Vĩnh Hạng Dư Sinh

Chương 11



Hai mươi bảy hồi chuông tang trầm mặc, nằng nặng giáng xuống từ gác chuông Thái Hòa điện, nối tiếp nhau x.é to.ạc màn đêm T.ử Cấm Thành. Âm thanh ấy như những đợt sóng âm cuồn cuộn, cuốn phăng đi mọi hỉ nộ ái ố, mọi tiếng tung hô vạn tuế vừa mới vang lên vài canh giờ trước.

Đại điển phong hậu đứt gánh giữa đường. Lụa đỏ bị giật xuống, thay bằng cờ tang trắng toát. Tô Hoàng hậu – đóa mẫu đơn kiêu ngạo nhất của gia tộc họ Tô, người vừa chạm tay vào chiếc phượng ấn quyền lực nhất lục cung – đã c.h.ế.t nghẹt trong chính tẩm cung ngập tràn hương Long Diên Hương xa hoa của ả.

Bên trong gian phòng tối tăm của Vĩnh Hạng, Nhan Diên đứng im lặng lắng nghe từng nhịp chuông dội vào màng nhĩ. Khóe môi nàng cong lên, nhưng đôi tay lại bắt đầu cử động với tốc độ kinh người.

Nàng biết Triệu Lăng. Sự đa nghi và tàn nhẫn của vị đế vương ấy sẽ biến đêm nay thành một cuộc t.h.ả.m sát. Toàn bộ Thái y viện, đám cung nữ thái giám hầu hạ ở Trữ Tú Cung chắc chắn đang bị lôi ra Thận Hình Tư tra khảo bằng những nhục hình tàn khốc nhất. Và Thống lĩnh Cấm vệ quân Thẩm Tùy Đình – con ch.ó săn sắc bén nhất của hoàng đế – sẽ lật tung từng viên gạch của T.ử Cấm Thành để tìm ra bất kỳ manh mối nào.

Vĩnh Hạng tuy là chốn khỉ ho cò gáy bị lãng quên, nhưng vụ mất tích của Lưu chưởng quản và tên tiểu An t.ử cùng với tin đồn chúng ăn cắp bảo vật bỏ trốn chắc chắn sẽ bị khơi lại. Cấm vệ quân sẽ đến đây lục soát. Nếu chúng phát hiện ra nàng vẫn sống khỏe mạnh, có lửa ấm, có thức ăn và khoác trên người bộ đồng phục thái giám, cái đầu của nàng sẽ lập tức lìa khỏi cổ.

Nhan Diên cởi phăng bộ y phục dạ đen dày cộm và đôi giày nỉ ấm áp ra. Nàng gom toàn bộ nồi sắt, lương thực, đá lửa, hai con d.a.o và cả những mẩu than củi vụn nhét tất cả vào chiếc hốc ngầm dưới phiến gạch vênh. Nàng vốc đất mùn nhão trát kín lại khe hở, dùng nước giếng lạnh buốt dội lên trên để lớp đất nhanh ch.óng đông cứng lại hòa làm một với nền nhà nhơ nhuốc.

Thứ duy nhất nàng giữ lại trên người là chiếc váy lụa vân cẩm rách bươm, mỏng tang và tơi tả từ ngày đầu tiên bị đày vào đây.

Nhan Diên hít một hơi thật sâu, mở tung cánh cửa gỗ. Gió bấc sắc lẹm lập tức ùa vào, cuốn theo những bông tuyết quất thẳng vào da thịt trần trụi. Cảm giác ấm áp vừa được nhen nhóm trong mấy ngày qua lập tức bị tước đoạt. Nàng c.ắ.n rách môi dưới để ngăn tiếng rên rỉ, bước đôi chân trần bước ra khoảng sân ngập tuyết.

Nàng nằm vật xuống nền tuyết xốp, lăn lộn để lớp tuyết lạnh buốt và bùn nhơ bám đầy lên cơ thể, lên mái tóc xõa xượi. Cái lạnh thấu xương xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng, khiến hàm răng nàng đ.á.n.h vào nhau bần bật. Nàng chà xát mạnh nắm tuyết lên mặt, lên môi, ép cho m.á.u ngừng lưu thông dưới da, tạo ra một sắc diện nhợt nhạt, tím ngắt của một kẻ sắp c.h.ế.t cóng. Bàn tay trái với vết sẹo bỏng gớm ghiếc được giấu kỹ dưới thân người.

Khi thân nhiệt đã hạ xuống mức báo động, tứ chi bắt đầu tê dại không còn cảm giác, Nhan Diên mới loạng choạng bò vào trong phòng. Nàng cuộn tròn trên ổ rơm mốc meo, kéo nửa cái chăn bông đông cứng đắp lên người.

Trò chơi vương quyền này, kẻ nào tàn nhẫn với bản thân hơn, kẻ đó sống.

Đúng như dự đoán, nửa canh giờ sau, những tiếng bước chân rầm rập rạp trên tuyết vang lên ngoài bức tường Vĩnh Hạng. Ánh đuốc sáng rực hắt qua những khe hở trên tường.

Đoàng!

Ổ khóa sắt bị c.h.é.m đứt phăng bằng một nhát đao. Đôi cánh cửa mục nát bị đạp tung, bật bản lề rơi loảng xoảng xuống sân. Hàng chục tên Cấm vệ quân giáp phục chỉnh tề, tay lăm lăm đuốc và trường kiếm tràn vào lãnh cung. Đi đầu là Thẩm Tùy Đình, gương mặt hắn lạnh lẽo như sương giá, sát khí tỏa ra bức người.

"Lục soát! Không được bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào!" Thẩm Tùy Đình lạnh lùng ra lệnh.

Bọn lính tản ra khắp các dãy hành lang đổ nát. Vài tên đạp cửa bước vào gian sảnh chính. Ánh đuốc xua tan bóng tối, soi rõ ổ rơm bẩn thỉu ở góc nhà và thân ảnh gầy gò cuộn tròn run rẩy bần bật bên dưới.

"Bẩm Thống lĩnh, trong này có người!" Một tên lính hô lên.

Thẩm Tùy Đình bước những bước vững chãi vào phòng. Hắn khẽ cau mày khi ngửi thấy mùi ẩm mốc, xú uế bốc lên. Đôi mắt sắc như ưng của hắn dừng lại trên cơ thể Nhan Diên. Hắn bước tới, dùng mũi vỏ kiếm hất tung nửa cái chăn bông cứng quèo ra.

Nhan Diên co rúm người lại, tiếng thở khò khè đứt quãng vang lên từ cuống họng sưng tấy. Khuôn mặt nàng tiều tụy, hai má hóp lại, đôi môi tím ngắt nứt nẻ rỉ m.á.u, làn da trắng bệch tứa ra những vệt xước xát do cỏ dại cắt từ mấy ngày trước. Trông nàng lúc này không khác gì một thây ma bò lên từ huyệt mộ.

"Nhan... Nhan thứ nhân?" Một tên thị vệ đi theo ngập ngừng nhận ra cựu sủng phi ngày nào, giọng không giấu nổi sự kinh hãi. "Thế mà vẫn chưa c.h.ế.t sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thẩm Tùy Đình không đáp. Hắn ngồi xổm xuống, vươn hai ngón tay thô ráp bắt lấy cổ tay phải gầy trơ xương của Nhan Diên. Mạch đập vô cùng yếu ớt, ngắt quãng, thân nhiệt lạnh ngắt như băng. Chỉ cần một cơn gió mạnh thổi qua cũng đủ để tắt đi ngọn nến tàn này.

"Tên thái giám Lưu Toàn phụ trách Vĩnh Hạng đã biến mất ba ngày nay." Thẩm Tùy Đình cất giọng đều đều, nhưng ánh mắt lướt khắp gian phòng trống hoác không bỏ sót một hạt bụi. "Ả ta bị bỏ đói và chịu rét từ đợt bão tuyết đầu tiên. Kéo dài chút hơi tàn đến tận bây giờ, mệnh cũng cứng thật."

Hắn bóp mạnh cổ tay Nhan Diên, gằn giọng: "Nhan thị, ngươi có thấy kẻ nào khả nghi lui tới đây trong những ngày qua không?"

Nhan Diên từ từ mở hé đôi mắt đờ đẫn. Nàng nhìn Thẩm Tùy Đình như nhìn một bóng ma vô hình, đôi môi tím tái mấp máy những âm thanh rời rạc, vô nghĩa:

"Lạnh... Lạnh quá... Cứu... Cứu ta... bệ hạ... chuột... nhiều chuột lắm..."

Nàng vươn những ngón tay dính đầy bùn đất cào cấu vào khoảng không trước mặt, diễn trọn vẹn vai một kẻ đã phát điên vì sợ hãi và kiệt quệ thể xác.

Thẩm Tùy Đình nhíu mày, hất tay nàng ra. Sự cảnh giác trong mắt hắn dần hạ xuống. Một kẻ tàn phế, điên dại, đói khát đến mức chỉ còn nửa cái mạng thế này tuyệt đối không thể là kẻ trộm ngọc như ý ở Trữ Tú Cung, càng không thể là sát thủ hạ độc Tô Hoàng hậu được. Vĩnh Hạng quả thực chỉ là một bãi rác không hơn không kém.

"Đại nhân, khu Tây viện phía sau có một cái giếng cạn." Một tên lính chạy vào bẩm báo. "Nhưng tuyết phủ rất dày, miệng giếng bị dây leo bịt kín, không có dấu vết bị xáo trộn. Ngoài ra không phát hiện hầm ngầm hay đồ vật gì khả nghi."

Thẩm Tùy Đình đứng thẳng dậy, vuốt lại vạt áo giáp. Vụ án ở Trữ Tú Cung không có lấy một manh mối, Thái y viện kết luận Hoàng hậu c.h.ế.t do ngạt khí độc nhưng lại không tra ra được nguồn độc. Hắn đang bế tắc, vì vậy mới lật lại cả những đường dây ăn cắp vặt của đám thái giám để tìm điểm đột phá. Nhưng Vĩnh Hạng đã chứng minh đây là một ngõ cụt.

"Rút quân." Hắn lạnh nhạt xoay người.

"Đại nhân, còn... nữ nhân này thì sao?" Tên thị vệ chỉ vào Nhan Diên.

"Hoàng thượng đang đau buồn tột độ, hơi đâu bận tâm đến phế nhân của lãnh cung." Thẩm Tùy Đình bước ra khỏi cửa. "Khóa cửa viện lại. Không có lệnh của bề trên, không kẻ nào được bén mảng tới. Cứ để ả tự sinh tự diệt đi."

Bóng tối lại một lần nữa ập xuống khi đám Cấm vệ quân rút đi. Những ngọn đuốc mờ dần sau bức tường cao ngất. Tiếng dây xích sắt mới được chằng lại, khóa c.h.ặ.t bên ngoài.

Khi âm thanh bước chân cuối cùng chìm hẳn vào màn tuyết, đôi mắt đờ đẫn của Nhan Diên lập tức khôi phục lại sự sắc bén và trong vắt thường ngày. Nàng không vội ngồi dậy ngay, nằm im thêm nửa canh giờ nữa để chắc chắn rằng Thẩm Tùy Đình không để lại ám vệ theo dõi.

Cuối cùng, nàng lết người khỏi ổ rơm, dùng đôi bàn tay cóng buốt gạt đống đất mùn dập nát, lôi bộ quần áo dạ đen và các vật dụng lên. Xỏ chân vào giày nỉ, khoác áo chần bông, ôm lấy chậu than được ủ lại, cơ thể nàng run rẩy dữ dội vì phản ứng sau khi bị hạ thân nhiệt đột ngột.

Nhan Diên c.ắ.n răng chịu đựng những cơn đau nhức lan tỏa khắp các khớp xương. Cửa ải khó khăn nhất đã qua. Lớp vỏ bọc "phế nhân sắp c.h.ế.t" đã được chính miệng Thống lĩnh Cấm vệ quân chứng nhận. Từ nay về sau, sự tồn tại của Nhan Diên ở T.ử Cấm Thành đã hoàn toàn bị xóa sổ trong tâm trí mọi người. Bọn chúng đã cung cấp cho nàng một tấm bình phong hoàn hảo nhất để tự do hành động.

Nàng lôi từ trong áo dạ ra chiếc thẻ bài gỗ khắc tên Lưu Toàn.

Tuệ Phi đã c.h.ế.t. Nhưng như thế vẫn chưa đủ. Những kẻ vu oan cho nàng, những cung nữ, thái giám đã hùa theo chà đạp gia tộc nàng, và kẻ ngồi trên ngai vàng cao ngất kia – Triệu Lăng. Bọn chúng đều phải trả giá.

Một Tuệ Phi ngã xuống, hậu cung sẽ lập tức nổi sóng gió để tranh giành vị trí Hoàng hậu bỏ trống. Triệu Lăng cần một gia tộc mới để củng cố quyền lực, các phi tần khác sẽ như thiêu thân lao vào lửa. Cuộc chiến này sẽ càng thêm khốc liệt, thâm hiểm và đẫm m.á.u.

Khóe môi Nhan Diên nhếch lên, tạo thành một nụ cười quỷ dị trong bóng tối. Lọ tinh dầu Long Diên Hương của kẻ mặt nạ bạc vẫn còn nằm gọn trong tay nải. Nàng không biết hắn là ai, nhưng đồng minh tự tìm đến, dĩ nhiên nàng sẽ không từ chối.