Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 61: TỬ CHIẾN TRONG ĐÊM VÀ BÀI HỌC SÁT THỦ



Bình minh ở vùng Bắc Địa dường như đến muộn hơn thường lệ. Khi ánh mặt trời nhạt nhòa còn chưa kịp xua tan lớp sương mù dày đặc che phủ những rặng núi đá đen kịt, không khí lạnh giá hoang sơ đã bao trùm khắp mật thất căn cứ. Tiếng yêu thú từ xa gầm rống vọng lại như tiếng quỷ khốc thần sầu, nhắc nhở con người rằng đây là vùng đất của chết chóc và hiểm nguy.

Sáng tinh mơ, ba tổ đội trinh sát chính thức thu dọn hành trang lên đường. Mười tám tu sĩ chia làm ba nhóm nhỏ, từ căn cứ tỏa ra ba hướng khác nhau để càn quét phạm vi một vạn dặm.

Dẫn đầu tổ đội trinh sát hướng Tây Bắc, nơi có địa hình hẻm núi hiểm trở nhất, là Chấp sự Mạc Tuấn. Hắn vốn kẹt ở Luyện Khí tầng chín đỉnh phong nhiều năm không cách nào bứt phá, nhưng nhờ đợt Thiên Địa Chúc Phúc giội xuống khi Lão Điên độ kiếp thành công Kim Đan Chân Nhân cách đây không lâu, linh khí tràn ngập tông môn đã giúp hắn thuận lợi phá cảnh, chính thức bước chân vào Trúc Cơ sơ kỳ.

Sự có mặt của một cao thủ Trúc Cơ khiến năm đệ tử trong đoàn an tâm hơn rất nhiều. Ngoài Lưu Phong và Hắc Thiết, kẻ vẫn im lặng đi ở phía sau với vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo, tổ đội còn có Lục Vân Trung, vị đệ tử tinh thông trận pháp vừa nhiệt tình chia sẻ kiến thức với Lưu Phong suốt chuyến đi ba ngày qua, cùng hai thiên kiêu ngoại môn cùng khóa với Lưu Phong là Hàn Tuyết Nghi và Lôi Thiết. Cả hai đều nhờ ơn trận mưa linh khí mừng Kim Đan mà tu vi đột phá lên Luyện Khí tầng bảy, đủ tiêu chuẩn nhận nhiệm vụ nguy hiểm này.

Sáu người vừa di chuyển vừa thả thần thức cảnh giới xung quanh. Đến giữa trưa, khoảng cách giữa ba nhóm đệ tử đã kéo dài lên tới hơn ba trăm dặm. Ở nơi hoang vu cằn cỗi này, khoảng cách ấy đồng nghĩa với việc nếu bất kỳ nhóm nào gặp phải biến cố bất ngờ, hai nhóm còn lại hoàn toàn không thể hay biết để ứng cứu kịp thời. Mà cho dù có phát hiện ra tín hiệu cầu cứu, khi chạy tới nơi có lẽ cũng chỉ còn lại những thi thể nguội lạnh.

Ở một hướng khác dưới chân núi, đội sát thủ tán tu gồm mười tên cũng đã bí mật xuất phát từ sớm. Chúng âm thầm bám theo dấu vết ám hiệu mà Hắc Thiết để lại, giữ khoảng cách vừa đủ để không bị thần thức của Chấp sự Mạc Tuấn phát hiện. Tiêu chí của giới sát thủ vốn là "nhanh gọn lẹ", đánh một đòn trúng đích rồi thu quân nhận thưởng. Thời gian còn lại chúng dành để ăn uống chơi bời và hưởng thụ trên bụng nữ nhân, bởi nơi biên giới sống chết mong manh này, chẳng ai trong số chúng dám khẳng định mình có thể sống sót qua ngày mai.

Nhóm của Lưu Phong liên tục di chuyển qua các hẻm núi đá hoa cương đen kịt. Dọc đường đi, họ chỉ bắt gặp vài bầy yêu thú cấp thấp nhỏ lẻ di chuyển tìm ăn, hoàn toàn không thấy bất kỳ dấu hiệu bất thường nào của một trận thú triều quy mô lớn.

Khi mặt trời đứng bóng, cả nhóm dừng chân bên một lòng suối cạn để điều hòa linh lực. Ngay lúc này, từ phía vách đá đối diện đột ngột vang lên tiếng bước chân. Ba gã tu sĩ mặc đạo phục màu xanh lam đặc trưng của Huyền Kiếm Tông từ từ tiến lại gần. Chấp sự Mạc Tuấn lập tức phất tay, cả nhóm Lưu Phong đồng loạt rút binh khí ra cảnh giới.

Gã đệ tử đi đầu vội vàng giơ hai tay lên ra hiệu không có ý hại, lớn tiếng cất lời:

"Các vị đạo hữu Thủy Nguyệt Đao Tông xin chớ hiểu nhầm! Chúng ta là đệ tử Huyền Kiếm Tông nhận nhiệm vụ dò thám vết tích thú triều ở biên giới, không có ý định gây hấn."

Hai bên dừng lại trao đổi thông tin sơ bộ. Nhận thấy đối phương ăn mặc đúng trang phục danh môn chính phái, lại cùng chung mục đích trinh sát, Chấp sự Mạc Tuấn liền thu hồi binh khí, gật đầu đồng ý cho ba người bọn họ tạm thời hội nhập với tổ đội để cùng nhau hành động trong phạm vi khu vực này.

Ba gã sát thủ ngụy trang đệ tử Huyền Kiếm Tông tỏ ra vô cùng lịch thiệp và hòa đồng. Để qua mắt được một vị Chấp sự Trúc Cơ, ba tên này đã sử dụng một món pháp khí đặc chế có khả năng che giấu khí tức và dao động tu vi. Thứ này cực kỳ hiếm, chỉ bọn sát thủ chuyên nghiệp mới có. Chính vì vậy, Mạc Tuấn dù có thần thức nhạy bén cũng không phát giác ra điểm bất thường trên người bọn chúng. Chúng chủ động chia sẻ một vài tin tức trinh sát giả ở hướng Đông Bắc để làm giảm đi sự đề phòng của toàn đội, khiến bầu không khí xung quanh đống lửa bỗng nhiên trở nên sôi nổi hòa đồng chẳng khác nào một chuyến du ngoạn hoang dã.

Lưu Phong vừa ngồi gặm miếng thịt nướng, vừa quan sát biểu cảm của từng người. Nhờ sự cẩn trọng ăn vào máu của một kẻ từng kinh qua nhiều biến cố, hắn không bao giờ cho phép mình lơ là mất cảnh giác ở chốn hoang dã. Hắn tinh ý nhận ra bàn tay của ba gã "đệ tử Huyền Kiếm Tông" này có những vết chai sần bất thường do sử dụng các loại binh khí ngắn hoặc ám khí, hoàn toàn không giống lớp chai tay đặc trưng của kiếm tu thuần túy. Tuy nhiên, thấy Chấp sự Mạc Tuấn vẫn bình thản uống rượu, Lưu Phong chỉ âm thầm ghi nhớ trong lòng rồi tiếp tục gật gù hùa theo cuộc trò chuyện.

Trái ngược với vẻ sôi nổi hòa đồng bên đống lửa, Hắc Thiết vẫn ngồi cô độc ở góc tối vách đá, lẳng lặng gọt đẽo cành cây, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc qua phía Lưu Phong với vẻ lạnh lẽo.

Màn đêm càng lúc càng sâu, gió lạnh rít qua các khe đá kêu lên từng hồi ghê rợn. Chấp sự Mạc Tuấn gạt tàn lửa, đứng dậy cất giọng phân công công việc:

"Được rồi, đêm nay chúng ta nghỉ ngơi tại đây để lấy lại sức. Bố trí canh gác quanh khu vực trại, cứ mỗi hai canh giờ lại đổi ca một lần, mỗi ca hai người cùng đi tuần. Đêm ở biên giới rất phức tạp, tuyệt đối không được lơ là!"

Mọi người gật đầu đồng ý rồi bắt đầu phân chia thứ tự ca trực. Theo lịch sắp xếp tự nhiên, ca gác lúc canh ba, thời điểm đêm muộn tĩnh mịch và con người dễ ngủ gật nhất, sẽ do Lưu Phong cùng một gã sát thủ đang giả dạng đệ tử Huyền Kiếm Tông phụ trách.

Cuộc vui tan dần, các đệ tử lần lượt khoanh chân đi vào trạng thái tĩnh tọa điều hòa linh lực xung quanh đống lửa đã tàn bớt.

Thời gian lặng lẽ trôi qua. Đến khoảng canh ba, sương mù từ trên đỉnh núi sà xuống ngày một dày đặc, bao phủ toàn bộ thung lũng trong một màu xám xịt. Lưu Phong mở mắt, nhẹ nhàng đứng dậy phủi bụi trên áo. Gã sát thủ giả dạng đệ tử Huyền Kiếm Tông đi cùng ca gác cũng lẳng lặng tiến lại gần, hai người cùng bước ra khỏi phạm vi hạ trại để bắt đầu phiên tuần tra xung quanh.

Hai bóng người lẳng lặng di chuyển dọc theo mép vách đá, dần tách xa khu trại chừng nửa dặm. Màn đêm canh ba mù sương tịch mịch đến mức nghe rõ từng tiếng bước chân nát vụn trên sỏi đá.

Lưu Phong nghiêng đầu, chủ động cất giọng xã giao nhằm phá tan không khí tĩnh lặng:

"Tối nay sương muối dày thật, đường núi lại gập ghềnh. Đạo hữu bên Huyền Kiếm Tông rèn luyện kiếm đạo chắc thường xuyên phải di chuyển trong bối cảnh khắc nghiệt thế này?"

Gã sát thủ đi bên cạnh chỉ hừ lạnh một tiếng trong cổ họng, ra vẻ lạnh nhạt đáp qua loa vài từ không rõ nghĩa.

Vừa bước qua một khúc ngoặt khuất sau gờ đá hoa cương, tiếng côn trùng rinh rích xung quanh đột ngột ngừng bặt!

Xuyết!

Không một lời báo trước, gã sát thủ bất ngờ xoay người. Lực chân giậm nát mảng đá bên dưới, thanh sắc kiếm trên tay gã hóa thành một luồng hàn quang xé gió, thẳng tắp đâm vào đan điền của Lưu Phong với tốc độ kinh hoàng!

Khoảng cách chưa đầy nửa bước! Một đòn chí mạng, tàn nhẫn và hoàn hảo của kẻ chuyên sống bằng nghề ám sát!

Thế nhưng, Lưu Phong vốn chưa bao giờ tin tưởng một kẻ lạ mặt ngoài hoang dã. Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, hắn thi triển Lăng Ba Vi Bộ, thân hình tựa như chiếc lá rụng chao nghiêng về phía sau nửa bước. Đồng thời, tay phải hắn phất mạnh, ba cây phi châm tẩm thuốc độc bay ra xé không khí, hướng thẳng vào đôi mắt đối phương nhằm ép gã phải thu chiêu!

Tên sát thủ hừ lạnh một tiếng, nét mặt tàn độc không chút biến đổi. Gã nghiêng đầu né châm, hoàn toàn không cho Lưu Phong thở dốc. Vừa dứt chiêu thứ nhất, gã lập tức cuồng bộc linh lực đan điền của tu vi Luyện Khí tầng tám viên mãn, dồn toàn bộ công lực tung ra sát chiêu tiếp theo! Thanh kiếm trong tay hóa thành quầng sáng cuồn cuộn, liên hoàn chém tới nhằm băm vằn mục tiêu!

Oành! Oành! Oành!

Liên tiếp những tiếng nổ nhẹ vang lên. Mũi kiếm sắc lẹm cứ vừa chạm vào người Lưu Phong lại bị những tấm phù chú phòng ngự bị động giấu trong áo tự động kích hoạt đỡ đòn trọn vẹn.

Bị dồn ép, Lưu Phong mượn phản lực lộn vòng ra sau năm trượng. Tên sát thủ trợn tròn mắt, tâm trí chấn động khi thấy cú đâm lén bị chặn đứng bởi hàng loạt phù chú phòng ngự bị động cao cấp. Gã nghiến răng, tiếp tục vận chuyển chân khí dồn sức lao lên định kết liễu nhanh.

Lưu Phong nhếch môi, dứt khoát chuyển sang lối đánh ám khí tầm xa. Lăng Ba Vi Bộ thi triển đến cực hạn, bóng người hắn ảo diệu giữ vững khoảng cách an toàn. Đây chính là một trận chiến đốt linh thạch đúng nghĩa! Thứ tên sát thủ tung ra là linh lực tích lũy của bản thân, còn thứ Lưu Phong ném ra cuồn cuộn không tiếc tay chính là linh thạch quy đổi thành vô số phi châm tẩm độc!

Xèo! Xèo! Xèo!

Hễ gã sát thủ dồn linh lực lao tới định áp sát, Lưu Phong lại xả ra một cơn mưa phi châm xé gió. Mỗi cú vung tay của hắn là vài chục linh thạch hạ phẩm biến thành tro bụi, ép đối phương phải điên cuồng bật khiên linh lực thụ động chống đỡ.

Tên sát thủ càng đánh càng hoảng loạn. Gã liên tục tung hết tuyệt chiêu này đến sát chiêu khác, nhưng mỗi đòn đoạt mạng tung ra đều vấp phải bức tường phù chú kiên cố của Lưu Phong. Tung toàn lực liên tục lại phải gánh chịu cơn mưa ám khí bám đuổi, lượng chân khí trong đan điền gã sát thủ vơi đi với tốc độ phi mã.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, số linh thạch Lưu Phong ném ra dưới dạng phi châm xả liên tiếp cũng đã tiệm cận con số năm trăm linh thạch hạ phẩm. Lúc này, gã sát thủ cũng chính thức kiệt huệ, linh lực trong đan điền cạn sạch hoàn toàn. Khiên linh lực chống đỡ vỡ tan!

Phập! Phập! Phập!

Ba cây phi châm lập tức găm thẳng vào cổ và ngực gã, độc tố phát tác ăn mòn cơ thể. Gã sát thủ ngã khuỵu xuống đất, ôm lấy cổ họng ú ớ. Gã cố dốc chút hơi tàn định mở miệng nói điều gì đó để cầu xin tha mạng.

Thế nhưng, Lưu Phong dứt khoát vung đao, tung ra một đao chí mạng chém bay thủ cấp đối phương!

Trong suy nghĩ nội tâm, Lưu Phong lạnh lùng mỉa mai:

"Mơ đi con! Định múa mồm câu giờ chờ hồi chiêu hay tuồn thông tin giả à? Tao xem phim với chơi game ba mươi năm trên Trái Đất rồi, kịch bản nhân vật phụ chết vì nói nhiều tao thuộc làu rồi nhé! Đối với ông đây, chỉ có xác chết mới không biết nói dối!"

Xuy!

Máu tươi bắn tóe lên vách đá hoa cương! Cái đầu văng ra, lăn lóc nằm dưới nền đá lạnh lẽo. Ánh mắt gã sát thủ vẫn trừng trừng, cái miệng há to như chưa thể tin nổi tại sao trên đời lại có kẻ kỳ quặc đến mức không cần hỏi hay nghe bất kỳ điều gì về kẻ muốn giết mình.

Đến lúc này, khi trận chiến đã kết thúc hoàn toàn, Lưu Phong mới thở ra một hơi dài, thu đao vào bao.

Trong suy nghĩ, hắn khẽ nhếch môi tự đắc:

"Chiến thuật 'lên đồ sơ mi bán tank' của mình quả không sai! Tuy không có tanker cứng cáp như Tứ Trảo Bích Hổ hay Hắc Nhai Ngạc bảo kê bên cạnh, nhưng cứ dồn hết lực mua giáp phòng ngự kết hợp với thân pháp Lăng Ba Vi Bộ thế này thì chấp cả sát thủ chuyên nghiệp! Dù phù chú tăng tốc mang theo không nhiều nhưng thừa sức thả diều đốt linh thạch với nó! Thế này mới là đỉnh cao!"

Thế nhưng, khi cúi xuống nhìn lại mấy mảnh phù chú phòng ngự đã cháy đen rơi rải rác dưới đất cùng đống phi châm rải rác khắp nơi, mặt hắn lập tức méo xẹo, xót xa đến tận ruột gan.

Tự nhẩm tính lại, chỉ trong chưa đầy một canh giờ, hắn đã tiêu tốn mất gần tám trăm linh thạch hạ phẩm dưới dạng phù chú và phi châm, tương đương với sáu tháng bổng lộc của hắn. Nếu trận này không thu hồi lại được gì thì quả thực lỗ nặng!

Lưu Phong nhanh chóng tiến lại gần xác chết, nhanh chóng lục lọi lấy ra túi trữ vật. Thần thức xuyên qua túi trữ vật quét một lượt, vẻ mặt nhăn nhó tiếc của của hắn lập tức giãn ra, thay vào đó là một nụ cười tươi như hoa, mắt sáng rực lên vì mừng rỡ.

Kết quả không làm hắn thất vọng: khoảng một ngàn linh thạch hạ phẩm sáng lấp lánh, vài món pháp khí, vài bình đan dược, vài tấm phù chú, vài bộ đồng phục cải trang của đủ loại môn phái, và cả vài bộ nội y nữ tử sặc sỡ.

Nhìn đống nội y nữ tử, Lưu Phong dở khóc dở cười thầm nghĩ:

"Hài, gã này chắc tích trữ dùng để giải phóng tinh binh, còn đống nội y này chắc là chiến lợi phẩm thu được từ những nạn nhân nữ hắn từng ám sát rồi!"

Đúng với phong cách "hủy thi diệt thể", Lưu Phong nhanh chóng lấy ra một bình linh dược đổ thẳng lên cái xác. Chưa tới ba hơi thở, thi thể gã sát thủ đã hoàn toàn bốc hơi biến mất, không còn lại bất cứ thứ gì, dù chỉ là một mảnh vải vụn.

Hết phiên trực, Lôi Thiết, vị thiên kiêu ngoại môn, bước ra để đổi ca tiếp theo. Thấy vị trí gác bị thiếu mất gã đệ tử Huyền Kiếm Tông, Lôi Thiết cất tiếng hỏi Lưu Phong.

Lưu Phong chỉ lắc đầu đáp không biết. Hắn thản nhiên giải thích rằng lúc đi tuần hai người tách ra đi riêng nên hắn không rõ, bản thân cũng chẳng nghe thấy tiếng va chạm hay đánh nhau nào với yêu thú.

Trong đầu Lưu Phong, hắn âm thầm tính toán: Ba tên sát thủ, mới giải quyết được một tên. Hai tên còn lại chắc chắn vẫn đang ở trong trại, chưa biết gã đồng bọn đã bỏ mạng. Nếu chúng phát hiện ra sớm, sẽ lại tìm cách ám sát hắn vào những phiên trực sau.

Nhưng nếu chúng vẫn chưa biết, vậy thì càng tốt. Tối mai, canh hai hay canh ba gì đó, hắn sẽ tìm cách khiến mình tiếp tục được xếp trực cùng một tên khác. Lần này, hắn sẽ rút ngắn thời gian xuống còn một nửa.

Sát thủ đã mất đi lợi thế bất ngờ. Lúc này, kẻ đi săn và con mồi đã đổi chỗ cho nhau.

Một nụ cười lạnh lùng thoáng qua khóe môi hắn trong bóng tối.

"Rồi, cứ chơi tiếp."

Ở nơi hoang dã biên giới đầy rẫy yêu thú này, việc một kẻ không thuộc tông môn mình đột ngột mất tích là chuyện quá đỗi bình thường. Mà giả sử Lưu Phong có ra tay giết gã thật thì cũng chẳng tính là gì, bởi ở nơi cá lớn nuốt cá bé này, khi mâu thuẫn xảy ra, chiến đấu chính là phương pháp giải quyết duy nhất.