Trở về Vĩnh Hạng khi trời vừa hửng sáng, Nhan Diên mang theo sự tĩnh lặng của một kẻ vừa gặt mạng người. Mùi m.á.u tươi của Tiểu Quế T.ử dường như vẫn còn vương vất trên vạt áo dạ đen, hòa lẫn với cái lạnh tanh của băng tuyết.
Nàng lật phiến gạch lên, cất kỹ bao tải chiến lợi phẩm rồi cẩn thận khóa trái cửa. Nhóm lại bếp lửa, nàng bắt đầu xử lý những thứ cướp được từ bãi rác Thái Y Viện.
Lọ mỡ trị bỏng bằng cao trăn và ngọc trai mát lạnh được bôi lên vết sẹo sần sùi trên mu bàn tay trái. Cảm giác đau nhức âm ỉ bấy lâu nay như được một dòng suối trong vắt xoa dịu. Nhan Diên thở hắt ra một hơi dài. Nàng gỡ bã t.h.u.ố.c nhân sâm và hoàng kỳ, cho vào nồi đun sôi lấy nước uống. Chút d.ư.ợ.c tính còn sót lại tuy ít ỏi, nhưng đủ để bồi bổ cho lục phủ ngũ tạng đang kiệt quệ.
Thân thể dần được nạp lại năng lượng, nhưng trí óc Nhan Diên thì đang quay cuồng với những toan tính sắc lạnh.
Thục Phi – Vương Uyển Dung muốn dùng Tiểu Quế T.ử tráo than để hại Tô Uyển mất ngủ, cuối cùng lại vô tình trở thành kẻ mang giỏ than tẩm độc Trúc Đào vào Trữ Tú Cung. Giờ đây, Tô Uyển đã c.h.ế.t, Tiểu Quế T.ử bị diệt khẩu. Thục Phi chắc chắn đang yên tâm kê cao gối ngủ, đắc ý chờ đợi Triệu Lăng ban phượng ấn xuống cho mình.
"Làm sao ta có thể để ngươi sống thoải mái như vậy được?" Nhan Diên khẽ lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một nụ cười vặn vẹo.
Trừng phạt một kẻ tâm cơ như Thục Phi bằng cái c.h.ế.t là quá nhân từ. Phải để ả sống trong sợ hãi tột cùng, nếm trải cảm giác ngày đêm nơm nớp lo sợ, bị bóng ma tội lỗi vắt kiệt tinh thần cho đến khi tự mình phát điên. Đó mới là sự trả thù hoàn hảo nhất.
Nhan Diên đi đến góc phòng, lôi ra một mảnh lụa trắng tước từ bộ y phục cũ. Nàng dùng đầu d.a.o găm rạch một đường nhỏ trên ngón tay cái, nặn ra vài giọt m.á.u tươi, trộn với một chút nhọ nồi đen đặc. Dùng một cành cây vót nhọn làm b.út, nàng nắn nót viết lên mảnh lụa trắng.
Chữ viết của Nhan Quý Phi ngày xưa vốn mềm mại, bay bướm như phượng múa rồng bay, nhưng những nét chữ hiện lên trên lụa lúc này lại cứng đơ, xiêu vẹo và gai góc như những móng vuốt cào xé:
"Than bạc đêm tân hôn cháy đượm chứ? Kẻ tráo than đã đền mạng, kẻ chủ mưu bao giờ đền tội? Dưới suối vàng lạnh lẽo, ta đợi ngươi."
Không ký tên hay bất kỳ dấu hiệu nhận dạng nào, ngoại trừ một chữ "Tô" được viết ngoệch ngoạc bằng m.á.u đỏ tươi ở góc cuối cùng.
Nhan Diên thổi cho vết m.á.u khô lại, cuộn mảnh lụa nhét vào tay áo. Nàng tìm một mẩu than sồi nhặt được trong kho củi Nam viện hôm trước, cẩn thận bôi lên đó một chút tinh dầu Long Diên Hương còn sót lại. Thứ v.ũ k.h.í tâm lý đã sẵn sàng, việc tiếp theo là đưa nó đến tay kẻ cần nhận.
Sau ngày đại tang của Tô Uyển, Hoàng đế Triệu Lăng ban lệnh cho toàn bộ các phi tần phải ăn chay niệm Phật, chép kinh cầu siêu cho vong linh vong hậu suốt bốn mươi chín ngày.
Thục Phi, với tư cách là người có địa vị cao nhất lúc này, tỏ ra vô cùng bi thương và đức độ. Ả lập một ban thờ nhỏ tại Phật đường hẻo lánh phía Tây cấm cung, mỗi ngày đều sai cung nữ tâm phúc Cẩm Tâm đến đó đốt vàng mã và tụng kinh để thể hiện lòng thành kính.
Chập tối ngày thứ tư sau đại tang.
Phật đường vắng lặng, lạnh lẽo, chỉ có khói nhang nghi ngút bay lên không trung xám xịt. Cung nữ Cẩm Tâm quỳ trước lò hóa vàng, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và chán chường. Đẩy những xấp tiền giấy vào ngọn lửa, ả lầm bầm phàn nàn:
"Người thì cũng c.h.ế.t rồi, làm bộ làm tịch thế này đến bao giờ. Lạnh c.h.ế.t đi được."
Cẩm Tâm xoa xoa hai bàn tay tê cóng, đứng dậy định phủi bụi trên váy để quay về. Đúng lúc đó, một cơn gió bấc quái ác từ đâu thổi thốc vào Phật đường, dập tắt hai ngọn nến đỏ trên ban thờ. Không gian chìm vào thứ ánh sáng tranh tối tranh sáng nhờ nhờ của lò hóa vàng.
Cẩm Tâm rùng mình. Ả vội vã thắp lại nến. Nhưng khi ánh sáng vừa bừng lên, ả bỗng sững người, đồng t.ử co rút lại kinh hoàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngay chính giữa ban thờ, đặt chễm chệ trên đĩa hoa quả cúng, là một mẩu Ngân thán màu đen bóng. Bên dưới mẩu than bị chèn ép bởi một mảnh lụa trắng có vết m.á.u đỏ thẫm.
Một mùi hương ngào ngạt, quen thuộc đến rợn gáy xộc thẳng vào mũi Cẩm Tâm. Long Diên Hương! Thứ hương liệu đặc trưng chỉ có trong tẩm cung của Tô Hậu đêm tân hôn!
Cẩm Tâm run rẩy vươn tay, nhón lấy mảnh lụa trắng. Đọc dòng chữ xiêu vẹo viết bằng m.á.u tươi và nhọ nồi, mặt ả cắt không còn một giọt m.á.u. Hai chân ả mềm nhũn, khụy thẳng xuống nền gạch lạnh lẽo.
"Không... không thể nào... Tiểu Quế T.ử đã c.h.ế.t rồi cơ mà..." Cẩm Tâm lắp bắp, hàm răng đ.á.n.h vào nhau lập bập.
Có kẻ biết chuyện! Một kẻ vô hình nào đó trong hậu cung này đã nắm được t.ử huyệt của Thục Phi! Hoặc tệ hơn... vong hồn của Tô Hậu thực sự đã hiện về đòi mạng?
Cẩm Tâm không màng đến việc dọn dẹp, vơ vội mảnh lụa và mẩu than, co cẳng chạy trối c.h.ế.t khỏi Phật đường như thể có quỷ đuổi sau lưng.
Từ trên thanh xà ngang tối tăm cách đó không xa, một đôi mắt đen láy tĩnh lặng thu trọn toàn bộ sự hoảng loạn của Cẩm Tâm vào tầm nhìn. Nhan Diên lơ lửng trên xà nhà như một con dơi đêm, lẳng lặng nhìn con mồi c.ắ.n câu. Trò chơi tâm lý này chỉ mới là màn dạo đầu.
Đêm đó, tại Diên Hi Cung của Thục Phi.
Xoảng!
Một chiếc chén sứ Thanh Hoa quý giá bị ném vỡ nát trên nền gạch ngọc.
Thục Phi – Vương Uyển Dung ngồi trên nhuyễn kỷ, n.g.ự.c phập phồng dữ dội, khuôn mặt trang điểm tinh xảo nay trắng bệch, nhăn nhúm lại vì kinh hãi. Mảnh lụa dính m.á.u và mẩu than sồi nằm chỏng chơ trên bàn gỗ t.ử đàn, phát ra thứ mùi Long Diên Hương c.h.ế.t ch.óc.
"Ngươi chắc chắn Tiểu Quế T.ử đã c.h.ế.t?" Thục Phi rít lên, trừng mắt nhìn Cẩm Tâm đang quỳ rạp dưới đất run rẩy.
"Nô... nô tì tận mắt thấy bọn người ở Thận Hình Tư lôi xác hắn ra xe rác rạng sáng nay... Hắn đã bị đ.á.n.h đến mức không ra hình người, tuyệt đối không thể mở miệng khai ra nửa lời!" Cẩm Tâm khóc nấc lên. "Nương nương, có khi nào... có khi nào là ma quỷ không? Hay là có kẻ nào đó đêm ấy đã nấp trong kho củi nhìn thấy nô tì giao việc cho hắn?"
"Câm miệng! Chốn hoàng cung này làm gì có ma quỷ!" Thục Phi nghiến răng, nhưng đôi tay giấu trong tay áo đang run lên bần bật phản bội lại lời nói của ả. "Chắc chắn là có kẻ muốn mượn gió bẻ măng, muốn dùng chuyện này để uy h.i.ế.p bổn cung, cản bước bổn cung lên hậu vị!"
"Vậy chúng ta phải làm sao, nương nương?"
Ánh mắt Thục Phi lóe lên sự tàn độc. "Kẻ nào giả thần giả quỷ, bổn cung sẽ bắt hắn hiện nguyên hình. Chuyện tráo than, ngoài bổn cung, ngươi và tên thái giám đã c.h.ế.t kia, tuyệt đối không ai biết được. Kẻ gửi bức thư này chắc chắn chỉ tình cờ phát hiện ra việc vận chuyển than có vấn đề và đang muốn ném đá dò đường."
Thục Phi đứng phắt dậy, đi lại quanh phòng. "Ngươi truyền lệnh xuống, từ ngày mai, thắt c.h.ặ.t phòng thủ Diên Hi Cung. Bất cứ kẻ nào khả nghi bén mảng đến, lập tức bắt giữ. Đồng thời, bí mật rải vàng bạc ra ngoài, thuê sát thủ của phường sương giang hồ. Ta muốn đào tận gốc trốc tận rễ kẻ đứng sau bức thư này!"
"Vâng, nương nương!" Cẩm Tâm cuống cuồng lui ra.
Gian phòng chỉ còn lại một mình Thục Phi. Lò sưởi cháy rực nhưng ả lại cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ánh mắt ả vô tình lướt qua mẩu than sồi tẩm Long Diên Hương trên bàn. Đột nhiên, ả cảm thấy ngột ngạt, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại như có ai bóp cổ. Ả hoảng hốt lùi lại, gạt phăng mẩu than xuống đất, thở dốc.
Sự nghi ngờ và sợ hãi đã thành công được gieo rắc. Thòng lọng vô hình đã tròng vào cổ Vương Uyển Dung, chỉ chờ đợi thời cơ từ từ siết c.h.ặ.t lại. Từng đêm, từng đêm một, cho đến khi ả tự tay dâng mạng sống của mình lên.