“Con và Tuế Tuế đã đính ước từ nhỏ, con bé lại một lòng một dạ với con. Bao năm nay ta cũng xem con bé như con gái ruột mà thương yêu.”
“Nay Tuế Tuế đã đến tuổi cập kê, con mau chuẩn bị sính lễ cho ta, chọn một ngày lành tháng tốt, đến nhà người ta cầu thân.”
Cuối cùng, bà lạnh lùng liếc Thịnh Đình Vũ, cảnh cáo từng chữ.
“Còn nữa, từ nay về sau tránh xa vị tiểu thư nhà Hộ bộ Thượng thư kia ra. Tuổi còn nhỏ mà đã học được thói đ.â.m chọc chia rẽ, thật khiến người ta chán ghét.”
Thịnh Đình Vũ ngồi trên ghế.
Bên tai hắn cứ văng vẳng câu nói “lẽ nào con không định cưới Tuế Tuế nữa sao” của Thịnh phu nhân.
Làm sao có thể chứ.
Hắn ngây người nhìn ngọn nến đang cháy lách tách trên bàn.
Hắn làm sao có thể không muốn cưới Hà Tuế Tuế được?
Mỗi năm đến dịp sinh thần, điều ước mà hắn âm thầm mong mỏi đều là sớm ngày rước Tuế Tuế về nhà.
Hắn từng tặng Tuế Tuế một cây trâm bộ diêu ngọc trai.
Thấy nàng yêu thích vô cùng, mấy năm nay hắn vẫn luôn lén lút dành dụm tiền.
Hắn tuyển chọn rất nhiều viên ngọc trai thượng hạng, dự định đến lúc đó sẽ làm thành một bộ trang sức ngọc trai trọn vẹn, thật long trọng tặng cho nàng.
Ngày ấy, mọi người đều chê Hà Tuế Tuế ngốc, không muốn chơi cùng nàng, chính hắn đã che chở cho nàng.
Kẻ nào dám mắng Hà Tuế Tuế là đồ ngốc, hắn nhất định sẽ mắng lại kẻ đó.
Hà Tuế Tuế cũng rất bám hắn, luôn lẽo đẽo đi phía sau hắn như một con chim sẻ nhỏ ríu rít không ngừng.
Câu nàng hỏi nhiều nhất luôn là: “Đình Vũ ca ca, rốt cuộc khi nào huynh mới cưới Tuế Tuế vậy?”
Nhưng về sau, hắn dần cảm thấy con chim sẻ nhỏ ấy hơi ồn ào.
Thậm chí còn khiến hắn mất mặt.
Các vị công t.ử trong kinh thành dần trưởng thành, ít nhiều cũng đều có hôn ước.
Hắn bắt đầu ghen tị với vị hôn thê của đồng môn.
Người nào người nấy đều biết điều hiểu lễ, cầm kỳ thi họa món nào cũng thông thạo.
So sánh như vậy, Hà Tuế Tuế… hắn lại cảm thấy có chút không xứng để mang ra ngoài gặp người khác.
Hắn càng lúc càng cảm thấy vị tiểu thư Thượng thư phủ dịu dàng nhã nhặn, mọi bề đều hợp ý hắn.
Nhưng mỗi khi ả ta nhắc đến Hà Tuế Tuế, ánh mắt cười như không cười kia rơi trên người hắn, hắn liền cảm thấy chột dạ.
Cảm giác ấy giống như nhược điểm mà mình cố sức giấu đi bỗng bị người ta đào ra phơi bày, khiến cả người hắn bứt rứt không yên.
Thế nên, hắn cũng giống hệt những người khác, tự tay đẩy Hà Tuế Tuế, người vốn luôn tâm tâm niệm niệm về hắn, ra thật xa.
Thực ra khi tiểu thư Thượng thư phủ xúi hắn đi từ hôn, ban đầu hắn cũng từng do dự.
Nhưng ả ta lại nói, Hà Tuế Tuế ngốc nghếch như vậy, không chừng một ngày nào đó sẽ bị người khác dỗ dành lừa đi mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ả còn nói cha mẹ nàng đâu có ngốc, lỡ đâu thấy hắn chưa đủ tốt, lại tìm một công t.ử môn đăng hộ đối khác cho Tuế Tuế thì sao?
Thịnh Đình Vũ vừa nghe vậy, trong lòng liền hoảng sợ.
Tuy hắn và Tuế Tuế đã đính ước từ nhỏ, nhưng nếu nhà họ Hà thật sự chấm người khác thì sao?
Thế là cuối cùng hắn vẫn thuyết phục chính mình.
Khi nhìn Hà Tuế Tuế khóc lóc cầu xin hắn đừng đi, trong lòng hắn tuy có chút xót xa, nhưng cũng âm thầm vui mừng.
Nhìn xem, Hà Tuế Tuế vẫn thích hắn nhất.
Nhưng hắn chưa từng nghĩ đến chuyện mình thật sự sẽ không cưới Hà Tuế Tuế.
Cho nên Thịnh Đình Vũ âm thầm tự nhủ trong lòng, quá tam ba bận, hắn tuyệt đối sẽ không đòi từ hôn với Tuế Tuế thêm lần nào nữa.
Hắn muốn nở mày nở mặt rước Hà Tuế Tuế qua cửa, để nàng đường đường chính chính làm phu nhân của mình.
Lúc Uất Trì Cẩn đến phủ tìm ta, ta đang ngồi chơi xích đu.
Tỳ nữ lại bảo với ta rằng, chàng đi gặp phụ thân và A nương trước rồi.
Ta ngoan ngoãn gật đầu, vừa đung đưa xích đu vừa đợi chàng đến.
Không bao lâu sau, tỳ nữ lại tới, nói phụ thân và A nương gọi ta sang đó.
Ta vừa bước vào cửa đã thấy mắt A nương đỏ hoe, giống như vừa khóc xong.
Phụ thân ngồi một bên, sắc mặt âm trầm đáng sợ, trông có vẻ đang rất tức giận.
A nương vừa nhìn thấy ta liền kéo ta vào lòng, dịu dàng hỏi.
“Tuế Tuế, con nói thật cho nương nghe. Vị tiểu thư nhà Hộ bộ Thượng thư kia có phải thường xuyên hùa với người khác ức h.i.ế.p con không?”
Ta hơi hoảng sợ, theo bản năng nhìn về phía Uất Trì Cẩn.
Chàng ôn tồn trấn an ta.
“Đừng sợ, cứ nói thật. Phụ thân và A nương muội là những người yêu thương muội nhất trên đời, họ chỉ muốn bảo vệ muội thôi.”
Ta nhìn ánh mắt của phụ thân và A nương, rồi rụt rè kể lại hết những chuyện trước đây.
“Vị tiểu thư Thượng thư phủ kia luôn làm Tuế Tuế mất mặt trước mọi người… nhưng tỷ ấy nói chuyện rất nhẹ nhàng dịu dàng, người khác đều không nghĩ tỷ ấy đang làm chuyện xấu, Tuế Tuế cũng không biết phải làm sao…”
“Tỷ ấy cướp chiếc túi thơm Tuế Tuế thêu cho Đình Vũ ca ca, còn mỗi khi Tuế Tuế muốn tìm huynh ấy, tỷ ấy lại luôn gọi Đình Vũ ca ca đi trước…”
“Còn nữa, chuyện Đình Vũ ca ca đòi từ hôn với Tuế Tuế cũng là do tỷ ấy bày cho. Tỷ ấy nói chỉ có làm như vậy, mới biết được Tuế Tuế có thật lòng thích Đình Vũ ca ca hay không…”
Ta càng nói càng thấy tủi thân, nước mắt không ngừng tuôn xuống.
Tuế Tuế là đồ ngốc, nhưng Tuế Tuế đâu có bắt nạt người khác, tại sao tỷ ấy cứ mãi bắt nạt Tuế Tuế chứ?
Còn cả Thịnh Đình Vũ nữa.
Huynh ấy rõ ràng từng nói sẽ bảo vệ Tuế Tuế, vậy mà huynh ấy cũng chẳng giúp Tuế Tuế.
A nương dùng khăn tay lau mặt cho ta, xót xa hỏi.