Không khí trong kho củi Nam viện như bị rút cạn. Sự tĩnh lặng đè nặng lên màng nhĩ, chỉ còn tiếng tim đập cuồng loạn trong l.ồ.ng n.g.ự.c Nhan Diên và tiếng ngáy đều đều của hai tên thái giám vô dụng ngoài cửa.
Bàn tay nắm c.h.ặ.t con d.a.o phay của Nhan Diên rịn một tầng mồ hôi lạnh, nhưng ánh mắt nàng không hề nao núng. Nàng biết, kẻ có thể lặng lẽ xuất hiện phía sau lưng mà sát khí không hề lộ ra cho đến khi hắn cất lời, võ công chắc chắn đã đạt đến mức xuất quỷ nhập thần. Nếu hắn muốn g.i.ế.c nàng, lúc này cái đầu của nàng đã lăn lóc dưới đất rồi.
Nhưng hắn gọi thẳng tên nàng. Hắn biết nàng là Nhan Diên.
"Ngươi là ai?" Giọng Nhan Diên khàn đặc, ép sát qua kẽ răng, lưỡi d.a.o phay vẫn giơ cao ngang n.g.ự.c, sẵn sàng vung lên c.ắ.n xé bất cứ lúc nào.
Kẻ đeo mặt nạ bạc bật ra một tiếng cười trầm thấp. Tiếng cười không chứa ác ý, mà mang theo sự tán thưởng đầy mỉa mai. Hắn thong thả tiến lên một bước. Dưới ánh trăng mờ ảo, Nhan Diên lờ mờ nhận ra vóc dáng người này vô cùng cao lớn, vạt áo choàng dạ hành thêu chìm họa tiết vân mây bằng chỉ bạc – thứ chất liệu tuyệt đối không thuộc về đám thị vệ hay cung nhân bình thường.
"Một kẻ mang chung nỗi hứng thú với ngươi." Hắn dừng lại cách nàng đúng ba bước chân, khoảng cách hoàn hảo để hắn có thể rút kiếm vung xuống trước khi nàng kịp chớp mắt. "Ta đã theo dõi ngươi từ lúc ngươi lục lọi đống xỉ than ở Ngự Thiện Phòng mấy hôm trước. Khinh công của ngươi tệ hại, nhưng khả năng ẩn mình và sự m.á.u lạnh thì... chậc, Thẩm Tùy Đình có mù mới không nhận ra sát khí của ngươi đêm đó."
Đồng t.ử Nhan Diên co rút. Hắn đã quan sát nàng từ lâu, chứng kiến sự giãy giụa, sinh tồn và kế hoạch thâm độc của nàng. Nàng không phủ nhận, cũng không hạ d.a.o xuống, chỉ lạnh lùng cất lời:
"Ngươi muốn gì? Báo quan để nhận thưởng, hay lấy đầu ta để dâng cho Triệu Lăng?"
"Lấy đầu một bóng ma trong Vĩnh Hạng thì có gì vui?" Hắn lắc đầu, bước ngang qua nàng, tiến thẳng đến chỗ ba giỏ mây đựng Ngân thán. Hắn vươn tay, dùng hai ngón tay thon dài bọc trong găng da đen nhón lấy một viên than đã được tẩm cao Trúc Đào, đưa lên mũi ngửi nhẹ.
"Rễ Trúc Đào đun sôi cô đặc. Ý tưởng tuyệt vời." Hắn gật gù đ.á.n.h giá. "Nhưng Nhan Diên, ngươi đã đ.á.n.h giá quá thấp cái mũi của bọn cung nữ ở Trữ Tú Cung rồi. Ngân thán thượng hạng cháy không khói, không mùi. Nhưng cao Trúc Đào khi cháy sẽ tỏa ra một chút mùi khét ngai ngái. Chỉ cần lò sưởi vừa rực lên, bọn chúng sẽ nhận ra sự bất thường và dập tắt ngay lập tức. Tuệ Phi chưa kịp hít đủ sương độc thì kế hoạch của ngươi đã bại lộ."
Sống lưng Nhan Diên cứng đờ. Hắn nói đúng. Nàng đã quá tập trung vào việc chiết xuất độc tính mà quên mất rằng, chốn hậu cung xa hoa kia, bất cứ mùi hương lạ nào cũng sẽ bị phát giác ngay lập tức. Sự nhạy bén của nàng đã bị cái rét và sự thiếu thốn ở Vĩnh Hạng làm cho bào mòn.
"Vậy ngươi có cao kiến gì? Hay chỉ đến đây để chế giễu sự ngu ngốc của ta?" Nàng hạ giọng, lưỡi d.a.o hơi chùng xuống. Kẻ này đang vạch ra lỗ hổng của nàng, nghĩa là hắn không đứng về phía Tuệ Phi.
Kẻ mặt nạ bạc thò tay vào tay áo, rút ra một chiếc lọ lưu ly nhỏ xíu bằng đầu ngón tay cái, ném về phía nàng.
Nhan Diên vội vàng chụp lấy. Chiếc lọ nặng trịch, bên trong chứa một chất lỏng sánh vàng.
"Tinh dầu Long Diên Hương tinh khiết nhất của Tây Vực." Giọng hắn vang lên đều đều trong góc tối. "Chỉ cần nhỏ một giọt vào mỗi viên than đã tẩm độc, mùi khét của Trúc Đào sẽ bị đè bẹp hoàn toàn. Hơn nữa, Long Diên Hương khi cháy có tác dụng an thần, giúp nhịp tim đập chậm lại. Kết hợp với độc Trúc Đào gây ức chế hô hấp... những kẻ hít phải sẽ chìm vào giấc ngủ ngàn thu mà không kịp phát ra lấy một tiếng la hét."
Nhan Diên nhìn chằm chằm lọ tinh dầu trong tay, rồi ngẩng phắt lên nhìn hắn. Đôi mắt đen láy xoáy sâu vào chiếc mặt nạ bạc lạnh lẽo.
"Tại sao lại giúp ta? Ngươi là ai, rốt cuộc có ân oán gì với hoàng thất?"
"Ân oán?" Hắn khẽ lặp lại từ đó, thanh âm bỗng trở nên lạnh lẽo, sắc bén như một lưỡi gươm vừa được tuốt khỏi vỏ. Áp lực vô hình tỏa ra từ người hắn khiến Nhan Diên cảm thấy hơi thở bị chèn ép. "Triệu Lăng nợ ta một món nợ m.á.u mà chín dòng sông cạn cũng không rửa sạch. Bất cứ kẻ nào có thể khiến ngai vàng của hắn rung chuyển, ta đều sẵn sàng dâng v.ũ k.h.í. Màn kịch đêm phong hậu này, ngươi hãy diễn cho tốt. Đừng để ta thất vọng."
Nói xong, hắn quay người. Thân ảnh đen tuyền lùi vào bóng tối của nhà kho, hòa lẫn vào màn đêm. Không một tiếng động, không một vết tích, tựa như hắn chưa từng tồn tại, chỉ để lại lọ tinh dầu lưu ly lạnh lẽo trong lòng bàn tay Nhan Diên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhan Diên đứng lặng một nhịp thở. Không quan trọng hắn là ai, cũng không quan trọng hắn đang mưu tính điều gì. Ở chốn cung cấm cá lớn nuốt cá bé này, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn.
Nàng lập tức vặn nắp lọ lưu ly. Mùi hương ngào ngạt, quý phái đặc trưng của Long Diên Hương sộc vào mũi. Nàng nhỏ từng giọt chất lỏng vàng óng lên những viên than sồi đã tẩm cao đen. Quả nhiên, mùi hăng hắc của Trúc Đào lập tức biến mất, bị thứ hương thơm hoàng gia kia nuốt trọn.
Làm xong mọi việc, Nhan Diên xóa sạch dấu vết, lẳng lặng lùi ra khỏi kho củi. Nàng nương theo bóng tối, đội bão tuyết quay về Vĩnh Hạng trước khi tiếng mõ điểm canh năm vang lên.
Ba ngày sau.
Trời quang mây tạnh, ánh nắng hiếm hoi của mùa đông chiếu rọi lên lớp tuyết trắng xóa. Toàn bộ T.ử Cấm Thành bừng tỉnh trong tiếng pháo hoa nổ vang trời và tiếng chuông đồng từ Thái Hòa điện ngân vang vọng khắp cửu trùng thiên. Hôm nay là ngày đại điển phong hậu của Tuệ Phi – nay là Tô hoàng hậu.
Cờ xí rợp trời, cung nữ thái giám tấp nập ngược xuôi bưng bê kỳ trân dị bảo. Hậu cung chìm trong sự hoan hỉ, nịnh bợ. Trữ Tú Cung, nơi ở của Tân Hậu, được trang hoàng lộng lẫy bằng lụa đỏ và hoa lụa vàng. Bữa tiệc mừng kéo dài từ trưa đến tận đêm khuya, rượu ngon chảy thành sông, nhạc nhã tấu lên không dứt.
Trái ngược hoàn toàn với sự sầm uất đó, Vĩnh Hạng cung vẫn là một hòn đảo hoang lạnh lẽo, cách biệt với thế giới bên ngoài.
Nhan Diên ngồi tĩnh lặng trên ổ rơm mục, khoác chiếc áo dạ đen dày cộm. Bếp lửa giữa nhà cháy rực rỡ, tỏa ra hơi ấm dễ chịu. Trong tay nàng, con d.a.o găm gỉ sét nay đã được mài sáng loáng, phản chiếu ánh lửa lập lòe. Nàng dùng tà váy chậm rãi lau lưỡi d.a.o, khóe môi khẽ nhếch lên, tạo thành một đường cong mỉa mai.
Nàng dường như có thể tưởng tượng ra cảnh tượng ở Trữ Tú Cung lúc này.
Sau một ngày rã rời với những nghi thức rườm rà và yến tiệc ồn ào, Tô Hoàng hậu sẽ mệt mỏi quay về tẩm cung. Ả sẽ ra lệnh cho đám thái giám đốt những đỉnh đồng lớn chứa Ngân thán thượng hạng để sưởi ấm căn phòng ngập tràn lụa là gấm vóc.
Cửa phòng sẽ được đóng kín để ngăn gió lùa. Mùi Long Diên Hương thoang thoảng sẽ lan tỏa, ru ả và đám cung nữ tâm phúc vào sự lười biếng, thư giãn. Chúng sẽ hít thở sâu, đắm chìm trong hương thơm quý giá mà không biết rằng, từng luồng khói vô hình đang len lỏi vào phế quản, mang theo nọc độc của Trúc Đào thấm vào m.á.u.
Đầu tiên sẽ là cảm giác buồn ngủ tột độ. Rồi l.ồ.ng n.g.ự.c bắt đầu nặng trĩu. Trái tim đập loạn nhịp, nghẹn lại như bị một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t. Bọn chúng muốn mở miệng kêu cứu, nhưng yết hầu đã bị cứng đờ. Chúng muốn bò ra cửa, nhưng tứ chi hoàn toàn tê liệt. Cuối cùng, chúng sẽ c.h.ế.t nghẹt trong chính sự xa hoa, ấm áp mà chúng đã dùng m.á.u của người khác để đoạt lấy.
Kẻng! Kẻng! Kẻng!
Đột nhiên, tiếng chiêng báo động vỡ vụn x.é to.ạc màn đêm tĩnh lặng của T.ử Cấm Thành, dội thẳng từ hướng Trữ Tú Cung vang đến tận Vĩnh Hạng.
Tiếp theo đó là tiếng la hét thất thanh, tiếng bước chân rầm rập của thị vệ chạy trên tuyết, tiếng gào khóc hỗn loạn náo loạn cả một góc trời.
"Người đâu! Cấp báo! Cấp báo! Thái y! Truyền Thái y! Hoàng hậu nương nương... Hoàng hậu nương nương thăng hà rồi!!!"
Âm thanh the thé, kinh hoàng của tên thái giám tổng quản x.é to.ạc không trung, bay qua những bức tường cung đỏ quạch, rơi tõm vào khoảng sân đầy cỏ dại và tuyết trắng của Vĩnh Hạng.
Bàn tay đang lau d.a.o của Nhan Diên khẽ dừng lại. Nàng từ từ ngẩng đầu lên, nhìn về phía khung cửa sổ đã được trát bùn kín mít. Đôi mắt đen láy sâu thẳm phản chiếu ánh lửa bập bùng, không hề có một tia kích động, chỉ có sự tĩnh lặng đến lạnh gáy của một mặt hồ đóng băng.
Tô Hoàng hậu, vở kịch của ngươi trên ngai vị Mẫu nghi thiên hạ, kết thúc nhanh hơn ta tưởng.
Nhan Diên tra d.a.o vào vỏ. Nàng đứng dậy, dùng chân dập tắt đống than hồng. Món quà tân hôn đã gửi đến tận giường. Ngày mai, cả T.ử Cấm Thành sẽ lật tung lên để tìm kiếm hung thủ, và nàng sẽ phải suy tính nước đi tiếp theo.