Trời đã tờ mờ sáng. Ánh sáng bàng bạc, xám xịt của một ngày cuối thu hắt qua khung cửa sổ rách nát. Nhan Diên ngồi thẫn thờ một lúc, vuốt lại mái tóc bù xù rụng tơi tả. Nàng biết, khóc lóc hay hoảng loạn lúc này đều là vô nghĩa. Để sống qua đợt tuyết mùa đông sắp tới, nàng cần nhiều thứ hơn là một đống lửa tạm bợ và vài cọng rễ cây. Nàng cần nước sạch, cần lương thực, cần công cụ, và cần một chỗ trú ẩn kín gió hơn cái gian phòng xập xệ này.
Nàng dùng một cành cây gạt lớp tàn tro, ủ kín mấy cục than hồng để giữ lửa. Quấn lại tà váy đã xé rách ngang đùi, Nhan Diên bước ra khoảng sân Vĩnh Hạng. Sương sớm lạnh lẽo vương trên lớp cỏ dại ướt sũng. Bức tường đỏ cao ngất ngưởng bao quanh lãnh cung như một nhà tù khép kín. Dãy hành lang phía Tây đã sập đổ hoàn toàn, ngói vỡ và dầm gỗ mục nát nằm ngổn ngang.
Nhan Diên tiến về phía dãy hành lang phía Đông, nơi có vẻ còn nguyên vẹn hơn. Nàng đẩy mạnh cánh cửa gỗ của một gian phòng phụ. Một lớp bụi dày đặc rơi rào rào xuống đầu. Đây có lẽ từng là phòng chứa đồ hoặc phòng ngủ của cung nữ hầu hạ trong Vĩnh Hạng từ những triều đại trước. Căn phòng trống rỗng, u ám, vương vãi vài mảnh giẻ rách và những chiếc lu sành vỡ nát.
Mắt Nhan Diên bỗng dừng lại ở một góc phòng. Một chiếc chum nước bằng đất nung tuy đã mẻ miệng nhưng phần thân vẫn còn nguyên vẹn. Nàng khấp khởi mừng rỡ, vội vàng lại gần ôm lấy chiếc chum. Lật úp nó lại để đổ hết rác rưởi và cặn bẩn bên trong ra ngoài. Có thứ này, nàng có thể dự trữ nước mưa hoặc đun nước.
Nhưng nước ở đâu ra? Nhan Diên đảo mắt nhìn quanh sân, bước chân hướng về góc khuất sau hòn non bộ giả đã tàn tạ. Ở đó, lẩn khuất dưới đám dây leo chằng chịt là một miệng giếng đá bám đầy rêu xanh. Nàng vội vã chạy tới, vạch đám dây leo ra, nhón chân nhìn xuống. Lòng giếng sâu hun hút, tối tăm. Nhan Diên nhặt một viên đá nhỏ thả xuống.
Tõm.
Tiếng nước vang lên rành rọt dội vào vách đá. Giếng không cạn! Một niềm vui sướng tột độ dâng lên trong lòng vị cựu Quý phi. Nhưng niềm vui ấy nhanh ch.óng vụt tắt khi nàng nhận ra một thực tế phũ phàng: nước ở rất sâu, mà nàng thì không có gàu, cũng chẳng có một sợi dây thừng nào đủ dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng c.ắ.n môi, ánh mắt kiên định lướt qua bộ y phục vân cẩm trên người mình. Lụa gấm ban cho phi tần luôn là loại thượng hạng, cực kỳ dẻo dai. Nhan Diên nghiến răng, quyết định cởi bỏ lớp áo ngoài cùng, x.é to.ạc từng mảng lớn, bện chúng lại thành một sợi dây thừng dài. Từng tấc lụa rách đi là từng chút thân phận cao quý bị lột bỏ, nhưng nàng không hề tiếc nuối. Buộc chắc một đầu dây vào chiếc bình gốm vỡ mà nàng dùng làm v.ũ k.h.í ngày hôm qua, nàng thả từ từ xuống giếng. Phải mất một canh giờ hì hục kéo lên thả xuống, múc từng chút nước cạn kiệt, Nhan Diên mới gom được nửa chum nước đục ngầu, đầy rong rêu.
Khi nàng xách nửa chum nước khệ nệ bước lại vào phòng, chân nàng bỗng vấp phải một phiến gạch nền bị vênh lên. Nước trong chum chao đảo suýt đổ. Nhan Diên bực dọc đặt chum nước xuống, định dùng chân đạp phiến gạch xuống cho bằng phẳng. Nhưng khi gót chân chạm vào, phiến gạch dễ dàng trượt sang một bên, để lộ ra một hốc nhỏ khoét sâu dưới nền đất ẩm.
Đồng t.ử Nhan Diên co rút. Nàng vội vàng quỳ xuống, dùng tay gạt lớp đất cát xung quanh. Trong hốc tối, một hộp gỗ t.ử đàn nhỏ bằng bàn tay đã mục nát một nửa nằm tĩnh lặng. Nhan Diên hồi hộp cạy nắp hộp.
Bên trong không phải là châu báu hay ngân lượng, mà là một con d.a.o găm nhỏ gỉ sét nhưng mũi vẫn còn sắc lẹm, một mảnh đá lửa xám xịt và một chiếc túi gấm đục ngầu. Nhan Diên run rẩy mở chiếc túi gấm ra, lấy tay chấm thử vài hạt tinh thể màu trắng đục bên trong đưa lên lưỡi. Vị mặn chát lập tức lan tỏa. Là muối thô!
Dưới đáy hộp, một mảnh lụa hoen ố vì thời gian có viết những dòng chữ bằng m.á.u đã chuyển sang màu đen kịt: "Lý thị tuyệt b.út. Kẻ nào tìm được, lấy vật này kéo dài mạng sống, ngày sau ra khỏi Vĩnh Hạng cung, thay ta băm vằm vương triều này thành vạn mảnh."
Bàn tay nắm c.h.ặ.t con d.a.o găm của Nhan Diên khẽ run lên. Lý thị... là vị Hoàng quý phi tiền triều cũng bị đày vào Vĩnh Hạng cung vì hàm oan và c.h.ế.t trong một đêm bão tuyết. Bà đã chuẩn bị những thứ này nhưng không kịp dùng đến.
Nhan Diên ngước mắt nhìn lên bức tường xám xịt của lãnh cung, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo đến rợn người. Nàng nắm c.h.ặ.t mảnh đá lửa và con d.a.o găm vào l.ồ.ng n.g.ự.c.
Thứ v.ũ k.h.í tồi tàn này, nếu là ở tẩm cung ngày trước, tì nữ của nàng dùng để gọt trái cây nàng cũng chê bẩn. Nhưng ở Vĩnh Hạng lúc này, nó là thần khí, là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa sinh tồn. Mảnh lụa đẫm m.á.u của Lý thị đã được nàng cẩn thận gấp gọn, giấu kín vào lớp áo lót mỏng manh áp sát vào n.g.ự.c trái. Hơi ấm từ da thịt truyền vào tấc lụa, như một lời thề nguyền vô thanh.