Vĩnh Hạng Dư Sinh

Chương 18



Dưới nắp cống ngầm, ngón tay Nhan Diên khẽ khựng lại. Nàng nhíu mày.

"Gia tộc họ Tô ỷ có binh quyền ở biên ải, ép nhi thần phải lập Tô Uyển làm Hậu. Bọn chúng nghĩ nhi thần là con rối chắc? Cái c.h.ế.t của Tô Uyển trong đêm tân hôn đúng là một vở kịch xuất sắc. Bọn chúng tưởng rằng có ma quỷ làm loạn, mà không biết rằng, hương Long Diên Hương ả đốt đêm đó vốn đã được ngự y của trẫm cho thêm thành phần kích dẫn, chỉ cần kết hợp với bất cứ loại độc nào cũng sẽ khuếch đại gấp trăm lần. Dù là kẻ nào hạ độc ả, kẻ đó cũng chỉ là thanh đao trong tay trẫm."

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Nhan Diên. Hơi thở nàng đông cứng lại.

Triệu Lăng chậm rãi vuốt ve chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón cái, nhếch mép cười nhạt: "Còn Vương Uyển Dung... Gia tộc họ Vương tham lam, muốn nhúng tay vào thu thuế Giang Nam. Trẫm vốn định đợi Tô thị c.h.ế.t sẽ ra tay với Vương thị. Thật không ngờ ả lại hóa điên quá sớm. Lại tiết kiệm cho trẫm không ít công sức."

Nhan Diên c.ắ.n nát môi dưới, mùi m.á.u tanh tràn ngập khoang miệng. Hóa ra, tất cả những mưu mô, những màn trả thù đẫm m.á.u mà nàng dày công sắp đặt, những tưởng mình là người chơi cờ thao túng tất cả, thực chất lại lọt thỏm trong lòng bàn tay của tên bạo chúa này. Hắn mượn tay nàng để nhổ bỏ những cái gai trong mắt hắn mà không dính lấy một vết m.á.u trên hoàng bào!

"Chỉ tiếc..." Giọng Triệu Lăng chợt chùng xuống, mang theo một vẻ tàn nhẫn đến cùng cực. "Chỉ tiếc cho Nhan Diên. Gia tộc nàng ta trung thành, bản thân nàng ta cũng vô hại. Nhưng nếu không thí tốt nàng ta bằng cái tội tàng trữ cổ thuật, làm sao Tô Uyển và Vương Uyển Dung bớt cảnh giác mà c.ắ.n xé nhau? Nàng ta là viên đá lót đường hoàn hảo nhất mà trẫm từng tạo ra."

Đá lót đường.

Chỉ bốn chữ, nhưng nó đập nát toàn bộ năm năm ân ái, đập nát cái tình nghĩa phu thê mà Nhan Diên từng ngây thơ tin tưởng. Hắn vu oan cho nàng không phải vì sủng ái Tô Hậu cũ, mà vì hắn cần một cái cớ để châm ngòi cho sự sụp đổ của hậu cung.

Sự phẫn nộ trong lòng Nhan Diên vỡ òa, biến thành một ngọn núi lửa cuồn cuộn dung nham đen kịt. 

Triệu Lăng chỉnh lại tà áo gấm, hai đầu gối chầm chậm quỳ xuống chiếc bồ đoàn bằng lụa vàng đặt ngay phía trên tấm lưới sắt.

Khoảng cách bây giờ chỉ còn đúng ba bước chân.

Đôi mắt Nhan Diên đỏ ngầu, sát khí bùng lên không cách nào che giấu. Nàng giơ Bạo Vũ Lê Hoa Châm lên, nhắm thẳng qua khe lưới sắt, hướng về phía yết hầu của Hoàng đế.

C.h.ế.t đi, Triệu Lăng!

Cạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ngón tay nàng ấn mạnh vào chốt đồng.

Phập! Phập! Phập!

Âm thanh xé gió rít lên sắc lẹm. Hai mươi bảy mũi kim châm tẩm kịch độc mỏng như sợi tóc, mang theo ánh sáng c.h.ế.t ch.óc màu xanh biếc lao v.út lên từ dưới lòng đất.

Triệu Lăng chỉ vừa kịp nhận ra một luồng hàn khí thấu xương tập kích từ dưới hạ bộ lên, đồng t.ử hắn co rút lại đến cực hạn. Hắn vốn có võ công cao cường, nhưng khoảng cách quá gần, cộng thêm sự bất ngờ tột độ từ nơi lẽ ra phải an toàn tuyệt đối. Hắn ngả người lộn vòng về phía sau bằng một phản xạ phi thường.

Nhưng Bạo Vũ Lê Hoa Châm là tuyệt kỹ của Đường Môn. Tránh được điểm yếu chí mạng, nhưng không thể tránh toàn bộ.

Phụt!

Ba mũi kim châm xuyên thủng lớp long bào bằng lụa tơ tằm, ghim phập vào bắp tay trái và mạn sườn của Triệu Lăng.

Hoàng đế lảo đảo lùi lại vài bước, đập lưng vào chiếc đỉnh đồng lớn. Sắc mặt hắn lập tức xám xịt, bờ môi chuyển sang màu đen thẫm chỉ trong tích tắc. Độc Kiến Huyết Phong Hầu phát tác cực nhanh, chặn đứng mọi luồng chân khí trong kinh mạch hắn.

"Kẻ tặc... người đâu... hộ giá..." Triệu Lăng ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, khụy một gối xuống nền gạch, gầm lên một tiếng khàn đặc, đầy đau đớn.

Từ dưới lưới sắt, một đôi mắt đen thẳm, lạnh lẽo chứa đầy sự thỏa mãn nhìn hắn. Nhan Diên không nán lại xem hắn c.h.ế.t thế nào. Nàng lập tức xoay người, dốc toàn bộ sức lực còn lại lao về phía đường cống ngầm tăm tối để tẩu thoát.

Bên ngoài điện, nghe thấy tiếng động lạ, Thẩm Tùy Đình biến sắc mặt: "Có biến! Phá cửa!"

Rầm!

Cánh cửa Thái Miếu bị Cấm vệ quân đạp tung. Cảnh tượng Hoàng đế ngã gục, m.á.u đen rỉ ra từ long bào khiến tất cả kinh hãi tột độ.

Nhưng Nhan Diên đã khuất sâu vào bóng tối của cống ngầm bùn lầy. Nàng trườn đi như một con rắn nước, bỏ lại phía sau một vương triều đang sụp đổ trong sự hỗn loạn và tiếng gào thét tuyệt vọng. Giao dịch dưới trăng lạnh đã hoàn tất, ngai vàng vấy m.á.u cuối cùng cũng nếm thử hương vị của cái c.h.ế.t.