Vĩnh Hạng Dư Sinh

Chương 14



Năm ngày trôi qua kể từ khi mảnh lụa đẫm m.á.u xuất hiện trên bàn thờ Phật đường.

Diên Hi Cung giờ đây được canh phòng cẩn mật rào sắt vách đồng. Hàng chục thị vệ túc trực luân phiên mười hai canh giờ, từ cửa lớn đến cửa hông không một con kiến nào có thể lọt qua. Bất cứ cung nữ, thái giám nào mang đồ ăn, thức uống hay vật dụng vào tẩm cung đều phải trải qua ba vòng kiểm tra khắt khe.

Nhưng hàng rào gươm giáo có thể cản được sát thủ, chứ không thể ngăn được tâm ma.

Thục Phi – Vương Uyển Dung tiều tụy đi trông thấy. Lớp phấn son dày cộm cũng không che nổi quầng thâm dưới đôi mắt vằn tia m.á.u. Ả đã thức trắng ba đêm liền. Cứ nhắm mắt lại, mùi Long Diên Hương thoang thoảng lại xộc vào mũi, kéo theo hình ảnh Tô Uyển với hốc mắt rỉ m.á.u, vươn đôi tay gầy guộc lạnh ngắt bóp c.h.ặ.t lấy cổ ả.

"Mang hết ra ngoài! Bổn cung đã nói không được dùng than sưởi nữa! Lỗ tai các ngươi để điếc hết rồi sao?!"

Tiếng hét ch.ói lọi của Thục Phi vang lên cùng với tiếng chậu than đồng bị đạp đổ lăn lông lốc. Những viên than hoa chưa tẩm độc văng tung tóe lên t.h.ả.m Ba Tư cháy xèo xèo. Đám cung nữ sợ hãi quỳ rạp xuống đất dập đầu tạ tội, vội vã thu dọn tàn cuộc rồi lui sạch ra ngoài.

Cẩm Tâm xót xa tiến lại gần, dâng lên một chén trà an thần bốc khói nghi ngút: "Nương nương bớt giận, trời đang cữ đông hàn, nếu không đốt than, ngọc thể của người làm sao chịu nổi..."

"Ta thà chịu rét còn hơn c.h.ế.t nghẹt!" Thục Phi rít lên, hất đổ chén trà. Nước trà nóng hổi hắt lên mu bàn tay Cẩm Tâm khiến ả cung nữ khẽ nhăn mặt, nhưng không dám kêu lấy một tiếng. Thục Phi ôm lấy đầu, lầm bầm như người mộng du: "Kẻ đó đang ở quanh đây... Hắn nhìn thấy hết. Hắn đang đợi bổn cung nhắm mắt để ra tay..."

Ở một góc khuất tăm tối nơi Vĩnh Hạng, kẻ mà Thục Phi đang kinh sợ đến mất ăn mất ngủ lại đang vô cùng thong dong.

Nhan Diên ngồi tỉ mẩn phân loại mớ d.ư.ợ.c liệu cướp được từ Thái Y Viện. Lần trước vội vã, nàng chưa xem xét kỹ, hôm nay dỡ ra, khóe môi nàng bất giác nhếch lên khi nhìn thấy một nắm hoa khô màu vàng nhạt, cánh nhăn nheo được gói riêng trong một lớp giấy dầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hoa Mạn Đà La – hay dân gian còn gọi là cà độc d.ư.ợ.c.

Thái Y Viện thường dùng một lượng cực nhỏ loại hoa này trộn với ma phí tán để làm t.h.u.ố.c giảm đau hoặc gây mê cho những ca cạo xương, rạch mủ. Nhưng nếu dùng quá liều, hoặc hít phải khói của nó khi đốt cháy, Mạn Đà La sẽ biến thành một loại độc d.ư.ợ.c cực mạnh đ.á.n.h thẳng vào hệ thần kinh, tạo ra những ảo giác kinh hoàng, khiến nạn nhân điên loạn, mất kiểm soát và tự hủy hoại bản thân.

"Vương Uyển Dung, ngươi sợ bóng tối, sợ ma quỷ, vậy thì ta sẽ tặng ngươi một màn dạ yến của ảo ảnh."

Nhan Diên lôi chiếc nồi sắt ra, đun sôi tuyết, thả toàn bộ nắm hoa Mạn Đà La vào ninh nhừ ròng rã suốt ba canh giờ. Nước cạn dần, chỉ còn lại một lượng chất lỏng sánh vàng, trong vắt. Nàng đổ thứ nước đó vào một chiếc ống trúc nhỏ, cẩn thận nút c.h.ặ.t lại.

Diên Hi Cung cấm tuyệt đối than sưởi, vậy ban đêm bọn chúng lấy gì để thắp sáng và xua tan khí lạnh? Chắc chắn là nến đỏ thượng hạng.

Đêm hôm sau, Nhan Diên lại khoác lên mình lớp vỏ bọc thái giám Lưu Toàn. Điểm đến lần này của nàng là Ty Chế Doanh thuộc Nội Vụ Phủ, nơi phụ trách việc đúc nến và làm đèn l.ồ.ng cho hậu cung.

Sát giờ Tý, đám thái giám làm việc ở Ty Chế Doanh đã thay ca nghỉ ngơi, chỉ còn một tên già lẩm cẩm ngủ gật bên bàn gác. Nhan Diên dễ dàng lách qua cửa sổ như một làn khói. Nàng lướt đến kệ chứa những hòm nến thành phẩm được dán nhãn phân phát cho từng cung viện.

Tìm thấy chiếc hòm gỗ chạm khắc chữ "Diên Hi Cung", nàng cạy nắp. Bên trong là hàng chục cây nến đỏ thắm, to bằng bắp tay, sáp nến trộn hương liệu thơm ngát. Nhan Diên lấy ống trúc ra, dùng một chiếc kim khâu dài chọc một lỗ sâu dọc theo bấc nến từ trên đỉnh xuống, sau đó cẩn thận nhỏ từng giọt nước sắc hoa Mạn Đà La vào thẳng lõi bấc. Lớp sáp nến sẽ hoàn toàn che giấu chất lỏng này.

Nàng tẩm độc vào mười cây nến lớn nhất, sau đó dùng sáp nóng hàn kín lại phần đỉnh. Chỉ cần nến được thắp lên, khi ngọn lửa cháy đến lõi, thứ khói tẩm Mạn Đà La vô sắc vô vị sẽ hòa quyện cùng hương hoa lan có sẵn trong nến, lặng lẽ xâm nhập vào phế quản của những kẻ trong phòng.

Xong việc, Nhan Diên rút lui không để lại dấu vết. Nước cờ đã đi, nàng chỉ việc khoanh tay chờ đợi kịch hay mở màn.