Đêm thứ sáu sau khi Tô c.h.ế.t.
Tẩm cung của Thục Phi rực rỡ ánh đèn. Hơn chục cây nến đỏ được thắp sáng trưng quanh phòng, xua đi mọi góc khuất tăm tối, bởi Thục Phi sợ bóng tối sẽ che giấu vong hồn hiện về. Cửa sổ và cửa chính đều được đóng kín mít để ngăn cái lạnh buốt xương của mùa đông.
Thục Phi ngồi trên giường gấm, hai mắt thâm quầng mở trừng trừng nhìn vô định.
"Nương nương, canh ba rồi, người chợp mắt một chút đi." Cẩm Tâm đứng bên cạnh, giọng khản đặc vì mệt mỏi.
"Bổn cung không ngủ được... Ngươi ngửi thấy không? Hình như lại có mùi Long Diên Hương..." Thục Phi lẩm bẩm, hai tay bấu c.h.ặ.t lấy chăn gấm đến trắng bệch.
Cẩm Tâm hít ngửi không khí. "Nương nương, không có mùi gì cả, chỉ có hương thơm của nến đỏ thôi. Là người quá căng thẳng rồi."
Theo sự cháy mòn của những ngọn nến, thứ khói chứa d.ư.ợ.c tính của hoa Mạn Đà La bắt đầu lấp đầy căn phòng kín. Cẩm Tâm đứng bên cạnh dần cảm thấy đầu óc choáng váng, mí mắt sụp xuống nặng trĩu. Ả tựa vào cột giường, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Nhưng với Thục Phi, thần kinh vốn đã căng như dây đàn, chất kích thích từ Mạn Đà La không làm ả buồn ngủ, mà trực tiếp đập vỡ hàng rào lý trí cuối cùng.
Ngọn lửa nến trong mắt Thục Phi bỗng nhiên chao đảo dữ dội, chuyển sang một màu xanh lục quỷ dị. Những cái bóng đồ nội thất in trên vách tường bắt đầu biến dạng, kéo dài ra, vặn vẹo như những xúc tu của quái vật.
Kẽo kẹt...
Thục Phi giật mình quay phắt lại. Không có gió, nhưng cánh cửa tủ gỗ lim đột nhiên từ từ mở ra. Từ trong bóng tối của khoang tủ, một khuôn mặt trắng bệch, hốc mắt trống rỗng chảy m.á.u đen ngòm từ từ nhô ra. Là Tô Uyẻn! Cổ ả thắt một dải lụa trắng, trên tay ôm c.h.ặ.t một giỏ than rực lửa.
"Vương Uyển Dung... trả mạng cho ta... vì sao ngươi lại tráo than... trả mạng đây..." Giọng nói lạnh lẽo vang vọng khắp căn phòng, dội thẳng vào màng nhĩ Thục Phi.
"Không! Không phải ta! Á!!!!"
Thục Phi thét lên kinh hoàng, ả vùng dậy khỏi giường, vơ lấy chiếc gối ném mạnh về phía chiếc tủ. Nhưng ảo ảnh không biến mất. Tô Uyển từ từ trườn ra khỏi tủ, trườn trên mặt đất, lết về phía ả.
Cùng lúc đó, trong chiếc gương đồng lớn đặt giữa phòng, hình ảnh Tô Uyển với mái tóc rũ rượi, tay cầm một mảnh lụa dính m.á.u tươi đột nhiên hiện lên, mỉm cười lạnh lẽo: "Ngươi nợ ta một cái mạng, Vương Uyển Dung... xuống địa ngục đi..."
"Cút đi! Lũ tiện nhân các ngươi! Lúc sống ta còn không sợ, huống hồ là lúc c.h.ế.t! Cút đi!"
Sự sợ hãi tột cùng chuyển hóa thành cơn điên loạn. Thục Phi vớ lấy thanh kiếm trang trí treo trên vách tường, điên cuồng vung c.h.é.m vào không khí. Ả c.h.é.m vào rèm gấm, c.h.é.m vỡ bình hoa quý, đập nát gương đồng. Tiếng đồ đạc vỡ loảng xoảng hòa cùng tiếng thét man dại của ả chọc thủng màn đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cẩm Tâm bị tiếng ồn đ.á.n.h thức. Trong cơn choáng váng của t.h.u.ố.c, ả lảo đảo chạy tới cản chủ nhân: "Nương nương! Người sao vậy?! Mau dừng tay!"
Trong mắt Thục Phi lúc này, Cẩm Tâm đang lao tới không phải là nô tỳ tâm phúc, mà chính là Tô Uyển đang giơ hai tay định bóp cổ ả.
"Đừng hòng hại ta! C.h.ế.t đi!"
Phập!
Lưỡi kiếm sắc lẹm đ.â.m ngập vào bả vai Cẩm Tâm. Máu tươi phụt ra, b.ắ.n lên mặt Thục Phi nóng hổi. Cẩm Tâm thét lên đau đớn, ngã gục xuống đất.
Bên ngoài tẩm cung, đám thị vệ nghe tiếng la hét và đổ vỡ liền phá cửa xông vào. Cảnh tượng trước mắt khiến chúng c.h.ế.t sững. Cẩm Tâm nằm rên rỉ trên vũng m.á.u. Ở giữa phòng, Thục Phi đầu tóc rũ rượi, tay cầm thanh kiếm nhỏ m.á.u, đôi mắt vằn đỏ hoang dại trừng trừng nhìn vào khoảng không, miệng liên tục gào thét:
"Ta là Hoàng hậu! Bổn cung là Hoàng hậu! Tô thị, Nhan thị, các ngươi đều phải c.h.ế.t! Ha ha ha! Tất cả đều phải c.h.ế.t!"
"Nương nương! Người điên rồi!" Đám thị vệ vội vã lao vào khống chế, tước thanh kiếm khỏi tay ả. Thục Phi chống cự quyết liệt, c.ắ.n xé như dã thú, đến mức hai tên thị vệ phải dùng sức ép c.h.ặ.t ả xuống nền nhà.
Sự việc kinh động đến cả ngự giá. Ngay trong đêm, Triệu Lăng đang phê duyệt tấu chương bị đ.á.n.h thức. Thái Y Viện được triệu tập khẩn cấp đến Diên Hi Cung.
Đứng trước sự hỗn loạn, bạo lực và những lời lảm nhảm của Thục Phi về việc "tráo than", "Tô Hậu hiện hồn", sắc mặt Triệu Lăng trầm xuống đen như đáy nồi.
"Nàng ta bị điên rồi." Triệu Lăng lạnh lùng nhìn nữ nhân từng hiền thục, nhún nhường nay sùi bọt mép, điên dại trên giường. "Việc Tô Uyển trúng độc, chắc chắn có liên quan đến ả ta. Truyền chỉ của trẫm, giáng Vương Uyển Dung làm thứ nhân, tước bỏ mọi phong hiệu, giam lỏng vào lãnh cung phía Tây. Những lời ả nói đêm nay, phong tỏa toàn bộ, ai để lọt ra ngoài, chu di cửu tộc!"
Thế là xong. Chỉ bằng một đoạn rễ cây độc và mười cây nến đỏ, một phi tần quyền lực đã bị kéo tuột khỏi ngôi vị tương lai, rơi thẳng xuống vũng bùn lầy.
Sáng hôm sau, tin tức Thục Phi "vì quá bi thương trước cái c.h.ế.t của Tô Hậu mà sinh bệnh điên loạn" được loan truyền khắp lục cung. Kẻ tin, người ngờ, nhưng không ai dám hé răng nửa lời.
Cánh cửa Vĩnh Hạng cung vẫn đóng kín.
Nhan Diên đang nhẩn nha gặm nửa củ cải luộc, lắng nghe tiếng quạ kêu quang quác bên ngoài. Khi nghe được kết cục của Vương Uyển Dung thông qua một chuyến "nhặt rác" sớm, nàng chỉ mỉm cười.
"Tô Hậu đã c.h.ế.t, Thục Phi đã điên." Nhan Diên vứt phần cuống củ cải vào lửa, ánh mắt lấp lánh sự tàn khốc. "Bàn cờ đã dọn sạch chướng ngại vật. Kẻ tiếp theo... nên là ai đây, Bệ hạ của ta?"
Trong lò than hồng, những mẩu dăm gỗ nổ lách tách, tựa như đang đếm ngược thời gian cho sự sụp đổ của một vương triều.