Vĩnh Hạng Dư Sinh

Chương 16



Hậu cung T.ử Cấm Thành chưa bao giờ trống vắng và tĩnh lặng đến thế.

Chỉ trong vòng chưa đầy nửa tháng, hai vị phi tần đứng đầu rớt đài t.h.ả.m khốc. Một người c.h.ế.t nghẹt trong đêm đại hôn, một người phát điên bị đày vào lãnh cung Tây viện. Sự sợ hãi bao trùm lên mọi ngóc ngách. Các phi tần cấp thấp đóng c.h.ặ.t cửa cung, ngay cả thở mạnh cũng không dám. Lời đồn về vong hồn Tô Hậu hiện về đòi mạng hay lời nguyền tàn khốc của Nhan Quý Phi bắt đầu len lỏi qua từng miệng giếng, từng góc bếp.

Triệu Lăng giận dữ đến mức đập nát ngự án. Thận Hình Tư lật tung hậu cung, c.h.é.m đầu hàng chục pháp sư, đạo sĩ rởm, nhưng bóng ma thực sự vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Để trấn an lòng người và xua đuổi tà khí, Triệu Lăng hạ chỉ: Ba ngày nữa, đúng vào tết Đông Chí, đích thân Bệ hạ sẽ đến Thái Miếu trong nội cung để cúng tế tổ tiên, ăn chay cầu phúc, dập tắt mọi lời đồn đại dị đoan.

Ở Vĩnh Hạng cung, Nhan Diên vẫn kiên nhẫn duy trì nhịp sống của .

Đêm nay, trăng sáng vằng vặc chiếu xuống khoảng sân ngập tuyết. Nhan Diên ngồi gọt một củ cải cứng như đá, bên cạnh là bếp lửa đang nổ lách tách. Nàng vừa nhai củ cải sống sần sật, vừa nhắm mắt tĩnh tâm. Nàng biết, sau khi Thục Phi ngã ngựa, Triệu Lăng chắc chắn sẽ tăng cường phòng bị đến mức giọt nước cũng không lọt. Muốn ám sát hắn lúc này chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.

Đột nhiên, ngọn lửa trong chậu than khẽ lay động, như bị một luồng hàn khí vô hình cắt ngang.

Cơ bắp Nhan Diên lập tức căng cứng. Nàng không vội quay đầu, ngón tay cái khẽ miết lên chuôi con d.a.o găm giấu trong tay áo. Đôi tai mẫn cảm của nàng bắt được một tiếng động cực kỳ tinh vi – tiếng vải cọ xát vào không khí, nhẹ đến mức tưởng chừng như tiếng tuyết rơi.

"Diên Hi Cung náo loạn thành cái dạng đó, mà thủ phạm lại thảnh thơi ngồi gặm củ cải ở Vĩnh Hạng cung. Định lực của Nhan Quý Phi quả nhiên hơn người."

Một giọng nói trầm thấp, mang theo ý cười lạnh nhạt vang lên từ góc tối nhất của gian phòng.

Nhan Diên quay phắt lại, lưỡi d.a.o găm xé gió lao thẳng về phía âm thanh. Nhưng đối phương chỉ khẽ nghiêng người. Hai ngón tay thon dài, bọc trong lớp găng da đen kịt kẹp c.h.ặ.t lấy phiến d.a.o sắc lẹm, hóa giải toàn bộ lực đạo của nàng một cách nhẹ nhàng như bắt một chiếc lá rụng.

Kẻ mặt nạ bạc. Hắn lại đến.

"Lần trước là kho củi, lần này là Vĩnh Hạng. Khinh công của ngươi e rằng đã qua mặt được cả Thẩm Tùy Đình." Nhan Diên lạnh lùng rút d.a.o lại, không giấu giếm sự cảnh giác. "Đêm hôm khuya khoắt đột nhập lãnh cung, có chuyện gì?"

Hắn bước ra khỏi bóng tối, vạt áo dạ hành thêu chỉ bạc lấp lánh dưới ánh trăng hắt qua cửa sổ. Hắn liếc nhìn căn phòng xập xệ đã được trát bùn kín mít, ánh mắt dừng lại ở chiếc chậu than và nồi cháo kê mốc meo.

"Đến để nghiệm thu khế ước." Hắn thong thả tìm một tảng đá vỡ, ngồi xuống đối diện nàng, cách đống lửa một khoảng an toàn. "Dùng hoa Mạn Đà La nấu chảy vào sáp nến, kết hợp với thuật ám thị tâm lý để ép Vương Uyển Dung phát điên tự hủy hoại bản thân. Nước cờ này của ngươi... tàn độc, tinh vi, vô cùng đặc sắc. Ta rất hài lòng."

"Ngươi hài lòng thì liên quan gì đến ta?" Nhan Diên nhếch mép, ném phần cuống củ cải vào lửa. "Ta g.i.ế.c bọn chúng vì bọn chúng nợ ta. Còn món nợ m.á.u của ngươi với Triệu Lăng, ta không có hứng thú bồi tiếp."

"Phải không?" Kẻ mặt nạ bạc khẽ nghiêng đầu. Dưới lớp mặt nạ kim loại, đôi mắt hắn sâu thẳm, sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can nàng. "Nếu chỉ dừng lại ở hai phi tần, thì ngươi đâu cần phải mài con d.a.o phay kia đến mức sáng loáng như thế? Nhan Diên, mục tiêu cuối cùng của ngươi là ngai vàng ngoài kia. Nhưng với thân phận một tên thái giám dọn rác, ngươi không bao giờ chạm được đến gấu áo của Triệu Lăng."

Nhan Diên im lặng. Hắn đ.á.n.h trúng tim đen của nàng. Nàng có thể dùng mưu hèn kế bẩn để diệt phi tần, nhưng Hoàng đế thì khác. Hắn được bảo vệ bởi hàng ngàn Cấm vệ quân, ngự thiện có hàng chục người thử độc, tẩm cung canh phòng cẩn mật. Nàng không có nội ứng, không có t.h.u.ố.c nổ, chỉ có một thân công phu mèo cào.

"Ngươi có cách?" Nhan Diên ngước mắt nhìn hắn, hàng lông mày vẽ bằng nhọ nồi khẽ nhíu lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn thò tay vào n.g.ự.c áo, lấy ra một tấm bản đồ da cừu cuộn tròn, ném về phía nàng. Nhan Diên mở ra. Dưới ánh lửa bập bùng, những đường nét chi tiết của khu vực Thái Miếu trong nội cung hiện lên rõ mồn một. Những điểm gạch chéo đỏ được đ.á.n.h dấu ở các vị trí trọng yếu.

"Ba ngày nữa, Lễ Tế Đông Chí. Triệu Lăng sẽ vào Thái Miếu ăn chay, cầu phúc." Giọng nói của kẻ mặt nạ bạc vang lên, mang theo hơi lạnh của kim loại. "Để thể hiện lòng thành, hắn sẽ gạt bỏ toàn bộ thị vệ và thái giám ra bên ngoài điện, chỉ một mình hắn ở trong Mật thất cúng tế trong vòng một canh giờ."

Đồng t.ử Nhan Diên co rút. Một canh giờ vắng bóng hoàn toàn Cấm vệ quân. Đây là cơ hội ngàn năm có một.

"Thái Miếu canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt, nhưng có một kẽ hở." Hắn dùng cành cây chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Đường cống ngầm dẫn nước thải từ Thái Miếu nối thẳng với hồ sen cạn phía sau Tây viện. Lối đó nhỏ, hẹp, bốc mùi hôi thối và bị tuyết lấp kín, Thẩm Tùy Đình không bao giờ ngờ tới. Nhưng với thể trạng gầy gò của ngươi lúc này, hoàn toàn có thể lách qua."

"Ngươi muốn ta chui cống ngầm vào Thái Miếu ám sát hắn?" Nhan Diên cười lạnh. "Ngươi quá đề cao ta rồi. Cho dù ta vào được, một phi tần yếu ớt lấy gì để g.i.ế.c một Hoàng đế tinh thông cung kiếm? Hắn chỉ cần phẩy tay là ta gãy cổ."

"Ai bảo ngươi dùng d.a.o?" Hắn đứng dậy, bước lại gần nàng. Từ trong ống tay áo, hắn rút ra một chiếc ống đồng nhỏ xíu, chạm trổ tinh xảo, nặng trịch.

"Đây là Bạo Vũ Lê Hoa Châm, ám khí độc môn của Đường Môn Tây Thục. Bên trong chứa hai mươi bảy mũi kim châm tẩm kịch độc Kiến Huyết Phong Hầu. Chỉ cần chạm nhẹ vào chốt này..." Hắn lướt ngón tay qua một nút bấm nhỏ trên thân ống, "...trong cự ly năm bước, thần tiên cũng không né được."

Nhan Diên nín thở nhìn chiếc ống đồng. Ánh mắt nàng lóe lên sự khao khát điên cuồng, nhưng lý trí lập tức kéo nàng lại. Nàng ngẩng phắt lên nhìn kẻ đeo mặt nạ bạc.

"Vũ khí thượng thừa như vậy, khinh công của ngươi lại cao cường, đường cống ngầm ngươi cũng nắm rõ. Tại sao ngươi không tự mình ra tay? Tại sao phải mượn tay ta?"

Tiếng củi nổ lách tách vang lên giữa khoảng không im lặng. Kẻ mặt nạ bạc chắp tay sau lưng, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn bầu trời đêm đen đặc.

"Bởi vì ta không thể vào Thái Miếu." Giọng hắn bỗng chốc trở nên khàn đi, mang theo một nỗi hận thù bị kìm nén đến mức nghẹt thở. "Xung quanh Thái Miếu có Bát Quái Trận bằng từ thạch do quốc sư thiết lập. Bất cứ kẻ nào mang theo nội công thâm hậu bước vào, từ trường sẽ làm nhiễu loạn khí huyết, kinh mạch đứt đoạn mà c.h.ế.t. Trận pháp đó chỉ vô hại với những kẻ không có nội lực, giống như ngươi."

Nhan Diên sững sờ. Hóa ra, lớp phòng vệ đáng sợ nhất của Triệu Lăng không phải là Cấm vệ quân, mà là một trận pháp tà môn. Và sự yếu ớt, tàn phế của nàng lúc này lại chính là chiếc chìa khóa duy nhất để phá vỡ lớp phòng vệ đó.

Hắn đặt Bạo Vũ Lê Hoa Châm xuống bên cạnh bản đồ.

"Chui qua cống ngầm, nấp dưới bệ tượng tiên hoàng. Khi Triệu Lăng quỳ xuống dâng hương, bấm chốt. Sau đó, tẩu thoát theo đường cũ. Ta sẽ ở đầu cống ngầm bên ngoài tiếp ứng ngươi." Hắn cúi xuống, ghé sát vào tai nàng, hơi thở lạnh lẽo lướt qua gò má lem luốc nhọ nồi của cựu Quý phi. "Đây không phải là mệnh lệnh, mà là cơ hội duy nhất để ngươi cắt đứt yết hầu của kẻ đã đạp ngươi xuống bùn lầy. Dám chơi một ván cược sinh t.ử không, Nhan Diên?"

Nàng cúi đầu nhìn chiếc ống đồng t.ử thần. Bàn tay gầy guộc đầy sẹo từ từ vươn ra, nắm c.h.ặ.t lấy nó.

"Thành giao." Lời nói nhẹ bẫng nhưng mang theo sức nặng của hàng ngàn oán hận.

Kẻ mặt nạ bạc khẽ gật đầu, bóng dáng hắn lùi dần vào góc tối. "Ba ngày nữa, giờ Tý. Đừng c.h.ế.t dưới cống ngầm trước khi gặp được hắn."

Chỉ một cái chớp mắt, gian phòng đã trống trơn, tựa như hắn chưa từng xuất hiện. Chỉ có luồng hàn khí vương lại và Bạo Vũ Lê Hoa Châm lạnh ngắt trong tay là minh chứng cho việc Nhan Diên vừa bước một chân lên con đường không thể vãn hồi.