Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 58: NHIỆM VỤ BIÊN GIỚI



Buổi sáng hôm ấy tiết trời đã chớm sang thu, những cơn gió từ đỉnh Thủy Nguyệt Sơn thổi xuống mang theo hơi lạnh se sắt, khiến từng tán lá vàng bắt đầu rụng lác đác dưới chân núi, điểm xuyết lên mặt đất những mảng màu ấm áp như tranh vẽ. Không khí trong lành, khoáng đạt, thoang thoảng hương cỏ cây và đất ẩm, tạo nên một khung cảnh vừa nên thơ, vừa lãng mạn.

Tại Nhiệm Vụ Đường, một thông báo khẩn cấp vừa được công bố chính thức. Nghe nói khu vực biên giới phía Bắc sát với nơi ở của yêu thú dạo gần đây xuất hiện dấu hiệu thú triều, nên tông môn quyết định đề xuất một nhiệm vụ cấp ba. Đây là loại nhiệm vụ có mức độ nguy hiểm trung bình, thường được giao cho các đệ tử ưu tú, nhằm cử một số đệ tử cùng các chấp sự lên đường điều tra tình hình. Phần thưởng nhiệm vụ lần này là năm trăm điểm cống hiến, ngoài ra nếu hoàn thành thì đệ tử sẽ được miễn sáu tháng làm nhiệm vụ bắt buộc của tông môn. Chuyến đi sẽ do đích thân Nhiệm Vụ Đường lựa chọn người tham gia, hễ ai đã có tên trong danh sách thì không được quyền từ chối.

Người tham gia được chọn dựa trên tiêu chí rất rõ ràng: ba người hạng đầu của di tích nhân sinh, ba người hạng đầu của kỳ khảo hạch đệ tử ngoại môn năm nay, và ba người đứng đầu đệ tử nội môn năm nay. Chín vị trí này là bắt buộc phải đi, còn lại sáu người nữa thì yêu cầu từ Luyện Khí tầng bảy trở lên tự mình đăng ký tham gia. Danh sách đầy đủ mười lăm người sẽ được công bố trước ngày xuất phát một ngày. Thời gian cho mọi người đăng ký là một ngày, và ba ngày sau cả đội sẽ lên đường.

Ở thế giới tu tiên này, chuyện thú triều cũng chẳng phải điều gì quá hiếm hoi, cứ cách một hai năm lại xảy ra một lần, quy mô lớn nhỏ tùy vào nguyên nhân. Năm nay cũng không ngoại lệ. Với chức vụ Đại trưởng lão trong tay, Phương Hắc Hổ chẳng gặp khó khăn gì khi yêu cầu các đệ tử hạng đầu của khảo hạch di tích nhân sinh bắt buộc tham gia nhiệm vụ lần này.

Thông báo vừa được đưa ra khoảng một canh giờ, một đệ tử ngoại môn cung kính đến gõ cửa phòng Lưu Phong, dâng lên bản thông báo kèm theo danh sách những thành viên được chọn sẵn.

Lưu Phong đọc xong, chẳng thấy có gì bất ngờ hay mờ ám. Ngược lại, hắn còn vui sướng ra mặt khi thấy phần thưởng vừa có điểm cống hiến, vừa được miễn làm nhiệm vụ bắt buộc đến tận sáu tháng. Với một người lười biếng như hắn, đây quả là cái bánh ngọt từ trên trời rơi xuống. Hắn vui vẻ lấy mấy viên linh thạch hạ phẩm thưởng cho tên đệ tử ngoại môn rồi bảo hắn trở về báo lại với Nhiệm Vụ Đường là hắn đồng ý tham gia. Tên đệ tử nhận được tiền thưởng thì mừng rỡ cảm ơn rồi nhanh chóng quay về báo cáo.

Ngay khi tên đệ tử vừa đi khỏi, Mạn Thanh xuất hiện. Nàng đứng ở cửa, nhẹ giọng nói: "Sư đệ, Sư phụ muốn gặp đệ ở đan phòng."

Lưu Phong thong thả đi tới đan phòng. Qua vài tháng cùng học tập và làm việc với Liễu Như Yên, hai người đã rất quen thuộc nên cuộc gặp gỡ diễn ra tự nhiên, chẳng còn chút khách sáo nào nữa.

Vừa thấy hắn vào, Liễu Như Yên liền thay mặt toàn bộ tông môn gửi lời cảm ơn vì đã giúp sư bá gỡ nút thắt trong việc lĩnh ngộ trận pháp, giúp tông môn sau ba nghìn năm mới có được một vị Kim Đan chân nhân.

Lưu Phong nhẹ nhàng từ chối. Hắn gãi đầu bảo chuyện đó nhỏ nhặt thôi, chỉ tiện tay giúp một chút. Vả lại sư bá bây giờ đã là sư huynh của hắn, giúp đỡ huynh trưởng là chuyện đương nhiên.

Vì ngày nào cũng cùng nhau luyện đan, sự thân thuộc khiến lá gan Lưu Phong lớn hơn một chút. Hắn buông lời trêu chọc Liễu Như Yên:

"Sư phụ, tính theo bối phận thì người phải gọi đệ tử là sư thúc mới đúng nha!" Nói xong hắn cười ha ha đầy đắc ý.

Liễu Như Yên cũng mỉm cười với hắn. Nhưng ngay khi Lưu Phong còn đang cười, nàng đã nhẹ nhàng tung ra một chưởng. Lưu Phong không kịp phản ứng liền bị đẩy lùi, va nhẹ vào tường, quần áo xộc xệch, khóe môi rỉ máu. Liễu Như Yên nhẹ nhàng lướt tới đỡ hắn dậy, mỉm cười trêu lại:

"Sư thúc không sao chứ?"

Lưu Phong mặt chán nản, vội xua tay: "Không gọi sư thúc nữa, không gọi nữa."

Lưu Phong hết dám trêu ghẹo, đứng đực như con mèo dẫm phải đuôi. Lúc này Liễu Như Yên mới trở lại vẻ nghiêm túc. Thực ra, với nàng hiện tại, Lưu Phong đã là sư đệ kết nghĩa của sư bá, gọi hắn là đệ tử như trước thì không hợp lý, mà gọi sư thúc thì lại khó mở lời. Suy đi tính lại, gọi thẳng tên là phương án tốt nhất. Nàng liền nói với hắn: "Từ nay về sau ngươi không cần gọi ta là nhị trưởng lão hay sư phụ nữa, cứ gọi thẳng tên ta là Như Yên cũng được."

Lưu Phong vốn tính phóng khoáng nên cũng không ngần ngại, thuận miệng gọi luôn: "Như Yên!"

Tiếng gọi vừa dứt, cả gian phòng như chùng lại. Gương mặt Lưu Phong thoáng đỏ bừng. Dù thông minh nhưng đâu phải chuyện gì hắn cũng hiểu. Hắn sống ở thế giới tu tiên này vài tháng đã dần quen với cách xưng hô quy củ, nay tự dưng gọi tên thân mật kiểu này, hắn thấy thật không quen. Ở kiếp trước, cái kiểu gọi tên trống không trong phòng chỉ có hai người như thế này thường là giai đoạn để "tỏ tình". Hắn nổi da gà khắp người, trong đầu thầm nghĩ: "Phú bà bao nuôi là đây sao?"

Trong ánh linh hỏa đan lô hắt lên từng vệt sáng mờ ảo, nhan sắc của Liễu Như Yên hiện ra càng thêm rõ ràng.

Nàng sở hữu một gương mặt sắc sảo, đôi mắt phượng dài quyến rũ như ẩn chứa ngàn lớp sóng xuân, kết hợp cùng hàng lông mày lá liễu thanh tú gẩy nhẹ trên làn da trắng ngần, mịn màng tựa như ngọc bích không chút vết hằn của thời gian. Ngoại hình nàng vô cùng nóng bỏng với thân hình chuẩn mực chân dài, đôi vai gầy mong manh cùng vòng eo thon gọn, đường cong siết lại vừa vặn làm tôn lên khuôn ngực nở nấp đầy đặn, cùng vòng mông tròn trịa gợi cảm ẩn sau lớp y phục.

Bờ môi nàng đỏ thắm tự nhiên, mỗi chuyển động cơ thể đều toát ra vẻ quyến rũ ngạt thở của một nữ tử trưởng thành.

Thế nhưng, vì cả đời nàng chỉ biết thu mình trong đan phòng, quanh năm làm bạn với linh thảo đan lô nên tâm tư lại cực kỳ thuần khiết, chưa từng gợn chút bụi trần. Sự tương phản vi diệu giữa một diện mạo đầy vẻ mê đắm, nóng bỏng bên ngoài và một tâm hồn ngây thơ, đơn thuần đến kỳ lạ bên trong khiến nàng mang một sức hút vô cùng đặc biệt.

Lúc này, Liễu Như Yên cũng giống như Lưu Phong, nàng hoàn toàn không nghĩ rằng việc đổi cách xưng hô cho hợp lý lại vô tình tạo nên bầu không khí ám muội đến thế. Đây là lần đầu tiên có một nam nhân gọi tên nàng một cách thân mật như vậy. Trước đây cha mẹ nàng chỉ gọi là Liễu nhi, đồng môn thì xưng tỷ muội, người ngoài gọi theo chức danh. Về luyện đan nàng tự nhận là đệ nhất tông môn, nhưng về tình trường thì nàng chỉ là một con số không tròn trĩnh.

Nàng đỏ mặt, lúng túng ấp úng: "Ngươi... ngươi..." Nói rồi vội vàng quay lưng bỏ chạy thẳng về phòng riêng, bỏ lại Lưu Phong đứng ngơ ngác. Hắn thật sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bởi trong chuyện tình cảm hắn cũng chỉ là kẻ mới nhập môn, khá hơn Liễu Như Yên một chút xíu mà thôi.

Lưu Phong buồn bực đi bộ về thư phòng. Hắn đang ngồi uống linh trà thì một thị nữ của Tông chủ đến thông báo và dẫn hắn về phía hậu viên, nơi tông chủ thường dùng để luyện công.

Khi Lưu Phong đến nơi, Thẩm Thụy Vân nhìn hắn một cách tự nhiên và thoải mái. Nàng không còn dò xét hay xem hắn là đệ tử thông thường nữa, mà đã coi hắn như một thiên tài cần tập trung bồi dưỡng. Vả lại hắn là sư đệ của sư bá nàng nên nàng càng xem hắn như người thân thuộc.

Đứng giữa khoảng không rộng lớn của hậu viên, Thẩm Thụy Vân trong tà thanh bào nhạt màu toát lên phong thái kiêu hãnh của một kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực.

Nàng sở hữu một nhan sắc tuyệt mỹ nhưng lại mang đậm vẻ sắc sảo, lạnh lùng. Làn da nàng trắng nõn nà như tuyết mùa đông, làm nổi bật đôi mắt phượng sâu thẳm, trong vắt tựa hồ nước ngày thu nơi ẩn chứa trí tuệ bao la và sự trải đời của một vị chưởng môn nhân tọa trấn một phái. Ngũ quan thanh tú với sống mũi thẳng, bờ môi mỏng tự nhiên khẽ mỉm cười tạo nên một vẻ đẹp thông tuệ, vừa cao quý, uy nghiêm lại vừa thoát tục.

Thân hình nàng cao ráo, thanh thoát, từng tà áo dài lướt đi theo mỗi bước chân đều phảng phất khí chất của một bậc cường giả đã nhìn thấu hồng trần. Bờ vai gầy mong manh cùng vóc dáng thon gọn ẩn sau lớp đạo bào tạo nên một sức hút rất riêng một vẻ đẹp rực rỡ nhưng lại khiến người ta chỉ dám đứng từ xa chiêm ngưỡng chứ không dám sinh lòng bất kính.

Lúc này nàng khẽ nói:

"Lưu Phong, ngươi có công lớn với tông môn khi giúp sư bá đột phá, ta rất cảm kích. Như đã hứa, nếu ngươi đạt hạng nhất di tích theo xếp hạng của tông môn, ta sẽ đáp ứng ngươi một yêu cầu trong khả năng của ta. Và từ nay ngươi không cần gọi ta là tông chủ, cũng không cần xưng đệ tử nữa, cứ gọi thẳng tên ta là Thụy Vân, ngươi có thể xưng mình là Lưu Phong trước mặt ta."

Lưu Phong vừa bị một gáo nước lạnh bên phòng Liễu Như Yên nên lần này cẩn thận hơn, không còn tùy tiện. Hắn hỏi lại: "Tông chủ người chắc chứ? Hay cứ để đệ tử gọi là tông chủ cũng được, quen miệng mất rồi. Còn chuyện đệ tử nhận lão tiền bối làm sư huynh chỉ là việc riêng, tông chủ không cần bận tâm."

Thẩm Thụy Vân tuổi đời tuy đã nhiều nhưng tình trường cũng trắng như tờ giấy, chẳng khác gì Liễu Như Yên. Nàng đã lường trước sự ngượng ngùng nên vẫn ung dung đáp: "Không sao, cứ gọi ta là Thụy Vân."

Lưu Phong thấy nàng nói vậy mới yên tâm, liền đổi cách xưng hô: "Thụy Vân!"

Thế nhưng hai chữ vừa thốt ra, khung cảnh lại trở nên mờ ám tương tự lúc ở đan phòng. Không khí như lạnh xuống, yên ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Trong hậu viên rộng lớn, chỉ còn tiếng hít thở mất tự nhiên của hai người.

Cảm giác thân mật ám muội lại ùa về. Thẩm Thụy Vân vốn nghiêm túc là thế nay cũng đỏ bừng mặt, nhanh chóng bỏ đi vào trong, không nói thêm được câu nào.

Lưu Phong đứng trơ ra ngơ ngác lần thứ hai trong ngày. Hắn gãi đầu gãi tai, lắc đầu lẩm bẩm: "Thật khó hiểu..." rồi lủi thủi rời khỏi hậu viên theo thị nữ dẫn về thư phòng.

Hắn dở khóc dở cười ngồi trong phòng một lúc thì Mạn Thanh xuất hiện. Nàng sở hữu một vẻ đẹp nhu mì, dịu dàng, tính cách lại có phần rụt rè, nhút nhát rất đáng yêu. Nàng mỉm cười nhìn hắn, ân cần hỏi thăm về nhiệm vụ biên giới lần này.

Lưu Phong thấy sư tỷ, lập tức lấy lại vẻ hưng phấn, hào hứng đáp: "Có nhiệm vụ thì phải làm thôi sư tỷ! Ta là đệ tử tông môn, đương nhiên phải có nghĩa vụ và trách nhiệm thực hiện nhiệm vụ chung chứ. Ngoài ra phần thưởng lần này hậu hĩnh thế kia, dại gì mà không nhận. Sau ba ngày nữa ta sẽ đi."

Hắn nâng chén uống trà, trong đầu lại bất chợt nhớ về phản ứng đỏ mặt bỏ chạy của cả Liễu Như Yên và Thẩm Thụy Vân lúc nãy. Lưu Phong nhìn dáng vẻ dịu dàng, chu đáo của Mạn Thanh khi rót trà cho hắn, khóe môi khẽ cong lên. Trải qua một ngày với những chuyển biến bất ngờ, trong lòng hắn bỗng dâng lên một khao khát muốn trêu chọc vị sư tỷ vốn luôn rụt rè này. Hắn hớp một ngụm trà ấm, ánh mắt đong đầy sự tinh nghịch lẫn chân thành: "Nếu mình cũng bất ngờ thay đổi cách xưng hô, gọi thẳng tên vị sư tỷ này thì nàng sẽ phản ứng thế nào nhỉ?"