Bão tuyết bên ngoài vẫn điên cuồng c.ắ.n xé những mái ngói lưu ly, nhưng bên trong Vĩnh Hạng, cánh cửa gỗ đã được khóa c.h.ặ.t, nhốt lại sự tĩnh lặng đến rợn người.
Nhan Diên trút bỏ lớp áo tơi đen ướt sũng, khệ nệ thả chiếc bao tải xuống góc phòng. Nàng chống tay lên mép giường, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng thở dốc, từng ngụm khí trắng xóa phả ra từ đôi môi nhợt nhạt, huyến đi đêm nay đã vắt kiệt sức lực của nàng.
Nàng dùng tuyết lau sạch lớp nhọ nồi trên mặt, cởi bỏ lớp băng vải siết c.h.ặ.t vòng n.g.ự.c. Cơ thể gầy gò đầy những vết sẹo mới cũ bắt đầu run rẩy vì lạnh, nhưng Nhan Diên nhanh ch.óng nhóm lại bếp lửa. Nàng đập nát vài củ tỏi mốc và thái những lát gừng héo queo, thả vào nồi nước tuyết đang đun sôi sùng sục. Không có đường phèn, không có kỷ t.ử, nồi canh gừng tỏi bốc lên một mùi hăng hắc, cay nồng đến chảy nước mắt.
Nàng bưng chiếc bát sứt mẻ lên, nhắm mắt nốc cạn thứ nước cay xé họng ấy. Dạ dày nàng bất chợt bị kích thích mạnh liền co thắt lại, cảm giác nóng rực như có lửa thiêu chạy dọc từ thực quản xuống ruột gan. Mồ hôi lạnh vã ra trên trán, nhưng ngay sau đó, một luồng khí ấm áp lan tỏa khắp tứ chi, đẩy lùi hoàn toàn hàn khí mà nàng nhiễm phải ngoài bão tuyết.
Đêm đó, Nhan Diên ngủ một giấc sâu nhất kể từ khi bị đày vào lãnh cung. Trong mơ, không còn những bóng ma oán hận hay tiếng cười của Tuệ Phi, chỉ có một ngọn lửa đen ngòm đang âm thầm c.ắ.n nuốt toàn bộ T.ử Cấm Thành.
Sáng hôm sau, trận bão tuyết chấm dứt, nhường chỗ cho một bầu trời xám xịt và khô lạnh.
Nhan Diên bắt đầu phân loại chiến lợi phẩm. Số than vụn lấy được từ Ngự Thiện Phòng giúp nàng tiết kiệm được mớ củi khô ít ỏi. Nhưng thứ thực sự thu hút sự chú ý của nàng không phải là than hay thức ăn, mà là tin tức về đại điển phong hậu của Tuệ Phi.
"Rằm tháng tới..." Nhan Diên vừa lẩm bẩm, vừa dùng d.a.o găm vạch những vệt sâu hoắm lên vách tường đất để tính ngày. Chỉ còn chưa đầy hai mươi ngày nữa.
Triệu Lăng vốn là kẻ đa nghi, lại có Thống lĩnh Cấm vệ quân Thẩm Tùy Đình ngày đêm túc trực bảo vệ Trữ Tú Cung. Bát đĩa, thức ăn, nước uống của Tuệ Phi chắc chắn sẽ có hàng chục tên thái giám thử độc trước khi dâng lên miệng. Nếu dùng độc d.ư.ợ.c thông thường bỏ vào thức ăn, không những không g.i.ế.c được ả mà còn bứt dây động rừng. Nàng không có võ công, không có nội ứng, việc ám sát bằng gươm đao lại càng là ảo mộng nực cười.
Vậy thì phải g.i.ế.c bằng cách nào? G.i.ế.c bằng thứ mà bọn chúng không thể thử độc, không thể phòng bị.
Đôi mắt Nhan Diên lướt qua chậu than hồng đang cháy rực giữa phòng. Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu nàng, lạnh lẽo và độc ác như nọc rắn.
Than sưởi!
Mùa đông khắc nghiệt, Trữ Tú Cung của vị Tân Hoàng hậu tương lai chắc chắn sẽ đốt loại Ngân thán (than bạc) không khói, loại than thượng hạng nhất do Nội Vụ Phủ cung cấp để sưởi ấm. Bọn thái giám có thể thử độc thức ăn, nhưng không kẻ nào có thể thử độc từng viên than đốt trong đỉnh đồng. Nếu viên than ấy tỏa ra thứ kịch độc vô sắc, vô vị khi cháy... cả Trữ Tú Cung sẽ biến thành một nấm mồ khép kín.
Quyết định xong kế hoạch, Nhan Diên lập tức bắt tay vào việc chế độc.
Trong trí nhớ của nàng, khoảng sân hoang phế ở Tây viện của Vĩnh Hạng từng mọc một bụi Trúc Đào rất lớn. Năm xưa, có một vị phi tần thất sủng bị phát điên, đã lén trồng loài cây này vì nó có những bông hoa màu hồng nhạt tuyệt đẹp. Nhưng chẳng ai ngờ, hoa đẹp lại mang kịch độc. Chỉ cần ăn nhầm một chiếc lá, hoặc hít phải khói của cành lá Trúc Đào bị đốt cháy, nạn nhân sẽ khó thở, tim đập loạn nhịp, co giật và t.ử vong nhanh ch.óng mà không có t.h.u.ố.c giải.
Nhan Diên cầm d.a.o bước lún tới đầu gối trong tuyết, tiến về phía Tây viện. Quả nhiên, dưới góc tường rêu phong đổ nát, bụi Trúc Đào cằn cỗi đang chìm trong băng tuyết. Lá của nó đã rụng gần hết, những cành khẳng khiu xám xịt trơ trọi như những ngón tay khô héo của ác quỷ vươn lên từ mặt đất.
Nhưng Nhan Diên biết, chất độc mạnh nhất của loài cây này vào mùa đông được lưu trữ trong rễ và nhựa ở thân cây.
Nàng điên cuồng đào bới lớp tuyết, dùng d.a.o phay c.h.ặ.t đứt những đoạn rễ to bằng ngón tay cái, mang theo cả những cành non còn đọng nhựa. Trong suốt ba ngày tiếp theo, gian phòng xập xệ ở Vĩnh Hạng luôn đóng kín cửa, bên trong nồng nặc một mùi ngai ngái, hăng hắc đến buồn nôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhan Diên đổ tuyết vào chiếc nồi sắt, cho tất cả rễ và cành Trúc Đào băm nhỏ vào ninh nhừ. Nước cạn lại châm thêm tuyết, liên tục đun sôi không ngừng nghỉ. Nàng quấn một lớp lụa ướt quanh mũi và miệng để tránh hít phải hơi sương mang độc tính. Đôi mắt nàng đỏ ngầu vì thiếu ngủ và bị khói xông, nhưng bàn tay khuấy nồi vẫn kiên định, nhịp nhàng.
Khi vớt bỏ hết bã gỗ, thứ còn lại dưới đáy nồi sắt là một lớp cao đặc quánh, màu đen kịt, dính dớp như nhựa đường. Đó là nước mắt của Trúc Đào, là sự kết tinh của mọi oán khí, thù hận mà nàng đã cô đặc lại. Chỉ một chút cao này bằng hạt đậu tẩm vào than, khi cháy sẽ tạo ra thứ sương độc tiễn chục mạng người chầu Diêm Vương.
Nhan Diên cẩn thận dùng đầu d.a.o găm vét sạch lớp cao độc, cho vào chiếc hộp gỗ t.ử đàn nhỏ xíu (vốn đựng muối của Lý thị ngày trước). Nàng nâng chiếc hộp lên, ánh lửa hắt vào đáy mắt sâu thẳm. Thứ v.ũ k.h.í c.h.ế.t người đã hoàn thành. Bước tiếp theo là đưa nó vào Trữ Tú Cung.
Đêm ngày thứ mười tám kể từ khi nàng bị đày, cũng là ba ngày trước đại điển phong hậu.
Bầu trời T.ử Cấm Thành trong vắt, nhưng cái lạnh lại cắt da cắt thịt. Trăng hạ tuần treo lơ lửng như một lưỡi liềm mờ ảo.
Nhan Diên lại khoác lên mình lốt thái giám Lưu Toàn. Nàng thuộc lòng lịch trình của Nội Vụ Phủ. Đêm nay, củi lửa và Ngân thán chuẩn bị cho đại điển ngày mai sẽ được tập kết tại kho củi phía Nam để sáng sớm mai phân phát đến các cung viện. Số than dành cho Trữ Tú Cung chắc chắn sẽ được để riêng trong những chiếc rổ đan bằng mây phủ lụa đỏ.
Bóng đen gầy gò lướt đi dưới mái hiên tăm tối, thoăn thoắt tránh né những tốp lính tuần tra. Nhan Diên lẻn vào khu vực kho củi Nam viện một cách trót lọt.
Không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng ngáy rền vang của hai tên thái giám trực đêm đang ngủ gục bên chậu than củi. Nhan Diên nín thở, rón rén bước qua chúng, lẩn vào sâu trong kho chứa. Mùi ngai ngái của gỗ tùng và than hoa xộc vào mũi. Ở chính giữa gian kho, đặt trang trọng trên chiếc bàn gỗ lim, là ba giỏ mây phủ lụa đỏ thêu họa tiết chim trĩ – biểu tượng của Hoàng Quý Phi. Bên trong là những thanh Ngân thán chất lượng hảo hạng, bóng loáng như có rắc một lớp bột bạc, tuyệt đối không tạo ra khói bụi khi đốt.
Nhan Diên nhếch mép. Nàng lấy chiếc hộp t.ử đàn ra, dùng một chiếc lông quạ nhỏ làm cọ. Bàn tay nàng vững vàng, thoăn thoắt phết lớp cao Trúc Đào đen quánh, tàng hình hoàn hảo vào từng thớ than sồi. Không quá nhiều để gây mùi bất thường, nhưng đủ để thứ sương độc vô hình ấy từ từ bóp nghẹt buồng phổi của bất kỳ ai hít phải trong căn phòng kín. Nàng cẩn thận tẩm độc vào một nửa số than trong giỏ, rồi giấu nhẹm chiếc hộp t.ử đàn đi.
Mọi việc trơn tru đến mức ngay cả Nhan Diên cũng cảm thấy khó tin. Nàng quay người, định rút lui theo đường cũ.
Nhưng ngay khi nàng vừa bước được hai bước, một âm thanh lạnh lẽo đột ngột vang lên từ trong góc tối của nhà kho, nơi ánh trăng không chiếu tới được:
"Ngân thán vốn không có mùi, nhưng loại cao ngươi vừa bôi lên lại có thoang thoảng vị chát của rễ Trúc Đào đun sôi. Tay nghề chế độc khá lắm, tiểu thái giám."
Toàn thân Nhan Diên cứng đờ như bị sét đ.á.n.h. Hô hấp của nàng đình trệ, da đầu tê dại. Từ trong góc tối, một bóng người chậm rãi bước ra. Kẻ đó vận y phục dạ hành đen tuyền hòa lẫn vào màn đêm, khuôn mặt bị che khuất bởi chiếc mặt nạ nửa mặt bằng bạc. Ánh trăng hắt lên thanh trường kiếm sắc lạnh giắt bên hông hắn.
Hắn đã ở đây từ trước! Hắn đã chứng kiến toàn bộ quá trình nàng hạ độc mà nàng không hề hay biết!
Bản năng sinh tồn của thú dữ lập tức trỗi dậy. Nhan Diên không nói một lời, tay phải rút phắt con d.a.o phay nặng trịch từ thắt lưng ra, lùi lại vào thế phòng thủ, đôi mắt dưới lớp nhọ nồi khóa c.h.ặ.t vào kẻ bí ẩn, sát khí bùng lên ngùn ngụt.
Kẻ đeo mặt nạ bạc bật cười khẽ, một tiếng cười trầm thấp, từ tính nhưng đầy nguy hiểm.
"Đừng căng thẳng. Nếu ta muốn bắt ngươi đi nhận thưởng, ngươi đã c.h.ế.t từ lúc bước qua ngạch cửa nhà kho này rồi." Hắn khoanh tay trước n.g.ự.c, giọng nói thong thả nhưng mang sức nặng ngàn cân. "Nhưng ta rất tò mò... Một tên thái giám hạ đẳng dơ dáy như Lưu Toàn, học ở đâu ra cái dáng đứng phòng thủ của sát thủ Tây Vực, và... từ khi nào mà Lưu Toàn lại có đôi mắt đẹp, lạnh lùng, mang đầy khí khái của một phi tần bị ruồng bỏ thế này, Nhan Quý Phi?"
Lưỡi d.a.o trong tay Nhan Diên khẽ rung lên. Thân phận đã bị bóc trần, ván cờ sinh t.ử nay lại xuất hiện một biến số nằm ngoài mọi toan tính. Đêm đông này, e rằng không chỉ có m.á.u của Tuệ Phi sắp phải đổ.