Cái lạnh thấu xương của tháng Chạp dường như càng trở nên buốt giá hơn sau cái c.h.ế.t của Tô Uyển. Toàn bộ T.ử Cấm Thành khoác lên mình một màu trắng tang tóc. Lụa đỏ, đèn l.ồ.ng hỉ sự bị lột sạch, thay vào đó là cờ phướn chiêu hồn bay phấp phới trong gió bấc.
Ba ngày trôi qua kể từ đêm Thẩm Tùy Đình lục soát Vĩnh Hạng cung.
Nhan Diên ngồi khom người bên bếp lửa rực hồng, dùng cán d.a.o nhẹ nhàng khuấy nồi cháo đậu nành. Khuôn mặt nàng được chiếu sáng bởi ánh lửa, tĩnh lặng và phẳng lặng như mặt hồ ngày đông. Dưới lớp tro bôi đen đúa và những vết sẹo gồ ghề, không ai còn có thể nhận ra một Nhan Quý Phi dung nhan từng làm khuynh đảo hậu cung.
Những ngày qua, thông qua những lần mạo hiểm lẻn ra khu tập kết rác của Ngự Thiện Phòng và Hoán Y Cục, Nhan Diên đã gom nhặt được không ít tin tức.
Cái c.h.ế.t của Tô Hoàng hậu như một tảng đá khổng lồ ném xuống mặt hồ hậu cung vốn đang giả tạo phẳng lặng. Triệu Lăng nổi trận lôi đình. Thận Hình Tư hoạt động hết công suất, tiếng la hét t.h.ả.m thiết của đám cung nữ, thái giám Trữ Tú Cung vang vọng thâu đêm suốt sáng. Bọn chúng bị đ.á.n.h đến da tróc thịt bong, bị kẹp ngón tay đến nát xương, nhưng tuyệt nhiên không kẻ nào khai ra được nguồn gốc của thứ sương độc vô hình ấy. Cuối cùng, để xoa dịu gia tộc họ Tô đang gào thét đòi công lý, Triệu Lăng đã ra lệnh chôn sống toàn bộ hai mươi cung nhân hầu hạ trong tẩm cung đêm đó để tuẫn táng theo Tô Uyển.
Sự tàn nhẫn của bậc đế vương khiến cả T.ử Cấm Thành câm lặng trong sợ hãi. Nhưng Nhan Diên lại cười.
Nàng nâng bát cháo nóng lên húp một ngụm. Vị nhạt nhẽo của ngũ cốc mốc không làm khó được vị giác của nàng. Nàng vừa ăn vừa vạch những đường xước lên nền đất, mô phỏng lại sơ đồ các cung viện.
Tô Uyển c.h.ế.t, ngôi vị Hoàng hậu lại một lần nữa bỏ trống. Kẻ được hưởng lợi nhiều nhất lúc này, không ai khác chính là Thục Phi – Vương Uyển Dung.
Nếu như Tô Uyển là một đóa mẫu đơn rực rỡ, kiêu ngạo và nông cạn, thì Thục Phi lại là một nhành lan rừng lặng lẽ, khiêm nhường nhưng ẩn chứa đầy tâm cơ. Năm xưa, khi Nhan Diên còn đắc sủng, Thục Phi luôn là kẻ nép mình phía sau, cúi đầu nhún nhường, thậm chí nhiều lần đứng ra che chắn cho Nhan Diên trước những mũi dùi của các phi tần khác. Nhưng Nhan Diên thừa hiểu, chốn thâm cung này làm gì có tỷ muội tình thâm. Kẻ càng tỏ ra vô hại, nọc độc càng giấu sâu dưới lưỡi.
Việc nàng bị vu oan tàng trữ cổ thuật nguyền rủa, Tô Uyển là kẻ đứng ra tố giác, nhưng chứng cứ - con b.úp bê vải giấu dưới gầm giường tẩm cung của nàng - lại do chính tay cung nữ tâm phúc của Thục Phi "vô tình" phát hiện ra khi đến tặng quà.
"Vương Uyển Dung..." Nhan Diên lầm bầm cái tên ấy, lưỡi d.a.o găm trong tay cắm phập xuống nền đất nện. "Tới lượt ngươi rồi."
Đêm xuống, gió bấc lại nổi lên. Nhan Diên quấn c.h.ặ.t bầu n.g.ự.c, bôi nhọ nồi lên mặt, khoác bộ y phục thái giám rộng thùng thình rồi lẻn ra khỏi Vĩnh Hạng. Đêm nay, mục tiêu của nàng không phải là bãi rác, mà là khu vực Thái Y Viện.
Sau chuỗi ngày đại tang và t.r.a t.ấ.n, Thái Y Viện là nơi bận rộn nhất. Thái y thì lo sắc t.h.u.ố.c an thần cho các quý nhân đang hoảng loạn, còn đám d.ư.ợ.c đồng thì phải liên tục vứt bỏ bã t.h.u.ố.c và băng gạc nhuốm m.á.u của những kẻ bị nhục hình.
Nhan Diên nấp sau một gốc hoè già trụi lá, đôi mắt như chim ưng quan sát cửa hông Thái Y Viện. Nàng cần t.h.u.ố.c trị thương. Vết thương do chuột c.ắ.n trên tay trái tuy đã lên vảy nhưng vẫn nhức nhối khi trời trở lạnh, và những ngày ăn uống kham khổ đang bào mòn hệ miễn dịch của nàng. Hơn nữa, nàng cần một số d.ư.ợ.c liệu cơ bản để chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo.
Canh ba điểm. Cánh cửa gỗ cọt kẹt mở ra. Một tên d.ư.ợ.c đồng nhỏ thó, mặt mũi ngái ngủ bưng một sọt tre lớn chứa đầy bã t.h.u.ố.c và rác rưởi đổ ụp xuống góc sân tối tăm rồi ngáp dài quay vào, vội vã đóng c.h.ặ.t cửa để tránh rét.
Nhan Diên lướt nhanh như một cái bóng tạt qua đống phế thải. Nàng mang theo chiếc bao tải nhỏ, dùng đôi tay chai sần bới móc điêu luyện. Những cuộn băng gạc dính m.á.u bị vứt sang một bên. Mắt nàng sáng lên khi tìm thấy những thứ quý giá bị bỏ lại dưới đáy sọt: một ít nhân sâm vụn bị cắt hỏng, bã t.h.u.ố.c hoàng kỳ, đương quy hãy còn chưa bị vắt kiệt chất, và đặc biệt là một lọ mỡ trị bỏng đã dùng hết hơn một nửa bị ném lẫn trong đống rác. Đối với Thái y viện, đây là đồ thừa, nhưng với kẻ sống sót ở Vĩnh Hạng, chúng là sinh mệnh.
Đột nhiên, từ phía hành lang đối diện, một chuỗi âm thanh lảo đảo, nặng nhọc vang lên.
Nhan Diên lập tức thu mình lại, nép sát vào góc khuất của bức tường gạch. Một bóng đen đang lết từng bước trên tuyết, nhịp thở đứt quãng, khò khè như bễ rách. Dưới ánh sáng le lói của chiếc đèn l.ồ.ng treo nơi góc hiên, Nhan Diên nhận ra đó là một tiểu thái giám mặc y phục xám tro dành cho những kẻ tạp dịch bần tiện nhất. Toàn thân hắn bê bết m.á.u. Có vẻ như hắn vừa thoát ra từ Thận Hình Tư, hoặc vừa bị tống cổ ra ngoài sau khi chịu phạt chờ c.h.ế.t.
Tên thái giám gục ngã cách chỗ Nhan Diên ẩn nấp chưa đầy ba trượng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, tay cào cấu xuống nền tuyết tuyệt vọng.
"Nương... nương nương... nô tài... không khai..." Hắn thều thào, giọng nói đã bị rách bươm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhan Diên cau mày. Nàng định quay lưng rời đi. Ở chốn này, lòng thương xót là thứ xa xỉ và ngu ngốc nhất. Cứu hắn đồng nghĩa với việc rước lấy rắc rối, thậm chí bại lộ tung tích. Nàng xoay gót.
"Thục... Thục Phi nương nương... tha mạng..."
Bước chân Nhan Diên khựng lại. Nàng quay phắt lại, ánh mắt sắc lẹm ghim vào cái bóng đang thoi thóp trên tuyết. Hắn nhắc đến Thục Phi?
Không chần chừ thêm một giây, Nhan Diên lướt tới bên cạnh tên thái giám. Nàng vươn tay chộp lấy cổ áo hắn, kéo xốc lên. Khuôn mặt hắn bị đ.á.n.h đến biến dạng, nhưng qua bộ đồng phục tạp dịch, nàng lờ mờ nhớ ra. Hắn là Tiểu Quế Tử, kẻ chuyên phụ trách vận chuyển than sưởi và củi lửa từ kho Nội Vụ Phủ đến các cung viện.
Nàng nhanh ch.óng hiểu ra vấn đề. Sau khi Tô Uyển bị hạ độc bằng Ngân thán, Thận Hình Tư chắc chắn đã tra khảo toàn bộ những kẻ liên quan đến việc vận chuyển than. Nhưng tại sao hắn lại cầu xin Thục Phi tha mạng?
"Ngươi biết gì về Thục Phi?" Nhan Diên gí sát mặt vào hắn, ép giọng khàn đặc, thô ráp của nam giới. "Nói mau!"
Tiểu Quế T.ử mở đôi mắt lờ đờ, nhìn thấy một khuôn mặt đen đúa, dữ tợn bóp c.h.ặ.t cổ áo mình, hắn hoảng loạn vùng vẫy nhưng chút sức tàn không thể thắng nổi cái bấu c.h.ặ.t như kìm sắt của Nhan Diên.
"Cứu... cứu ta..." Hắn phun ra một ngụm m.á.u tươi lên vạt áo Nhan Diên. "Ta... ta đã làm theo lệnh... đêm đó... giỏ than của Trữ Tú Cung..."
"Ngươi đã làm gì giỏ than?" Nhan Diên siết c.h.ặ.t t.a.y, móng tay cắm vào cổ hắn.
"Cẩm... Cẩm Tâm cô cô (tâm phúc của Thục Phi)... sai ta... đổi một giỏ Ngân thán thượng hạng... thành loại than tẩm hương liệu... để Tô Uyển... không an giấc... Ta không biết... có độc... Ta thực sự không biết!"
Đồng t.ử Nhan Diên giãn ra, một tia sáng lạnh buốt xẹt qua não bộ.
Thì ra là vậy!
Thục Phi không hề biết về kế hoạch hạ độc của Nhan Diên hay kẻ mặt nạ bạc. Ả ta chỉ muốn dùng chút thủ đoạn thâm độc: tẩm những loại hương liệu kích thích hoặc gây ảo giác vào than để khiến Tô Hậu mất ngủ, thần trí bất ổn trong đêm tân hôn. Thục Phi đã sai tên Tiểu Quế T.ử này tráo giỏ than lúc vận chuyển.
Nhưng thật không ngờ, hành động tráo đổi đó lại vô tình khớp hoàn hảo với giỏ than đã bị tẩm cao Trúc Đào và Long Diên Hương của Nhan Diên! Thục Phi định dùng gậy đập lưng Tô Uyển, nhưng lại vô tình trở thành người vận chuyển nọc độc tiễn nàng ta xuống suối vàng.
Bây giờ, khi Tô Uyển c.h.ế.t vì ngạt khí độc, Thục Phi chắc chắn đang hoảng loạn tột độ. Ả sợ Thận Hình Tư tra ra việc ả ra lệnh tráo than, vì nếu việc đó lộ ra, ả sẽ lập tức trở thành hung thủ số một trong mắt Triệu Lăng. Do đó, ả phải diệt khẩu. Tiểu Quế T.ử bị tống vào Thận Hình Tư, chịu nhục hình nhưng cố c.ắ.n răng không khai để giữ mạng cho người nhà, cuối cùng bị đ.á.n.h gần c.h.ế.t rồi vứt ra đây cho lạnh cóng.
Một nụ cười vặn vẹo, cuồng loạn từ từ dâng lên trên khóe môi Nhan Diên. Trời đang giúp nàng! Kẻ thù tự dâng nhược điểm chí mạng lên tận tay nàng.
Nhan Diên lấy từ trong túi vải ra con d.a.o găm nhỏ. Dưới ánh sáng le lói của l.ồ.ng đèn, lưỡi d.a.o lóe lên một tia sáng t.ử thần.
"Yên tâm đi, Tiểu Quế Tử. Ngươi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ." Nhan Diên thì thầm, giọng nói nhẹ bẫng như gió tuyết. "Thục Phi sẽ sớm xuống đó bồi táng cùng ngươi."
Tay nàng vung lên. Một nhát cứa gọn gàng, dứt khoát ngang yết hầu. Tiểu Quế T.ử trừng mắt, thân thể giật lên vài cái rồi lịm hẳn, m.á.u tươi tuôn ra thấm đỏ một mảng tuyết. Hắn phải c.h.ế.t. Nếu Thục Phi phát hiện hắn còn sống hoặc rơi vào tay kẻ khác, ả sẽ cảnh giác. Nàng cần ả tưởng rằng mọi thứ đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Nhan Diên lau lưỡi d.a.o vào áo hắn, đứng thẳng người dậy. Bóng tối che khuất nụ cười lạnh lẽo.