Tuế Tuế Giai Nghi

Chương 14: THẨM DẬT (2)



Vì thế mỗi ngày ta đều phải ngâm trong suối t.h.u.ố.c trên núi suốt một canh giờ, sau đó khoác lên người trường bào trắng đã thấm đẫm nước t.h.u.ố.c, ngồi tĩnh tọa trên đài đá đỉnh núi.

 

Dược Ẩn nói đó gọi là phơi t.h.u.ố.c.

 

Cây cỏ có thể phơi.

 

Con người cũng có thể phơi.

 

Thuốc phải được phơi vào tận xương cốt, bệnh mới có thể dần dần khỏi hẳn.

 

02

 

Khi ấy, Từ Tuế Nghi đang theo Họa Ẩn học vẽ.

 

Phụ thân nàng là Tuyên phủ sứ Phương Nam, từ nhỏ được nuông chiều như châu như ngọc.

 

Thế nhưng lại không nuôi thành một vị tiểu thư kiêu căng ngang ngược.

 

Ngược lại, lại nuôi thành một cô nương tính tình mềm mại dịu dàng.

 

Từ đại nhân cảm thấy như vậy không ổn.

 

Ông hy vọng nàng có thể thông qua hội họa mà ngắm núi xem sông, nhân tiện mở mang kiến thức, dưỡng thành vài phần bản lĩnh có thể tự mình gánh vác mọi việc.

 

Thế nhưng Họa Ẩn lại là người có tính tình cổ quái.

 

Học trò bình thường ông không nhận.

 

Người quyền quý được nuông chiều từ bé lại càng không chịu nhận.

 

Ông nói học vẽ trước tiên phải học đi đường.

 

Đến leo núi còn không muốn leo, thì bái sư làm gì, vẽ núi làm gì.

 

Thế là mỗi ngày trời vừa tờ mờ sáng, Từ Tuế Nghi đã phải tự mình lên núi học vẽ.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta ngồi trên đài đá đỉnh núi phơi t.h.u.ố.c.

 

Từ xa nhìn thấy nàng đi ba bước lại thở dốc một lần, giống hệt một con thỏ sắp kiệt sức.

 

03

 

Họa Ẩn thích dạy tranh sơn thủy.

 

Ông nói muốn vẽ sơn thủy thì trước hết phải ngắm sơn thủy.

 

Muốn ngắm sơn thủy thì trước hết phải nhìn thấy trời đất.

 

Vì vậy ông thường dẫn nàng tới bên vách núi, cạnh thác nước, dưới gốc tùng già, để nàng tự mình quan sát, tự mình lĩnh ngộ.

 

Hôm ấy, Họa Ẩn đưa nàng tới gần d.ư.ợ.c tuyền.

 

Nơi đó có một vách núi đứt đoạn.

 

Dưới vực là biển mây cuồn cuộn.

 

Xa xa thác nước đổ xuống như dải lụa trắng.

 

Đó là nơi ngắm toàn cảnh sơn cốc đẹp nhất.

 

Họa Ẩn bảo nàng phải vẽ cho vừa ý phong cảnh trước mắt rồi mới đi tìm ông.

 

Nói xong liền chắp tay sau lưng rời đi.

 

Nhưng Từ Tuế Nghi vẽ đi vẽ lại vẫn không thấy hài lòng.

 

Một cơn gió thổi qua, mấy bức phế thảo bay tới bên suối t.h.u.ố.c.

 

Ta nhặt lên mở ra xem.

 

Thật ra vẽ không tệ.

 

Núi là núi.

 

Nước là nước.

 

Mây là mây.

 

Chỉ là... chẳng có gì thú vị.

 

“Không vẽ được sao?”

 

Ta ngâm mình trong suối, thuận miệng hỏi.

 

Từ Tuế Nghi giật mình nhảy dựng lên.

 

Nàng nhìn trái nhìn phải hồi lâu mà vẫn không tìm thấy ta.

 

“Ai đó?”

 

Nàng cảnh giác hỏi.

 

Xuyên qua khe đá, ta nhìn thấy nàng lần theo âm thanh mà bước về phía này.

 

“Đừng qua đây!”

 

Ta vội vàng gọi lại.

 

“Ta chưa mặc quần áo.”

 

Xung quanh yên lặng một thoáng.

 

Sau đó vang lên giọng nói vừa xấu hổ vừa tức giận của nàng.

 

“Ai thèm nhìn ngươi chứ!”

 

Ta không nhịn được bật cười.

 

Chữa bệnh vốn nhàm chán vô cùng.

 

Đây là lần đầu tiên ta gặp được một người thú vị như vậy.

 

“Ngươi là ai?”

 

Nàng lại hỏi.

 

“Bệnh nhân.”

 

Ta thành thật đáp.

 

“Đang ngâm suối t.h.u.ố.c để trừ hàn.”

 

Nàng “ồ” một tiếng, hoàn toàn yên tâm, lại ngồi xuống tiếp tục vẽ.

 

Mấy tờ phế thảo lại bị gió thổi bay.

 

Vẫn là dáng vẻ cũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Cô nương vẽ phong cảnh núi non. Vậy cô nương thấy trong núi có gì?”

 

Ta không nhịn được hỏi.

 

“Núi này. Cây này. Nước này. Còn có mây nữa.”

 

Nàng đáp một cách hờ hững.

 

“Vậy cô nương nghe thấy điều gì?”

 

Ta lại hỏi.

 

Nàng không trả lời.

 

Ta tựa bên suối, nhắm mắt lại, tự mình nói tiếp:

 

“Gió.”

 

“Nước.”

 

“Tiếng thông reo.”

 

“Còn có tiếng chim hót.”

 

Dường như nàng bị chạm tới điều gì đó.

 

Ta nghe thấy tiếng động sột soạt khi nàng đứng dậy.

 

Ta lại nói:

 

“Người có thể vẽ được núi rất nhiều.”

 

“Nhưng người có thể vẽ được gió lại rất ít.”

 

Nàng im lặng một lúc.

 

Sau đó bất ngờ đứng lên, hướng về phía ta, cung kính cúi người hành lễ.

 

Từ ngày đó trở đi, nàng thường xuyên nói chuyện với không khí.

 

“Hôm nay ngươi có ở đây không?”

 

“Ngươi thấy mây nên vẽ thế nào?”

 

“Ngươi mắc bệnh gì? Đỡ hơn chưa?”

 

Ta kiên nhẫn trả lời nàng.

 

Mây trắng nên nhạt.

 

Núi xa nên hư.

 

Ta khá hơn nhiều rồi.

 

Về sau, tranh của nàng dần dần tiến bộ.

 

Họa Ẩn khen nàng có linh khí.

 

Nàng vui đến không chịu nổi, ôm cuộn tranh chạy một mạch xuống núi.

 

Ánh mặt trời rơi trên người nàng.

 

Ngay cả từng sợi tóc cũng ánh lên sắc vàng.

 

Ta ngồi trên đài đá nhìn theo bóng lưng ấy.

 

Trong lòng có chút ngưỡng mộ.

 

Lại có chút ghen tị.

 

Những tháng ngày sáng rực rỡ như thế.

 

Những tháng ngày tươi tắn sống động như thế.

 

Những tháng ngày chẳng cần phải nghĩ ngợi điều gì như thế.

 

Ta chưa từng có được.

 

04

 

Ta ở lại Thê Vân Sơn hơn nửa năm.

 

Bệnh tình đã khá hơn rất nhiều, ít nhất những ngày mưa gió cũng không còn đau đến mức trắng đêm không ngủ được.

 

Đúng lúc ấy, Thái t.ử phụng chỉ tuần sát quân vụ Tây Nam, trên đường vòng qua Phương Nam, đích danh gọi tên ta.

 

Ta và hắn từ nhỏ đã thân thiết, không có lý do gì từ chối.

 

Vì thế, ta vội vàng xuống núi.

 

Không ngờ chuyến đi Tây Nam ấy, ta lại bị thương ở mắt, hoàn toàn không còn nhìn thấy gì nữa.

 

Đại phu nói ta giữ được mạng đã là may mắn.

 

Nhưng ta lại cảm thấy có những thứ còn đau đớn hơn cái c.h.ế.t.

 

Ví như mất đi.

 

Ví như cam chịu số phận.

 

Ví như một ngày nào đó đột nhiên nhận ra...

 

Mình đã không còn xứng với một người nữa.

 

Sau khi trở về kinh thành, ta bắt đầu uống rượu.

 

Chỉ cảm thấy ông trời dường như chưa từng ưu ái ta.

 

Thân thể khó khăn lắm mới khá lên đôi chút, mắt lại mù.

 

Gặp được một người mình đem lòng yêu thích, lại đến cả tư cách đứng trước mặt nàng cũng không có.

 

Nghe nói Từ đại nhân được điều nhiệm trở về kinh.

 

Từ Tuế Nghi theo phụ thân vào kinh thành.

 

Ta càng tự nhốt mình trong Nhạn Thê Các, một bước cũng không dám ra ngoài.

 

Ta sợ gặp nàng.

 

Càng sợ gặp rồi lại không dám nói cho nàng biết ta là ai.

 

Không lâu sau, ta nghe hạ nhân bàn tán.

 

Họ nói tiểu thư Từ gia và nhị đệ của ta tình đầu ý hợp, hai nhà đã có ý kết thân.