa họ không còn là quan hệ phu thê gượng ép, mà là một sự liên kết ngầm định của những kẻ cùng chung chí hướng.

"Được." Hắn gật đầu, một sự chấp thuận đầy trọng lượng. "Ta tin nàng. Nếu nàng đã muốn tự mình đối diện, ta sẽ cho nàng không gian đó."

Nhược Vũ nghe thấy lời hắn, ánh mắt trở nên dịu lại đôi chút. Nàng hiểu, đây là bước đầu tiên để họ xây dựng một nền tảng tin tưởng bền vững. Nàng không cần sự bao bọc của một "tổng tài", nàng cần một người đàn ông đủ bản lĩnh để đứng cùng mình trên bàn cờ chính trị khắc nghiệt này.

Nàng đứng dậy, hít một hơi thật sâu làn gió mát lạnh của đêm, cảm nhận sự tự do trong chính căn phủ Tướng quân vốn đầy rẫy những thị phi. Đối với nàng, Vương gia chỉ là một gã ngạo mạn, Liễu Yên chỉ là một con cờ trà xanh không hơn không kém. Còn Tần Mộ Phong, hắn là một quân cờ tốt, nếu biết cách sử dụng, hắn sẽ là bức tường thành vững chãi nhất cho nàng.

"Chuyện của Liễu Yên, ngày mai ta sẽ bắt đầu." Nhược Vũ nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mang theo vẻ lạnh lùng khó tả. "Nếu ả còn muốn gây chuyện, ta sẽ cho ả thấy, thế nào là một cú vả mặt không thể nào quên."

Tần Mộ Phong đứng cạnh nàng, đôi mắt hắn dõi theo hướng nàng nhìn. Trong đêm tối, bóng dáng hai người sát gần nhau nhưng vẫn giữ khoảng cách của hai tâm hồn độc lập. Lần đầu tiên, hắn không còn thấy áp lực khi ở bên cạnh một nữ nhân. Sự hiện diện của nàng, những lời nói của nàng, tất cả đều tạo nên một cảm giác an tâm lạ kỳ.

Hắn nhìn nàng, nhìn người phụ nữ vừa mới gả vào phủ, người mà chỉ vài ngày trước thôi hắn còn muốn lấy mạng, nay lại trở thành người duy nhất khiến hắn cảm thấy thú vị. Sự thông minh, sự quyết đoán và vẻ đẹp trí tuệ của nàng đã hoàn toàn chinh phục được sự khắt khe trong lòng hắn.

Nhược Vũ quay sang hắn, bàn tay nàng đưa ra, không chút do dự, không chút e dè. Đó là cử chỉ của một người phụ nữ hiện đại muốn thiết lập một bản hiệp ước, một sự tôn trọng tuyệt đối.

"Kể từ hôm nay, đối với kẻ địch, chúng ta là một."

Tần Mộ Phong nhìn bàn tay trắng ngần ấy, rồi nhìn lên khuôn mặt rạng rỡ dưới ánh trăng. Hắn không chút chần chừ, nắm lấy bàn tay nàng. Một cái nắm tay không mang theo d.ụ.c vọng, không mang theo sự chiếm hữu, mà là sự đồng điệu của hai linh hồn đang đứng cùng một chiến tuyến.

Giữa đêm khuya thanh vắng, trong hoa viên phủ Tướng quân, một liên minh đã chính thức hình thành. Không còn sự nghi kị, không còn những màn đối đầu kịch tính, chỉ còn lại sự thấu hiểu và lòng tin đang dần nảy nở. Họ biết, con đường phía trước còn rất dài, Vương gia vẫn đang ẩn mình trong bóng tối, và những âm mưu vẫn đang chờ đợi. Nhưng giờ đây, họ không còn đứng một mình.

Nhược Vũ đứng đó, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay hắn, lòng nàng đột nhiên cảm thấy một sự nhẹ nhõm. Nàng vốn dĩ không cần sự bảo hộ, nhưng có một người đồng đội như Tần Mộ Phong, ván cờ này sẽ trở nên thú vị hơn rất nhiều. Đối với nàng, đây không phải là một cuộc hôn nhân, đây là một cuộc hợp tác chiến lược, và nàng nhất định sẽ thắng.

Tần Mộ Phong buông tay nàng ra, nhưng dư vị của cái nắm tay ấy vẫn còn đọng lại. Hắn quay người bước đi, để lại Nhược Vũ một mình trong hoa viên. Bóng dáng hắn cô độc nhưng mạnh mẽ, hòa quyện vào bóng đêm. Nhược Vũ nhìn theo, mỉm cười. Nàng biết, từ nay về sau, cuộc sống của nàng tại phủ Tướng quân sẽ không còn là những ngày tháng ảm đạm. Đó sẽ là một hành trình đầy kịch tính, và nàng, với tư duy của mình, chắc chắn sẽ là người làm chủ cuộc chơi.

Đêm dần về sáng, sương đêm càng thêm đậm đặc. Nhược Vũ xoay người, bước về phía khuê phòng. Nàng biết, ngày mai sẽ là một ngày bận rộn. Liễu Yên, Vương gia, và cả những kẻ đang âm thầm quan sát nàng, tất cả đều sẽ phải trả giá cho những gì họ đã làm. Nàng đã sẵn sàng. Và quan trọng hơn, nàng đã có được sự tin tưởng của người đàn ông quyền lực nhất trong căn phủ này. Ván cờ chỉ mới bắt đầu, và quân cờ Nhược Vũ sẽ sớm khiến cho cả kinh thành này phải nghiêng ngả.

Nàng đi vào phòng, ánh nến đã tàn từ lúc nào, chỉ còn lại ánh trăng chiếu rọi những mẫu thêu còn dang dở trên bàn. Nàng ngồi xuống, lại cầm cây kim, bắt đầu dệt nên những giấc mơ của riêng mình. Trong không gian yên ắng, tiếng kim chỉ chạm vào lụa lách tách vang lên, như những nốt nhạc của một cuộc chiến sắp diễn ra. Nhược Vũ biết, nàng sẽ không bao giờ thất bại, vì nàng là Nhược Vũ, người nắm giữ sự thật và là bậc thầy của nghệ thuật xoay chuyển tình thế.

Ngày mai, Liễu Yên sẽ phải đối mặt với một Nhược Vũ hoàn toàn khác. Và Tần Mộ Phong, hắn sẽ sớm nhận ra rằng, việc đặt lòng tin vào nàng là quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời binh nghiệp của hắn. Nhược Vũ nhìn ra cửa sổ, ánh trăng bạc soi rõ đôi mắt kiên định của nàng. Một liên minh đã được thiết lập, và ván cờ này, nàng đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Đêm phủ Tướng quân vẫn yên tĩnh, nhưng bên trong sự yên tĩnh ấy, một cơn bão đang dần hình thành. Và Nhược Vũ, nàng chính là tâm bão, người sẽ định đoạt số phận của tất cả những kẻ dám đùa giỡn với nàng. Mọi thứ đã sẵn sàng. Những quân cờ đã vào vị trí, và trò chơi chỉ mới bắt đầu. Nhược Vũ nhắm mắt lại, một nụ cười kín đáo nở trên môi. Đêm nay là đêm cuối cùng của sự bình yên giả tạo, ngày mai, cả kinh thành này sẽ phải kinh ngạc trước tài năng và bản lĩnh của người phu nhân Đại tướng quân mà họ từng xem thường.

Nàng cầm kim, tiếp tục thêu những cánh hoa cuối cùng trên bức tranh của mình. Mỗi đường chỉ là một kế hoạch, mỗi họa tiết là một nước đi. Nàng không vội vã, vì nàng biết, chiến thắng thực sự không đến từ sự vội vàng, mà đến từ sự bình tĩnh và những quyết định chính xác. Nhược Vũ, trong bóng tối của căn phòng, đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình. Một cuộc đời do chính nàng làm chủ, không bị gò bó, không bị điều khiển. Và trên hết, một cuộc đời đầy rẫy những chiến thắng lẫy lừng.