Tu Tiên Chuyên Nghiệp

Chương 66: HÓA CỐT DIỆT KHẨU



Thành An Long về đêm chìm trong lớp sương lam lạnh lẽo, ánh đèn hắt ra từ những tửu điếm hay lầu xanh ven đường nhòe đi tựa như những đốm ma trơi trôi nổi giữa cõi u minh. Tại căn phòng kín đáo bậc nhất tầng thượng của một khách điếm bên rìa biên giới, bầu không khí ngột ngạt đến mức tưởng chừng có thể vắt ra nước, đè nặng lên tâm can bất kỳ kẻ nào bước chân vào.

Gã đội trưởng sát thủ với vết sẹo dài vắt ngang gương mặt độc nhãn ngồi phịch xuống ghế gỗ đàn hương, bàn tay chai sần bấu chặt lấy vò linh tửu nốc ừng ực. Chín thuộc hạ tinh anh vào sinh ra tử, bao năm qua cùng gã càn quét khắp chốn hoang vu, nay đều vùi thây dưới lưỡi đao và phi châm độc dược nơi Hẻm núi Tử Phong lạnh lẽo. Bản thân gã cũng may mắn lắm mới giữ được cái mạng hèn nhưng bị khoét mất một con mắt, máu tươi vẫn rỉ ra từ hốc mắt trống rỗng thấm đẫm vào vạt áo. Sự cay cú cùng oán hận trào dâng khiến lồng ngực gã phập phồng như ống bễ lò rèn, từng nhịp thở đều kéo theo tiếng rít phì phì đầy đau đớn.

Gã đập mạnh vò rượu xuống bàn đá, trừng đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào bóng đen đang ngồi tĩnh lặng ở góc phòng, kẻ từ đầu đến cuối vẫn che khuất dung nhan sau lớp hắc bào dày đặc không lộ ra một kẽ hở.

"Đại trưởng lão! Kế hoạch của ngài xem ra quá mức xem thường thiên hạ rồi!" Gã đội trưởng cất giọng khàn đợt, mang theo sát khí lẫn sự bất mãn tột độ. "Tên Lưu Phong đó rõ ràng chỉ là con kiến hôi Luyện Khí tầng bảy, vậy mà thủ đoạn lại quỷ dị tựa yêu ma! Chín anh em chết sạch không còn một mạng, xương cốt vùi thây nơi hoang dã! Số linh thạch ban đầu tuyệt đối không đủ bù đắp! Ít nhất... phải thêm mười vạn... à không, mười ngàn linh thạch hạ phẩm bồi thường, bằng không hôm nay lão phu không dễ dàng bước chân ra khỏi cánh cửa này đâu!"

Dưới lớp hắc bào trầm mặc, gương mặt già nua của Phương Hắc Hổ tối sầm lại như đáy nồi. Sát khí bàng hoàng cuộn trào trong lồng ngực lão, đan điền rung lên từng hồi trước sự xấc xược của một tên tán tu tàn tật. Lão vốn đinh ninh một nhóm tán tu chuyên nghiệp ra tay thì việc bóp chết một tên đệ tử nội môn chỉ là chuyện như trở bàn tay, chẳng khác nào nghiền nát một con kiến dưới gót giày. Nào ngờ kết quả lại biến thành một thảm họa toàn diện khi chín tên thuộc hạ đều bỏ mạng, kế hoạch mật bị bóc trần hoàn toàn, chỉ còn lại một mình tên đội trưởng tàn tật này tháo chạy trở về đòi quyền lợi.

Thế nhưng, vỏ bọc của một vị Đại trưởng lão uy nghiêm lâu năm giúp lão đè nén cơn giận dữ tột độ xuống đáy lòng, không để lộ ra ngoài dù chỉ một tia gợn sóng. Phương Hắc Hổ chậm rãi đứng dậy, cất bước đến bên cạnh gã đội trưởng, đưa tay vỗ nhẹ lên vai đối phương với vẻ mặt thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra:

"Đạo hữu bớt giận. Trận chiến vừa qua quả thực do lão phu tính toán chưa toàn diện, đánh giá thấp thực lực của đối phương. Chín vị huynh đệ ngã xuống, lão phu cũng vô cùng tiếc thương và đau xót. Mười ngàn linh thạch hạ phẩm sao? Được, ta đáp ứng ngươi. Linh thạch đều nằm trọn trong chiếc túi trữ vật này, ngươi cầm lấy đi."

Gã đội trưởng sát thủ thấy linh thạch đã nằm trong tầm tay, đôi mắt độc nhãn lập tức sáng rực lên vẻ tham lam vô đáy, hoàn toàn quên mất sự nguy hiểm đang rình rập xung quanh. Gã vội vàng chộp lấy túi gấm, dùng thần thức quét qua bên trong, cảm nhận luồng linh khí nồng đậm tỏa ra ngút ngàn, khóe môi nhếch lên nụ cười man rợ:

"Hợp tác với Đại trưởng lão quả nhiên sòng phẳng! Lão phu cáo từ!"

Gã đứng dậy phủi tay, quay người bước thẳng ra cửa, hòa mình vào dòng người ồn ào nơi hành lang khách điếm, ôm mộng mang số linh thạch này cao chạy xa bay đến một vùng đất khác để gây dựng lại cơ đồ.

Đứng lặng trong bóng tối nhập nhoạng của căn phòng, Phương Hắc Hổ chậm rãi thu lại nụ cười giả tạo trên môi. Đôi mắt lão híp lại thành một đường dao sắc lạnh đến rợn gáy, sát ý bùng phát không che giấu.

Lão lẩm bẩm bằng thứ âm thanh chỉ đủ mình nghe thấy:

"Kẻ biết điều nhất trên đời này, chính là kẻ đã vĩnh viễn ngậm miệng."

Vô thanh vô tức, Phương Hắc Hổ lướt theo gã đội trưởng sát thủ ra đến con hẻm vắng vẻ, tối om bên hông khách điếm, nơi ánh trăng không thể chiếu tới và tiếng ồn ào phố thị bị chặn lại bởi những bức tường đá cao vút.

Gã đội trưởng vừa cảm nhận được một luồng phong áp bất thường phía sau lưng, vừa hoảng hốt quay đầu lại thì một luồng hồng quang rực rỡ đã phủ trùm lấy toàn thân, khóa chặt mọi đường lui.

"Ngươi...!"

Gã trợn tròn trừng trừng con mắt duy nhất, trong đó ngập tràn sự hoảng loạn tột cùng khi nhận ra mình đã sập bẫy. Chưa kịp thốt lên câu thứ hai thì Trận pháp Hóa Cốt thượng cổ đã chính thức được kích hoạt. Ngọn lửa màu xám tro từ lòng bàn tay Phương Hắc Hổ bùng lên, thiêu rụi da thịt và gân cốt gã thành một vũng nước đen bốc khói tanh hôi chỉ trong ba nhịp thở. Không một tiếng thét thảm thiết kịp vang lên, không một giọt máu vương vãi ra sàn đá, mọi thứ biến mất sạch sẽ như chưa từng tồn tại trên cõi đời này.

Phương Hắc Hổ lạnh lùng thu tay, phủi nhẹ tà áo, quay người hòa vào màn đêm tịch mịch. Mọi đầu mối cuối cùng đã bị cắt đứt hoàn toàn, không còn một nhân chứng sống nào có thể chỉ điểm ra lão. Lão đã sẵn sàng cho màn kịch lớn tiếp theo khi phái đoàn trở về tông môn.

Vài ngày sau, tại đại sảnh chính của Thủy Nguyệt Đao Tông.

Bầu không khí bên trong điện chủ vô cùng ngột ngạt và căng thẳng, tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ làm bùng nổ đại chiến. Sau khi phái đoàn trinh sát biên giới trở về và thực hiện xong nghi thức hỏa táng đầy tang thương cho Lục Vân Trung tại đồi gió hoang, Chấp sự Mạc Tuấn cùng đoàn người đã tiến vào điện chủ để tâu báo toàn bộ huyết chiến tại Hẻm núi Tử Phong lên Tông chủ.

Thẩm Thụy Vân ngồi trên thủ tọa, phượng mục tĩnh lặng lắng nghe từng câu từng chữ, sắc mặt thanh lãnh không chút dao động.

Ngay khi Chấp sự Mạc Tuấn vừa dứt lời, Đại trưởng lão Phương Hắc Hổ đã bước ra khỏi hàng trước một bước. Lão cáo già vô cùng thâm hiểm. Dường như đã đánh hơi thấy sự bất ổn, lão ra tay đánh phủ đầu để giành thế chủ động, không để Tông chủ kịp truy cứu trách nhiệm.

Lão chắp tay, cúi đầu thật sâu, trên gương mặt già nua bày tỏ vẻ đau đớn, xót xa đến cực độ, hệt như một vị trưởng bối liêm chính đang phải cắn răng chịu đựng nỗi nhục nhã lớn lao vì gia phả có kẻ phản tông diệt tổ.

"Tông chủ, lão phu có tội! Lão phu dạy dỗ đệ tử không nghiêm, để lại nỗi nhục nhã và tổn thất to lớn thế này cho tông môn!" Phương Hắc Hổ cất giọng trầm buồn, vang vọng khắp đại điện, đầy vẻ tự trách và hổ thẹn.

Thẩm Thụy Vân nhíu mày, lạnh lùng hỏi: "Đại trưởng lão có ý gì? Xin cứ nói thẳng."

Phương Hắc Hổ xoay người lại, nhanh tay tung ra hàng loạt chứng cứ giả mạo vô cùng tinh vi, từ những bức thư tín bị làm giả nét chữ cho đến các giao dịch linh thạch mờ ám. Đồng thời, lão nhanh chóng cất lời đi đầu chặn trước, cướp lấy tiên cơ:

"Bẩm Tông chủ, sau khi nghe tin dữ từ biên giới truyền về, lão phu đã lập tức lệnh cho người âm thầm điều tra ngầm trong nội môn. Chính là nghiệt đồ Hắc Thiết này! Vì tư thù cá nhân, nó đã bất chấp thủ đoạn, bí mật cấu kết với băng nhóm tán tu, gây ra cái chết cho Lục Vân Trung!"

Màn đánh phủ đầu quá nhanh, quá tàn nhẫn và sắc bén của Phương Hắc Hổ đã hoàn toàn phá vỡ thế trận mà người khác dự tính. Lão tự tay đem đệ tử ruột ra làm vật thế thân để tước đoạt quyền chủ động, biến mình từ kẻ chủ mưu thành một vị sư phụ bị đệ tử phản bội vô cùng đau khổ.

Thẩm Thụy Vân ngồi trên thủ tọa, ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn Phương Hắc Hổ, rồi khẽ liếc sang Lưu Phong đang đứng trong đám đông. Nàng thừa hiểu đây là màn đại nghĩa diệt thân giả tạo của lão cáo già để bịt đầu mối triệt để. Tông chủ đành phải thuận theo màn kịch công khai của Đại trưởng lão, tạm thời phối hợp diễn xuất.

Đứng ở một góc đại điện, Hắc Thiết từ đầu đến vẫn giữ nguyên một nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt mang theo vẻ ngạo mạn và khinh khỉnh. Hắn ta nhìn Chấp sự Mạc Tuấn đang bẩm báo, trong lòng vô cùng thản nhiên. Ban đầu, khi nghe tin kế hoạch ám sát thất bại và nhóm sát thủ bị diệt vong, hắn cũng từng có chút hoảng hốt. Nhưng khi được sư phụ gọi riêng dặn dò, hứa hẹn rằng mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thỏa, chỉ cần hắn diễn theo kịch bản đại nghĩa diệt thân này, nhận tội thay để qua mắt Tông chủ, rồi sau đó sẽ được bí mật đưa ra ngoài tông môn bồi dưỡng lại, Hắc Thiết đã hoàn toàn tin tưởng.

Hắn đứng đó, chờ đợi màn kịch kết thúc để mình thoát thân hoàn hảo. Hắn đinh ninh rằng sư phụ vĩ đại của mình tuyệt đối sẽ không bao giờ nhẫn tâm vứt bỏ một kẻ trung thành như hắn.

Thế nhưng, khi Phương Hắc Hổ dứt lời, chỉ tay thẳng vào mặt hắn và tuyên bố hắn chính là kẻ phản bội cấu kết tán tu, nụ cười trên môi Hắc Thiết bỗng đông cứng lại.

Cả người hắn lảo đảo, máu trong người dường như đông đặc lại. Hắn trợn trừng đôi mắt, không thể tin nổi vào tai mình khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng, vô cảm và tàn nhẫn của người sư phụ mà hắn từng tôn kính tột cùng. Sư phụ không hề bảo vệ hắn, mà chính là kẻ đẩy hắn vào cái bẫy này!

Sự bàng hoàng, kinh hoàng rồi đến phẫn nộ tột độ bùng nổ trong lồng ngực. Tấm màn kịch ngạo mạn vỡ vụn, để lại sự thật trần trụi và đau đớn đến xé lòng.

"Không... Không phải thế!" Hắc Thiết hét lên điên dại, lao ra giữa đại điện, chỉ tay thẳng vào mặt Phương Hắc Hổ, gào thét phẫn uất đến mức hộc máu: "Là lão! Chính là lão đã ra lệnh! Lão đứng sau toàn bộ vụ này! Sư phụ... tại sao... tại sao người lại lừa con?!"

Phương Hắc Hổ quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng tột độ của một kẻ vứt bỏ quân cờ, không hề gợn lên một chút thương hại, phất ống tay áo quát lớn: "Nghiệt đồ hỗn xược! Đã phạm tội lớn sát hại đồng môn, nay nhân chứng vật chứng rành rành, ngươi còn dám ngậm máu phun người hắt nước dơ lên người sư phụ sao?!"

Hắc Thiết quay sang van xin Thẩm Thụy Vân, nhưng tất cả đã muộn. Thẩm Thụy Vân phất tay, ban bố thiết luật với giọng điệu uy nghiêm: "Hắc Thiết cấu kết tán tu, sát hại đồng môn, tội ác tày trời! Tông môn quyết định: Phế bỏ toàn bộ tu vi, tống giam vào hắc ngục, giao cho Đội Chấp Pháp xử tử vào ba ngày sau!"

Oành!

Hai tên chấp pháp bước lên, giáng hai chưởng mạnh bạo vào đan điền Hắc Thiết.

"Á...!"

Hắc Thiết hộc ra ngụm máu lớn, khí tức tụt dốc không phanh, toàn thân mềm nhũn ngã gục xuống sàn đại điện. Hắn đã trở thành một phế nhân thực sự, bị kéo đi trong sự ghẻ lạnh và khinh bỉ của toàn thể đệ tử.

Đứng ở một góc, Lưu Phong lặng lẽ nhìn theo bóng dáng Hắc Thiết bị lôi đi, ánh mắt bình thản không một gợn sóng. Hắn từ sớm đã hiểu rõ bản chất sự việc: cả Phương Hắc Hổ lẫn Hắc Thiết đều là đồng lõa trong màn âm mưu này. Nay Đại trưởng lão cáo già chủ động ra tay đại nghĩa diệt thân để tự tay chặt đứt cánh tay của mình, thì ván cờ này lão tạm thời giành phần chủ động. Dù đi bằng con đường nào, kết cục cuối cùng Hắc Thiết vẫn phải đền mạng.

Hắc Thiết bị lôi đi, ánh mắt căm hận tột cùng vô tình chạm phải Lưu Phong. Hắn trừng trừng nhìn thiếu niên đang đứng lặng lẽ trong góc, trong lòng dâng lên một nỗi oán hận thấu xương vì nhận ra chính những biến động xoay quanh kẻ này đã biến hắn thành quân cờ bị sư phụ tàn nhẫn vứt bỏ. Lưu Phong đón nhận ánh mắt đó với sự bình thản lạnh lùng của một kẻ đã nếm đủ thói đời. Hắn chẳng buồn mở miệng cười nhạo, cũng chẳng thèm châm chọc một câu. Kẻ tự cho mình thông minh, cuối cùng lại biến thành trò hề cho thiên hạ, kết cục ấy hoàn toàn xứng đáng.

Hành lang đại điện lúc này đã vãn người. Đám đông đệ tử lần lượt giải tán sau màn kịch lớn, chỉ còn lại vài cơn gió heo may lùa qua những cột đá cổ kính, mang theo hơi lạnh đầu thu.

Lưu Phong xoay người bước ra cửa điện. Khi bóng dáng hắn vừa khuất qua bậc thềm đá, một bàn tay già nua nhưng mang theo uy áp nặng trịch bỗng đặt lên vai hắn, chặn đường đi.

"Lưu sư điệt, dừng bước."

Giọng nói trầm đục, khàn đặc mang theo sát khí ngầm vang lên ngay sát bên tai. Lưu Phong khựng lại, chậm rãi quay đầu. Đập vào mắt hắn là khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt đục ngầu sắc lẻm như dao cau của Đại trưởng lão Phương Hắc Hổ.

Lão cáo già nở một nụ cười giả tạo, ánh mắt dò xét như muốn đâm thủng tâm can thiếu niên trước mặt, cố gắng tìm kiếm sơ hở:

"Lần này tới biên giới, ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ, bản thân lại may mắn toàn mạng trở về, quả là phúc lớn mạng lớn."

Lưu Phong không hề lùi bước, cũng chẳng tỏ ra sợ hãi. Hắn nặn ra một nụ cười ngây ngô, bộ dạng ngoan ngoãn của một đệ tử ngoan hiền, cung kính chắp tay đáp lời:

"Đại trưởng lão quá khen. Đệ tử đơn giản chỉ là ăn may, nhờ có Chấp sự Mạc Tuấn và các sư huynh đệ bảo bọc nên mới giữ được cái mạng hèn trở về thôi ạ."

Phương Hắc Hổ nheo mắt nhìn sâu vào đôi mắt bình thản của Lưu Phong, cố tìm kiếm chút hoảng loạn hay sơ hở, nhưng hoàn toàn vô ích. Tên thiếu niên này quá điềm tĩnh, điềm tĩnh đến mức khiến một kẻ cáo già lăn lộn bao năm như lão phải sinh lòng kiêng dè, thầm dặn lòng phải tìm cơ hội loại bỏ sớm.

Lão vỗ nhẹ lên vai Lưu Phong thêm hai cái, lực đạo ẩn chứa kình khí ngầm như muốn thử thăm dò đan điền đối phương, miệng nhạt nhẽo buông lời cảnh cáo:

"Đường tu tiên vốn dĩ trắc trở, ngoài hoang dã yêu thú hiểm ác, nhưng trong tông môn đôi khi cũng chẳng an toàn hơn là bao. Lưu sư điệt sau này hành sự... nhớ tự bảo trọng lấy tính mạng, cẩn trọng bề trên."

Lưu Phong cảm nhận được luồng kình khí mập mờ đang truyền qua vai, cơ thể âm thầm vận chuyển công pháp trung hòa, ngoài mặt vẫn giữ nguyên vẻ ngây ngô, gật đầu lia lịa:

"Vâng, vâng! Đại trưởng lão dạy rất phải, đệ tử sau này nhất định sẽ cẩn trọng hành sự, không dám tùy tiện dạo chơi nơi hiểm địa nữa."

Phương Hắc Hổ hừ lạnh một tiếng trong cổ họng, buông tay ra, hất tà áo bước lướt qua người hắn:

"Biết điều là tốt."

Nhìn theo bóng lưng cao lớn của Đại trưởng lão đang khuất dần cuối dãy hành lang, nụ cười ngây ngô trên môi Lưu Phong từ từ biến mất, thay vào đó là một ánh mắt sắc lạnh như băng. Hắn đưa tay phủi nhẹ vị trí vừa bị lão chạm vào, khẽ phủi sạch bụi trần, khóe môi nhếch lên một đường cong giễu cợt.

Cứ để cho lão ta đắc ý thêm vài ngày. Tạm thời giữ lại cái mạng già đó, bởi ván cờ này mới chỉ bắt đầu.