Ý tưởng vừa có, Lưu Phong liền thực hiện ngay lập tức. Hắn chậm rãi buông chén trà sứ thanh hoa xuống mặt bàn đá, nhìn thẳng vào mắt nữ tử đối diện, cất giọng dịu dàng:
"Mạn Thanh!"
Mạn Thanh nghe hắn thình lình gọi thẳng tên mình như vậy thì hơi sửng sốt trong một nhịp thở. Tuy nhiên, nàng vốn xuất thân từ phàm nhân rồi mới dấn thân vào con đường tu tiên tàn khốc, nên những danh xưng thân mật thế này vốn chẳng có gì quá xa lạ hay cấm kỵ. Nàng chỉ thoáng đỏ mặt, đôi mắt phượng ngập tràn sự dịu dàng rồi khẽ cất tiếng gọi lại.
"Lưu Phong."
Dứt lời, bàn tay ngọc ngà mềm mại của nàng chủ động vươn ra, nhẹ nhàng nắm trọn lấy bàn tay gầy gò của hắn.
Lúc này, Lưu Phong thật sự đứng hình tại chỗ. Gương mặt hắn lập tức đỏ ửng lên như gấc chín, một luồng nhiệt lưu chạy dọc sống lưng khiến da gà nổi lên khắp toàn thân. Hắn cứng đờ cả người, khóe miệng lắp bắp không thốt nên lời.
"Mạn Thanh... Ta... Ta..."
Tuy bộ dạng vẫn còn chút lúng túng của một kẻ lần đầu chạm ngõ tình trường, nhưng sâu trong tâm trí, Lưu Phong đã hoàn toàn "ngộ đạo". Hắn rốt cuộc cũng hiểu được cảm giác của Liễu Như Yên và Thẩm Thụy Vân lúc bị hắn trêu ghẹo vừa xong. Một nụ cười xảo trá khẽ hiện lên nơi khóe môi. Hắn biết sự bối rối của hai vị tông chủ và nữ trưởng lão kia chỉ là những rung động nhất thời của những "thiếu nữ mới lớn". Còn tình cảm thực sự thì buộc phải có thời gian rèn giũa, có sự chân thành và những nhịp đập thực sự xuất phát từ con tim. Mọi thứ giữa hắn với hai vị đại nhân vật kia mới chỉ là bước rung động nhất thời.
Nhưng Mạn Thanh thì hoàn toàn khác. Nàng và hắn cùng xuất thân từ phàm giới, sự đồng điệu về tâm hồn là cực kỳ cao. Khoảng thời gian sát cánh bên nhau từ kiếp gác cổng cho đến khi hắn bước chân vào nội môn đủ để tình cảm giữa hai người trở nên chân thành, tự nhiên và sâu sắc nhất.
Hai bàn tay siết chặt hơn, khoảng cách giữa hai cơ thể nhanh chóng kéo lại gần. Đôi môi hai bên chạm vào nhau, bắt đầu từ một nụ hôn nhẹ nhàng thoáng qua, rồi một nụ hôn sâu cuồng nhiệt lập tức kéo đến. Lưỡi của hai người hòa quyện, quấn quýt lấy nhau không rời. Không cần bất kỳ lời nói thừa thãi nào nữa, không gian lúc này chỉ còn lại hành động và bản năng.
Đôi bàn tay Lưu Phong được giải phóng, ban đầu chỉ là những cái ôm siết nhẹ nơi bờ vai thon, sau đó trượt dần xuống vòng eo mềm mại rồi dừng lại ở bờ mông ngạo kiều đang phập phồng như mời gọi. Hắn hết xoa rồi lại nắn, cảm nhận sự đàn hồi êm ái tuyệt vời lan tỏa khắp lòng bàn tay. Khám phá xong phía sau, đôi tay tham lam ấy lại di chuyển ngược lên phía trước. Trong khi môi lưỡi hai bên vẫn đang hôn nhau say đắm, tay Lưu Phong đi đến đâu thì thân thể Mạn Thanh lại mềm nhũn ra đến đó. Nàng khẽ uốn éo cơ thể theo từng nhịp chạm. Từng lớp y phục lụa là trên người nàng được Lưu Phong lần lượt tháo bỏ rồi rơi rũ xuống nền đá. Mạn Thanh cũng không quá yên phận, nàng biết bản thân phải làm gì, đôi tay thon thả cũng chủ động giúp hắn cởi bỏ từng lớp áo trên người.
Dù lúc này đang là giữa ngọ, nhưng bầu trời phía trên Thủy Nguyệt Sơn bất chợt mây đen ùn ùn kéo đến. Sấm chớp giật liên hồi xé toạc không gian u ám, báo hiệu một cơn mưa rào đầu mùa chuẩn bị trút xuống. Sau khoảng thời gian một nén nhang, cơn mưa lớn đổ dồn như gột rửa, thanh tẩy mọi vết nhơ, bụi bặm và bóng ma ô uế còn sót lại trong quá khứ, để bắt đầu cho những mầm xanh tái sinh, vạn vật tươi tốt.
Nhất trời mưa, nhì ban trưa. Mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên, hoàn mỹ và viên mãn nhất.
Cơn mưa đêm u tối dưới ánh trăng năm xưa từng mang lại nhục nhã cho Mạn Thanh nay đã hoàn toàn bị cuốn trôi, xóa sạch trong ký ức. Lưu Phong dùng tất cả sự chân thành, ấm áp và khao khát mãnh liệt nhất của mình để tắm lại cho nàng, tái sinh nàng trong tình yêu thuần khiết.
Ngoài trời mưa rơi tầm tã, còn bên trong căn phòng của Lưu Phong lúc này chỉ còn lại một đôi nam nữ đang cuồng nhiệt hòa mình vào nhau. Lưu Phong ra sức khám phá một tuyệt sắc vưu vật của thế gian: làn da trắng ngần như tuyết, hương thơm nữ nhân ngào ngạt, đôi bồng đảo nảy nở tuyệt đẹp cùng một cơ thể hình chữ S có độ cong hoàn mỹ, chỗ cần lồi thì lồi, chỗ cần lõm thì lõm. Đôi tay hắn đi tới đâu, môi lưỡi hắn liền theo sát tới đó, khám phá toàn bộ da thịt của nàng như muốn đánh dấu toàn bộ cơ thể này vĩnh viễn thuộc về riêng hắn.
Đây là lần đầu tiên của cơ thể bản địa. Cơ thể này cung cấp sức mạnh và thể lực sung mãn của tu sĩ, còn kỹ thuật tuyệt đỉnh thì do linh hồn của Lưu Phong Trái Đất chỉ dạy. Hoàn toàn không có sự bỡ ngỡ hay ngơ ngác, thay vào đó là một sự chinh phục và thưởng thức trọn vẹn.
Mạn Thanh lúc này toàn thân ửng đỏ như một con tôm luộc, nàng khẽ cắn chặt bờ môi đỏ mọng để không bật ra những tiếng rên rỉ mê ly đầy thỏa mãn. Nàng không có nhiều kinh nghiệm trong chuyện hoan nam ái nữ, nhưng nàng lại rất biết cách phối hợp với hắn một cách hoàn hảo, khiến cho lần đầu tiên của hắn trở nên vô cùng ấn tượng và không thể nào quên. Tiếng da thịt va chạm bạt mạng hòa cùng tiếng mưa rơi trên mái ngói tạo nên một bản nhạc hoang lạc trần trụi.
Thời gian chầm chậm trôi qua, một canh giờ đã đẵng đẵng trôi qua nhưng cả hai vẫn chìm đắm trong men say tình ái. Nàng và hắn đã cùng nhau trải qua vài lần lên đỉnh vu sơn. Mạn Thanh toàn thân đã vô lực, nhưng Lưu Phong thì vẫn dồi dào sức lực, tiếp tục tung ra những cú thúc mãnh liệt.
Trong suy nghĩ, Lưu Phong thầm đắc ý: "Sức trẻ của nhục thân thiếu niên cộng với linh lực tu tiên bồi bổ, đúng là sức bền kinh hoàng! Phàm nhân ở Trái Đất làm sao đọ lại được!"
Mây đen trên trời dần trôi đi, bầu trời Thủy Nguyệt Đao Tông trở lại vẻ trong xanh vốn có. Trong phòng, Lưu Phong lười biếng nằm dài trên giường tận hưởng dư âm ngọt ngào của đợt cao trào vừa qua. Mạn Thanh vô lực gối đầu lên lồng ngực trần của hắn, đôi tay vẫn siết chặt lấy eo hắn không nỡ buông. Nàng mãn nguyện, nàng hạnh phúc đến mức bật khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má rồi rơi xuống ngực hắn.
Lưu Phong nhẹ nhàng vòng tay ôm chặt lấy nàng, cất giọng trầm thấp.
"Ta nay mới thiếu niên, tu vi còn thấp kém, địa vị trong tông môn cũng chưa cao. Con đường tu tiên phía trước còn rất dài và đầy rẫy hiểm nguy. Nàng có nguyện ý cùng ta đi hết con đường này không?"
Mạn Thanh không trả lời bằng lời nói, nàng chỉ khẽ nhướng người lên, đặt một nụ hôn sâu lên môi hắn thay cho câu trả lời: "Thiếp nguyện ý."
Ngoài trời tuy đã tạnh mưa, nhưng trong gian phòng nhỏ, cuộc "mây mưa" cuồng nhiệt lại một lần nữa tiếp tục bắt đầu.
Đối với Lưu Phong, hắn vốn chẳng có khái niệm khắt khe về địa vị, thực lực hay sắc đẹp khi nghĩ về nữ nhân. Hắn chỉ cần người đó thật lòng yêu hắn và hắn cũng yêu người đó, như thế là quá đủ.
Trong suy nghĩ, Lưu Phong mỉm cười khắc sâu một ý niệm: "Từ hôm nay, danh hiệu 'Bà cả' chính thức được trao cho Mạn Thanh trong trái tim này!