Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 51: KHO BÁU CỦA HẮC NHAI NGẠC



Chiều ngày thứ mười. Trận văn hệ thống bắt đầu đại thịnh, quang mang rực rỡ. Thời khắc rời khỏi di tích đã cận kề. Giữa lúc các đệ tử rục rịch tiến vào trận nhãn, Lưu Phong lại làm một việc ngược đời: lao thẳng vào rừng sâu, bám đuôi Hắc Nhai Ngạc.

Mấy ngày qua, Hắc Nhai Ngạc đi theo Lưu Phong. Nó thấy hắn cứ rảo khắp nơi hái linh thảo, giết yêu thú rồi móc nội đan bỏ vào túi. Nó không hiểu thứ đó để làm gì, nhưng nó thấy hắn thích. Nó mặc kệ.

Nhưng đến lúc cảm nhận được hắn sắp rời đi, một ý nghĩ vụt qua đầu nó: mình cũng có một đống để trong hang. Biết đâu hắn thích thì đổi cho mình mấy viên đan dược. Nghĩ là làm, nó lao như bay về hang, kéo theo Lưu Phong.

Sau một hồi chạy qua những tán cổ thụ và khe đá, nơi sâu nhất trong địa bàn của Hắc Nhai Ngạc, một cái hang nhỏ hẹp hiện ra. Cửa hang không lớn, nhưng bên trong đủ rộng để một con yêu thú khổng lồ như nó nằm thoải mái. Là do nó tự đào lấy.

Lưu Phong đứng sững, đồng tử co rụt.

Trước mặt hắn là một đống "phế liệu" chất cao như núi nhỏ. Mấy chục viên nội đan cấp hai viên mãn vứt lăn lóc như đá cuội ven đường. Hàng trăm khối linh thạch trung phẩm lấp lánh. Thảo dược cấp ba, cấp hai bừa bãi khắp nơi; gốc còn tươi, gốc đã héo rũ nhưng dược lực vẫn lưu giữ tới bảy tám phần. Bên cạnh đó là vài tấm lệnh bài truyền tống cũ kỹ, mấy món pháp khí sứt sẹo, một mảnh vụn nghi là nguyên liệu từ bia đá cổ, và một bộ hài cốt khô khốc.

Lưu Phong nhìn đống bảo vật, lại nhìn Hắc Nhai Ngạc. Hắn thắc mắc: tại sao trong đống báu vật này không có nội đan cấp một hay linh thảo cấp một?

Hắc Nhai Ngạc thì hiểu. Nó sống ở đây sáu trăm năm. Huyết mạch truyền thừa dạy nó một phép tính: cấp một ăn cấp một lên cấp hai. Nhưng cấp hai ăn cấp hai, vẫn chỉ là cấp hai viên mãn. Cả đời chỉ cần ăn một lần. Ăn thêm, tu vi không tăng, ngược lại tuổi thọ còn ngắn đi. Bọn chúng không hiểu đạo lý, chỉ biết đó là quy luật. Vì chưa từng ra khỏi bí cảnh, chúng cũng chẳng có gì để so sánh, nên đành chấp nhận.

Đống nội đan cấp hai này, trong mắt nó chẳng khác gì sỏi đá. Linh dược cấp hai, cấp ba cũng chỉ là cỏ khô. Còn nội đan cấp một hay linh thảo cấp một, bọn chúng có ăn, nhưng cũng chỉ để lót dạ, chẳng có gì đặc biệt. Thứ duy nhất có giá trị là mấy viên Tụ Linh Đan của Lưu Phong, có vị, có lực, ăn vào sướng miệng. So với đan dược, mấy thứ kia chẳng đáng nhắc.

Lưu Phong chỉ tay vào núi bảo vật, rồi chỉ vào ngực mình. Hắc Nhai Ngạc gật gù cái đầu xù xì.

Không cần nói nhảm.

Hắn bắt tay vào càn quét. Nhưng túi trữ vật bên hông đã căng phồng từ trước, không thể nhét thêm thứ gì. Lưu Phong móc từ trong ngực ra chiếc túi gấm màu tím, thứ không rõ lai lịch, nhưng còn trống rỗng. Không gian bên trong rộng lớn vô biên, hắn điên cuồng vơ vét hết đống đồ này vào đó. Nội đan, linh thảo, linh thạch, tất cả đều được nhét vào túi tím. Duy chỉ chừa lại bộ xương khô và mấy tấm lệnh bài rách, đồ của người chết, hắn không thèm lấy.

Thu hoạch xong, Lưu Phong dốc sạch toàn bộ đan dược trong người ra đất, gần hai trăm viên các loại. Hắc Nhai Ngạc ngoạm ngay một viên nuốt chửng, hai mắt sáng rực. Số còn lại, nó dùng móng vuốt cào một cái hố nhỏ, cẩn thận vùi đất giấu đi.

Thứ nhân tộc coi là chí bảo, yêu thú xem như rác rưởi. Thứ yêu thú vứt xó, nhân tộc thèm khát nhỏ dãi. Trên đời này, quy luật vốn nực cười như vậy.

"Oanh!"

Trận văn ngoài hang động bộc phát thiên mang, ánh bạc chói lòa nhuộm sáng cả vùng trời bí cảnh. Thời hạn đã tới.

Lưu Phong đứng đó, nhìn Hắc Nhai Ngạc đang liếm mép. Hắn chợt nhớ tới Tứ Trảo Bích Hổ. Đều là yêu thú, nhưng chúng sống sòng phẳng hơn người. Tuy có chút vô tri, nhưng hắn chưa bao giờ xem thường chúng. Hai đời làm người, nghe rách tai câu "lòng người dạ thú". Nếu nhân tộc thích đội lốt thú để làm người, vậy hắn thà kết giao với dã thú còn hơn.

Lưu Phong khẽ mỉm cười.

Hắn cúi người, nhặt một tấm lệnh bài truyền tống cũ kỹ từ đống đồ của người chết lên ngắm nghía. Ý nghĩ táo bạo lóe lên, hắn bật cười. Cái này vốn dùng cho tu sĩ. Nhưng ai quy định yêu thú không thể dùng? Chẳng qua là chúng không có linh trí để bóp nát mà thôi. Hắn không hiểu sâu về trận pháp, cũng chẳng biết có thành công hay không. Nhưng đã đến nước này, thử một chút thì sao?

"Rắc!"

Lưu Phong bóp nát lệnh bài, vỗ mạnh vào lưng Hắc Nhai Ngạc. Con quái vật ngơ ngác. Một luồng ngân quang từ lệnh bài bùng lên, bao trọn lấy thân hình khổng lồ của nó.

Vụt một tiếng, Hắc Nhai Ngạc biến mất.

Lưu Phong nhìn khoảng đất trống, tặc lưỡi. Hắn không biết con sấu già sẽ rơi vào đâu. Nhưng hắn biết ba khả năng.

Nếu may mắn, nó sẽ truyền tống ra một nơi nào đó xa xôi, ngoài tầm mắt của các trưởng lão. Một khu rừng, một đầm lầy, một ngọn núi nào đó, nơi nó có thể sống nốt quãng đời còn lại mà không bị ai làm phiền. Hắn hy vọng điều đó sẽ xảy ra.

Nếu xui xẻo, nó sẽ rơi thẳng vào quảng trường Thủy Nguyệt Đao Tông, giữa đám trưởng lão và đệ tử. Một con yêu thú cấp hai đột ngột xuất hiện giữa tông môn, chắc chắn sẽ bị đập chết ngay lập tức. Một chưởng của Trúc Cơ là đủ.

Còn nếu chẳng may văng vào một nơi nào đó trong di tích, sống sót được, thì nó sẽ trở về trạng thái cũ. Ở lại cái xó đó, không thể tiến hóa, không thể ra ngoài, chỉ chờ già, chờ chết. Khi đó, thứ còn lại của nó sẽ chỉ là một viên nội đan cấp hai viên mãn, y hệt mấy viên nó đã vứt lăn lóc trong hang.

Hắn thở dài.

"Đi được đến đâu là tùy ngươi. Sống chết có số. Nếu ra giữa quảng trường mà bị đám lão quái vật đập chết, thì coi như ngươi giải thoát. Còn nếu sống, thì sống. Nếu không, ít nhất ngươi không phải chết già trong cái động tối tăm đó."

Dứt lời, hắn quay người lao về phía trận nhãn truyền tống. Ánh sáng trắng nuốt chửng lấy hắn. Rừng già mờ dần, đầm lầy lùi xa, bí cảnh tan biến.

Cổng không gian khép lại. Không một tiếng động, không chút rung chuyển. Nó lặng lẽ ẩn nhập hư không như một cái chớp mắt của thiên địa. Linh khí triệt để tiêu tán. Bí cảnh chìm vào giấc ngủ sâu, chờ đợi ba năm sau thức tỉnh, tiếp tục ban phát hung hiểm và cơ duyên cho một thế hệ mới.

Trên quảng trường Thủy Nguyệt Đao Tông, sáu mươi đệ tử sống sót đã tề tựu đông đủ.

Các Trưởng lão của Huyền Kiếm Tông, Vạn Độc Cốc, Cự Linh Môn bắt đầu kiểm kê tài nguyên. Đệ tử các tông lần lượt bước lên, đổ túi trữ vật ra bàn đá. Linh thảo, yêu đan, khoáng thạch, pháp khí, tất cả được phân loại, định giá. Thu bảy phần, trả ba phần.

Riêng Thủy Nguyệt Đao Tông giữ hết để tính điểm. Chờ phân định thứ hạng trên bảng, rồi mới quy đổi thành điểm cống hiến hoặc linh thạch. Còn phần thưởng cho hạng nhất, Thẩm Thụy Vân đã hứa: được trưởng lão Trận Pháp Đường truyền thụ trận văn thượng cổ.

Lưu Phong đứng lẫn trong đám đông, hai tay buông thõng, thần thái vô hại. Chiếc túi gấm màu tím giấu kỹ nơi ngực áo tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt. Thứ này cổ quái, nhưng hắn biết nó là chí bảo. Giấu càng kín, mạng càng dài.

Hắn không rõ mình được bao nhiêu điểm. Nhưng hắn biết một điều: kho báu trong túi tím, thiên đạo hay tông môn đều đừng hòng tước đoạt.

Giữa quảng trường ồn ào, hắn đứng đó, cúi đầu, lặng lẽ nở một nụ cười đầy vị kỷ.