Ba ngày trôi qua tựa như một cái chớp mắt, nhưng lại dài như cả một đời người.
Nhan Diên đã đưa cả cơ thể và tâm trí vào trạng thái của một mũi tên đã nén căng trên dây cung. Nàng ăn sạch toàn bộ số lương thực còn sót lại để tích lũy chút thể lực cuối cùng, dùng mỡ quạ bôi trơn khắp quần áo và da thịt để giữ ấm và dễ dàng trườn qua cống ngầm. Bạo Vũ Lê Hoa Châm được giấu kín trong một chiếc bọc da tẩm sáp chống nước, buộc c.h.ặ.t vào trước n.g.ự.c.
Đêm Đông Chí.
Gió bấc ngừng thổi, cái lạnh đạt đến đỉnh điểm, đóng băng vạn vật. Bầu trời tối đen như mực, không có lấy một vì sao. T.ử Cấm Thành uy nghi chìm trong sự tĩnh mịch, nhưng ở khu vực Thái Miếu, hàng ngàn ngọn đuốc được thắp sáng rực rỡ như ban ngày.
Nhan Diên lách qua cửa Vĩnh Hạng cung, thân ảnh gầy gò nhanh ch.óng chìm vào màn đêm. Điểm bắt đầu của đường cống ngầm nằm dưới đáy hồ sen cạn ở khu vực Tây viện tàn tạ. Nàng lội xuống lớp bùn đất đã đông cứng, dùng d.a.o găm hì hục đào bới lớp tuyết và lá rụng mục nát suốt nửa canh giờ mới làm lộ ra một phiến đá lớn có vòng sắt hoen gỉ. Dồn toàn bộ sức lực bình sinh, nàng bẩy phiến đá sang một bên.
Một luồng khí hôi thối, tanh tưởi xộc thẳng vào mặt, mang theo hơi lạnh buốt óc.
Đó là một đường ống thoát nước xây bằng đá xanh, bề ngang chỉ vừa đủ cho một người trưởng thành nằm sấp chui qua. Xung quanh vách đá bám đầy rêu trơn tuột và những lớp bùn nhơ nhớp nháp tích tụ hàng trăm năm.
Nhan Diên không do dự. Nàng nằm rạp xuống, trườn mình vào cái miệng đen ngòm ấy, kéo phiến đá lấp lại.
Bóng tối lập tức nuốt chửng lấy nàng. Không gian chật hẹp ép c.h.ặ.t hai bên sườn, khiến mỗi nhịp thở đều trở nên khó nhọc. Nàng phải dùng hai khuỷu tay và đầu gối cọ xát xuống nền đá lởm chởm để nhích từng tấc một. Nước cống lạnh buốt ngấm qua lớp y phục mỏng manh, lạnh đến mức khiến các khớp xương đau buốt như bị hàng ngàn mũi kim đ.â.m c.h.é.m. Vết sẹo bỏng trên tay trái tứa m.á.u vì ma sát, nhưng Nhan Diên c.ắ.n c.h.ặ.t răng, không phát ra một tiếng động.
Mùi xú uế lấp đầy buồng phổi, thỉnh thoảng có vài con chuột cống to đùng bò qua người nàng, nhưng nàng không được phép dừng lại. Cứ mỗi lần kiệt sức muốn buông xuôi, hình ảnh Triệu Lăng cao cao tại thượng nhìn nàng bị tước đoạt phượng bào, nhẹ bẫng hạ lệnh tru di tam tộc, sát hại cha mẹ nàng, lại hiện lên như ngọn lửa thiêu đốt tâm can, tiếp thêm sức mạnh cho đôi tay rớm m.á.u.
Không biết đã trườn bò dưới lớp bùn nhơ bao lâu, đột nhiên, một tia sáng mờ ảo le lói phía trước. Mùi xú uế cũng nhạt dần, thay vào đó là hương trầm ngào ngạt, quý phái.
Đã đến nơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhan Diên ép sát người vào vách đá, từ từ nhích tới. Trên đỉnh đầu nàng lúc này là một tấm lưới sắt dày hoa văn chữ "Thọ", nằm ngay dưới bệ đặt tượng Tiên hoàng trong Thái Miếu. Nàng nín thở nhìn qua các khe hở của lưới sắt.
Gian chính điện của Thái Miếu tráng lệ và uy nghiêm tột cùng. Hàng trăm ngọn nến to bằng bắp tay đang cháy rực, soi sáng những bài vị mạ vàng ch.ói lọi. Không gian tĩnh lặng như tờ.
Đúng như lời kẻ mặt nạ bạc nói, Nhan Diên cảm nhận được một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy không gian phía trên. Đó là Bát Quái Trận bằng từ thạch. Nàng lấy con d.a.o găm nhỏ ra, lưỡi d.a.o bằng sắt lập tức bị hút nhẹ về phía một cây cột trụ gần đó, chứng tỏ từ trường ở đây cực mạnh. Nếu là cao thủ mang nội công, khí huyết chắc chắn sẽ bị trận pháp này đảo lộn đến thổ huyết. Nhưng Nhan Diên chỉ là một phế nhân không có nửa điểm chân khí, trận pháp uy lực kia đối với nàng hoàn toàn vô tác dụng.
Kẽo kẹt.
Cánh cửa gỗ lim khổng lồ của Thái Miếu được đẩy ra. Nhan Diên lập tức rụt người lại, ẩn mình vào bóng tối dưới hầm chứa.
"Thống lĩnh Thẩm Tùy Đình, ngươi dẫn Cấm vệ quân lui ra ngoài ba mươi trượng. Trong vòng một canh giờ, không ai được phép làm phiền trẫm vấn an Tiên đế." Giọng nói trầm ổn, uy nghiêm của Triệu Lăng vang lên rõ mồn một.
"Thần tuân chỉ! Xin Bệ hạ yên tâm, Thái Miếu đã được phong tỏa, ngay cả một con ruồi cũng không lọt qua được." Tiếng giáp phục va chạm vang lên khi Thẩm Tùy Đình hành lễ rồi lui ra. Cánh cửa điện đóng sầm lại, cài then chắc chắn.
Trong điện chỉ còn lại một mình Triệu Lăng. Hắn vận long bào màu đen thêu rồng cuộn bằng chỉ vàng, đầu đội miện quan, tay cầm ba nén nhang trầm cháy đỏ, chậm rãi bước tới trước bệ thờ.
Nhan Diên nằm dưới khe lưới sắt, cách đôi giày bọc gấm thêu rồng của Triệu Lăng chưa đầy năm bước chân. Nàng khẽ khàng mở chiếc bọc da, lấy Bạo Vũ Lê Hoa Châm ra, ngón tay cái đặt sẵn lên chốt bấm. Mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch, chỉ cần hắn quỳ xuống bồ đoàn, khoảng cách sẽ đủ gần để hai mươi bảy mũi kim kịch độc ghim thẳng vào yết hầu hắn.
Triệu Lăng cắm nhang vào chiếc đỉnh đồng khổng lồ, nhưng hắn không vội quỳ. Hắn đứng khoanh tay, ngước mắt nhìn bài vị của Tiên hoàng, khuôn mặt anh tuấn nhưng lạnh lẽo, không hề có chút bi thương hay thành kính nào.
"Phụ hoàng," Triệu Lăng đột nhiên lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng vọng lại sắc lẹm trong gian điện trống. "Người từng chê nhi thần tâm tính nhu nhược, không khống chế được thế lực của các đại gia tộc trong triều. Nhưng người xem, chỉ trong nửa tháng, nhi thần đã dọn dẹp sạch sẽ những kẻ cản đường."