Trước ngày xuất phát, Nhiệm Vụ Đường làm việc vô cùng quy củ và khẩn trương. Bản thông báo chính thức kèm theo danh sách đầy đủ mười tám thành viên tham gia nhiệm vụ biên giới phía Bắc được đệ tử ngoại môn chuyển đến tận tay từng người.
Bản danh sách bao gồm mười lăm đệ tử cùng ba vị Chấp sự dẫn đoàn phụ trách quản lý chung.
Lưu Phong nhận lấy cuộn trúc thông báo, thong thả ngồi bên bàn đá rà soát một lượt. Hắn cẩn thận ghi nhớ kỹ lưỡng tên tuổi, ngoại hình cùng tu vi của từng thành viên. Nhớ lại ánh mắt đong đầy ân tình của Mạn Thanh trước giờ chia tay, Lưu Phong khẽ mỉm cười. Hắn đưa tay sờ nhẹ lên túi trữ vật, nơi có bình đan dược nàng đã chuẩn bị. Tay hắn vững vàng, ánh mắt kiên định. Hắn vốn dĩ là kẻ độc lập, tự cường; việc có một vị sư huynh Kim Đan Chân Nhân vừa độ kiếp chỉ như một cơ duyên bất ngờ giúp hắn có thêm điểm tựa tinh thần, chứ bản thân hắn chưa từng sinh lòng dựa dẫm vào bất kỳ ai.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi tiết trời vừa chớm sang thu mang theo những cơn gió lạnh se sắt từ đỉnh Thủy Nguyệt Sơn thổi xuống, cả phái đoàn chính thức tập hợp tại quảng trường sân trước Nhiệm Vụ Đường. Những tán lá vàng bắt đầu rụng lác đác dưới chân núi, không khí trong lành thoang thoảng hương cỏ cây và đất ẩm.
Đội hình mười tám người đã có mặt đông đủ, không khí trước giờ lên đường vô cùng náo nhiệt và vui vẻ. Vì đều là đồng môn với nhau nên khi gặp nhau ai nấy đều chủ động chắp tay mỉm cười chào hỏi. Mấy vị đệ tử quen biết từ trước thì túm tụm lại trò chuyện vui vẻ, hỏi thăm tình hình tu luyện của nhau.
Đặc biệt, sự xuất hiện của Lưu Phong thu hút không ít ánh nhìn kính trọng. Những thiên kiêu cùng đợt khảo nghiệm đệ tử nội môn vốn có phần kiêu ngạo, từng chưa thực sự tâm phục khẩu phục, thế nhưng trải qua chuyến di tích nhân sinh vừa qua, chứng kiến thực lực, trí tuệ cùng hàng loạt thể hiện kinh ngạc của Lưu Phong, trong lòng mọi người đều đã coi hắn là một thiên kiêu thực sự.
"Lưu sư đệ, dạo này tu vi lại tinh tiến rồi nha!"
"Chào Lưu sư đệ! Chuyến này có đệ đồng hành, huynh đệ trong đoàn yên tâm hơn hẳn!"
Mấy vị đệ tử nội môn vừa thấy Lưu Phong đi tới liền vui vẻ lên tiếng chào hỏi. Lưu Phong cũng mỉm cười gật đầu, chắp tay đáp lễ vô cùng cởi mở, hoàn toàn không có chút kiêu ngạo của kẻ đứng đầu khảo hạch, khiến bầu không khí giữa các đệ tử càng thêm gắn kết.
Lúc này, vị Chấp sự dẫn đầu tay khẽ vẫy một cái, một chiếc phi chu dài chừng năm trượng từ trong túi trữ vật hiện ra, lơ lửng trên không trung rồi từ từ hạ xuống.
Thủy Nguyệt Đao Tông vốn chẳng phải đại phái giàu có gì, chiếc phi chu này cũng chỉ là loại hạ phẩm linh khí thông thường, thân gỗ đan ghép đơn sơ, cấm chế phòng hộ bên ngoài tương đối mỏng mảnh. Thế nhưng với công dụng chở đoàn người di chuyển đường xa mà không làm tổn hao linh lực của đệ tử, nó lại là phương tiện vô cùng thực dụng.
Đoàn người vừa cười nói vừa lần lượt bước lên phi chu, tìm chỗ ngồi xếp bằng.
Chiếc phi chu hạ phẩm rung nhẹ một nhịp rồi từ từ bốc lên không trung, rẽ mây mà tiến về hướng Bắc.
Đối với một kẻ mới dấn thân vào con đường tu tiên như Lưu Phong, đây là lần đầu tiên hắn được ngắm nhìn thế giới từ độ cao ngàn trượng trên một chiếc phi chu. Những lúc rảnh rỗi sau giờ học trận pháp hay luyện công, hắn thường bước ra đứng sát mạn thuyền, vịn tay vào bệ gỗ, đưa mắt phóng tầm nhìn ra không gian bao la bên ngoài.
Bức tranh thiên nhiên của thế giới tu tiên hiện ra trước mắt hắn vô cùng tráng lệ và kỳ vĩ. Bên dưới mạn phi chu, những dải núi sông trập trùng nối tiếp nhau chạy dài đến tận chân trời, ẩn hiện dưới làn sương mù cuồn cuộn như biển mây.
Từng rặng núi đá sừng sững đâm thẳng lên không trung, những con thác bạc đổ từ trên đỉnh núi cao hàng trăm trượng xuống lòng vực sâu, tỏa ra làn hơi nước ngập tràn linh khí. Đỉnh núi xa xa lấp lánh ánh linh quang của các tòa cổ miếu hay động phủ ẩn tu. Thỉnh thoảng, từ trong các thung lũng sâu hun hút lại có những đàn linh hạc tuyết lông trắng muốt chao đảo bay qua sát thân phi chu, cất tiếng kêu trong trẻo xé tan không gian tĩnh mịch.
Đứng trước khung cảnh ấy, làn gió mây mát rượi thổi tung mái tóc, Lưu Phong bất giác nín thở. Mắt hắn chăm chú dõi theo dãy núi trập trùng trải dài dưới tầm mây, lòng chợt dâng lên một cảm xúc khó tả. Hóa ra đây mới là thế giới tu tiên thật sự, một thế giới mà ở Trái Đất, hắn chỉ dám mơ trong những thước phim hay trang sách.
Trong số mười bốn đệ tử đồng hành, Lưu Phong chú ý đến Lục Vân Trung, vị đệ tử đứng thứ ba trong kỳ khảo hạch di tích. Lục Vân Trung khoảng hai mươi tuổi, dáng người cao ráo, gương mặt thanh tú, nước da hơi phong sương. Hắn mặc đạo phục nội môn chỉnh tề, ánh mắt toát lên vẻ trầm ổn, thông tuệ nhưng nụ cười lại rất ôn hòa. Qua dáng vẻ bên ngoài, có thể thấy đây là một người khiêm tốn, điềm đạm và rất dễ gần.
Sẵn có quyển bí tịch trận văn cấp một thời thượng cổ do Tông chủ Thẩm Thụy Vân trao tặng trước đó mà chưa có thời gian nghiên cứu, Lưu Phong liền lấy ra xem qua. Nhìn những hình vẽ trận pháp ngoằn ngoèo trên trang giấy da, hắn lắc đầu cười khổ, nhận ra việc tự học trận đạo hoàn toàn không dễ dàng.
Thấy Lục Vân Trung đang ngồi xếp bằng thong dong ở góc phi chu, Lưu Phong liền đứng dậy tiến lại gần. Hắn vốn muốn mở rộng quan hệ xã giao, lại sẵn có thắc mắc nên chủ động lên tiếng:
"Lục sư huynh! Dọc đường di chuyển còn dài, không biết ta có thể làm phiền huynh một chút để hỏi về trận đạo được không?"
Lục Vân Trung quay sang, thấy Lưu Phong thì mỉm cười xua tay cởi mở:
"Lưu sư đệ nói gì vậy, đồng môn với nhau cả mà. Ta cũng chỉ biết vài điều cơ bản thôi, sư đệ có chỗ nào chưa hiểu cứ tự nhiên hỏi, chúng ta cùng trao đổi."
Lưu Phong ngồi xuống bên cạnh, giở quyển bí tịch chỉ vào một hình sơ đồ trận pháp nhập môn:
"Thực ra ta mới bắt đầu tìm hiểu về trận đạo nên còn nhiều khái niệm mơ hồ lắm. Lục sư huynh có thể giải thích giúp ta về cách bố trí các trận nhãn cơ bản, cũng như cách linh lực được vận hành và kích hoạt trong một trận pháp thông thường không?"
Lục Vân Trung kiên nhẫn giảng giải từng bước rất dễ hiểu:
"Sư đệ mới nhập môn cảm thấy khó hiểu là đúng rồi. Trận pháp thực chất là việc dùng linh thạch hoặc linh lực để liên kết các trận văn lại với nhau. Trận nhãn chính là trung tâm điều phối. Khi bố trí, đệ phải đặt trận nhãn ở vị trí trung hòa nhất, sau đó vẽ các đường cấm chế dẫn linh lực từ trận nhãn lan tỏa ra khắp toàn bộ hệ thống..."
Lưu Phong tập trung lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu ồ lên một tiếng khi ngộ ra những quy tắc bố trí và cách sử dụng cấm chế nhập môn. Những thắc mắc ban đầu của hắn lần lượt được Lục Vân Trung giải đáp một cách đơn giản, dễ hiểu. Hai người trao đổi rất vui vẻ, hết nói về trận pháp lại quay sang tán chuyện đời sống trong tông môn, kinh nghiệm tu luyện thường ngày, tạo nên bầu không khí vô cùng thoải mái.
Trái ngược với sự náo nhiệt ấy, Hắc Thiết, kẻ duy nhất trong đoàn nắm rõ kế hoạch ngầm của Đại trưởng lão, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, kiêu ngạo vốn có. Hắn im lặng ngồi xếp bằng ở góc đuôi phi chu, âm thầm giữ khoảng cách với tất cả mọi người.
Lưu Phong thấy thái độ xa cách của Hắc Thiết thì cũng chẳng buồn bận tâm. Trong khi đó, ba vị Chấp sự dẫn đoàn thì luân phiên điều khiển phi chu và cảnh giới xung quanh, hoàn toàn không hay biết gì về sóng ngầm nguy hiểm đang cuộn trào bên dưới.
Trải qua ba ngày di chuyển liên tục, chiếc phi chu hạ phẩm rốt cuộc cũng đáp xuống khi ánh hoàng hôn đỏ quạch bắt đầu buông xuống. Họ đã chính thức đặt chân đến khu vực biên giới phía Bắc, vùng đất cằn cỗi sát ranh giới nơi yêu thú hung tợn hoang dã trú ngụ.
Biên giới phía Bắc hiện ra trước mắt cả đoàn với khung cảnh hoang sơ. Những rặng núi đá đen kịt lấp ló sau màn sương mù dày đặc, thỉnh thoảng từ sâu trong hẻm núi xa xa lại vọng lại vài tiếng gầm rống của yêu thú.
Tại khu vực biên giới này có một cứ điểm nhỏ của Thủy Nguyệt Đao Tông, do hai đến ba đệ tử nội môn thay phiên nhau cắm chốt. Cứ sau mỗi một đến hai tháng, tông môn lại cử một nhóm đệ tử mới đến để luân ca.
Khi phái đoàn mười tám người vừa thu hồi phi chu bước xuống, các đệ tử nội môn trực chiến đã tay bắt mặt mừng ra tận ngoài đón tiếp và dẫn tất cả về cứ điểm.
Căn cứ biên giới thực chất là một mật thất khổng lồ được đục sâu vào lòng núi đá hoa cương rắn chắc, bên trong quy hoạch kiên cố như một biệt phủ dưới lòng đất, thừa sức cho cả đoàn mười tám người sinh hoạt. Tại gian điện chính, các đệ tử cắm chốt bàn giao lại thông tin trinh sát ban đầu về tình hình quấy phá bất thường của yêu thú dạo gần đây. Lưu Phong ngồi ở góc phòng tập trung lắng nghe, cẩn thận phân tích tình hình.
Sau khi nghỉ ngơi hai canh giờ hồi phục thể trạng, ngay trong đêm đó, ba vị Chấp sự triệu tập toàn bộ đệ tử họp bàn để chốt phương án càn quét trinh sát. Theo kế hoạch, mười tám người chia làm ba nhóm nhỏ. Mỗi nhóm gồm một Chấp sự dẫn dắt cùng năm đệ tử, tiến về một hướng riêng biệt để càn quét và thu thập tin tức trong phạm vi một vạn dặm.
Khi Chấp sự điểm danh chọn hướng, Lưu Phong chủ động giơ tay đăng ký vào nhóm trinh sát hướng Tây Bắc, nơi có địa hình hẻm núi phức tạp nhất.
Đúng như dự đoán, Hắc Thiết đứng ở góc phòng liền lặng lẽ bước ra, cất giọng lạnh nhạt đăng ký đi cùng nhóm Tây Bắc này để dễ bề bám sát Lưu Phong. Theo dự kiến, sau ba ngày càn quét, các nhóm sẽ quay về cứ điểm tổng hợp tình hình, truyền tin sơ bộ bằng linh ưng về cho tông môn rồi chính thức kết thúc nhiệm vụ.
Cuộc họp kết thúc, các đệ tử lần lượt rút về phòng đá nghỉ ngơi qua đêm.
Lợi dụng lúc mọi người đã đi ngủ, Hắc Thiết âm thầm lẻn ra góc hành lang tối, vận chuyển linh lực búng ra một luồng linh quang mật tín xé gió lao ra ngoài cửa thông khí, hướng thẳng về phía hẻm núi đen kịt cách đó vài dặm.
Cùng lúc đó, dưới bóng đêm mịt mùng tại hẻm núi vắng vẻ ngoài căn cứ, luồng linh quang mật tín rơi gọn vào tay gã Đội trưởng nhóm sát thủ tán tu.
Gã đội trưởng đón lấy linh quang, xòe tấm da vẽ hình Lưu Phong ra dưới ánh trăng mờ nhạt để đối chiếu. Xung quanh gã, nhóm tán tu chuyên làm nghề ám sát gồm mười tên tay lăm lăm binh khí đang bí mật hội tụ.
Gã đội trưởng nhếch môi nở nụ cười tàn nhẫn, quay sang nhìn mười tên thuộc hạ:
"Mục tiêu đã cắn câu! Theo đúng kế hoạch của Đại trưởng lão, ba tên trong các ngươi lập tức khoác lên người bộ đồng phục đệ tử Huyền Kiếm Môn này để ngụy trang. Khi ra tay, phải đánh nhanh thắng nhanh, đổ toàn bộ tội lỗi lên đầu Huyền Kiếm Môn!"
Ba tên sát thủ lập tức bước ra, nhanh gọn trùm lên người bộ đạo phục màu xanh lam đặc trưng của đệ tử Huyền Kiếm Môn. Cạm bẫy hai lớp nhắm vào Lưu Phong đã hoàn toàn khép lại.
Trở lại mật thất kiên cố dưới lòng đất, Lưu Phong khoanh chân ngồi trên giường đá, tay khẽ xoa nhẹ chiếc túi trữ vật bên hông.
Do đây là nhiệm vụ khẩn cấp, thành viên tham gia sau khi hoàn thành nhiệm vụ có thể tự do về lại tông môn, tiếp tục nhận nhiệm vụ tông môn khác, hay thậm chí chu du sơn thủy tùy thích. Lưu Phong vốn cũng muốn tự do đi lại đây đó để tầm đạo tìm thêm cơ duyên. Thế nhưng tự nhìn lại thực lực bản thân, hắn nhận ra tu vi Luyện Khí tầng bảy sơ kỳ của mình vẫn còn quá khiêm tốn. Rời xa sự bảo hộ của tông môn lúc này chẳng khác nào tự dấn thân vào cạm bẫy nguy hiểm.
Quan trọng hơn hết, trong lòng hắn lúc nào cũng nhớ đến Mạn Thanh. Hắn cũng không quên lời hứa với Thiệu Hoa sư tỷ: sau khi luyện thành bí pháp ám khí Vạn Diệp Phi Kim lấy được từ nàng, hắn phải đem môn ám khí này về truyền lại cho Mạn Thanh để nàng có thêm khả năng tự vệ.
Trong suy nghĩ nội tâm, Lưu Phong ngửa người nằm dài trên giường đá, môi khẽ nở một nụ cười ấm áp:
"Xong việc lần này là được miễn nhiệm vụ tông môn suốt sáu tháng. Phải mau chóng trở về truyền lại Vạn Diệp Phi Kim cho 'bà cả' Mạn Thanh mới được! Còn tổ chức Dạ Khuyết nữa, linh thạch đang chờ ta phía trước!"
Bên ngoài mật thất, gió đêm biên giới thổi qua các khe đá rít lên từng hồi lạnh lẽo, nuốt chửng toàn bộ vạn vật vào một không gian tăm tối mênh mông, báo hiệu một ngày mai đầy sóng gió chuẩn bị ập đến.