Vĩnh Hạng Dư Sinh

Chương 4



Nàng dùng tà váy lau sơ lưỡi d.a.o, gạt đi những vụn gỉ sét sần sùi. Khâu quan trọng nhất lúc này là nhóm lửa lại và đun sôi số nước đục ngầu vừa múc dưới giếng lên. Nước lạnh chứa đầy vi khuẩn và rong rêu sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t nàng bằng một cơn kiết lỵ trước khi mùa đông kịp đến.

Nhan Diên đi nhặt nhạnh những mẩu củi khô còn sót lại, xếp thành hình ch.óp nón. Lần này, nàng không cần phải kéo dây cung đến tứa m.á.u tay nữa. Mảnh đá lửa xám xịt đã phát huy tác dụng tuyệt vời. Cầm con d.a.o găm, nàng dùng sống d.a.o gõ dứt khoát vào mặt đá.

Xạch. Xạch.

Những tia lửa vàng cam tóe ra, rơi xuống nắm rêu khô. Chỉ sau vài lần đ.á.n.h, một đốm lửa đã bắt đầu bén rễ. Nàng nhẹ nhàng thổi hơi, ngọn lửa nhanh ch.óng bùng lên, l.i.ế.m láp những cành đào khô giòn rụm. Hơi nóng tỏa ra xua đi cái rét buốt của buổi sáng mùa thu ảm đạm.

Nàng cẩn thận đổ một nửa số nước từ chiếc chum mẻ vào một mảnh nồi đất lượm lặt được ngoài hành lang, chèn đá xung quanh rồi đặt lên đống lửa. Trong lúc chờ nước sôi, Nhan Diên không cho phép mình nghỉ ngơi. Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Những đám mây màu chì đang ùn ùn kéo đến, sà thấp xuống những mái ngói rêu phong. Không khí đặc quánh lại, gió ngừng thổi, vạn vật tĩnh lặng đến rợn người. Đó là điềm báo của một trận bão tuyết sắp ập xuống T.ử Cấm Thành.

"Phải gia cố lại nơi này." Nhan Diên lẩm bẩm, ánh mắt lia quanh căn phòng trống hoác, gió lùa tứ bề.

Nàng xách con d.a.o găm bước ra sân, điên cuồng gặt những bụi cỏ tranh cao ngang lưng. Nàng gom chúng lại thành từng bó lớn, sau đó dùng mảnh gốm vỡ hì hục đào đất ở khoảng sân ẩm ướt gần miệng giếng. Đất mùn đen ngòm, hôi hám được trộn với một ít nước giếng cặn, nhào nhuyễn cùng với cỏ tranh cắt nhỏ. Bàn tay từng được ướp bằng hương liệu Tây Vực nay ngập ngụa trong bùn lầy dơ bẩn, móng tay gãy xước ứa m.á.u đen ngòm.

Nhưng Nhan Diên không bận tâm. Nàng bốc từng nắm bùn trộn cỏ tranh, trát lên những lỗ hổng trên khung cửa sổ giấy đã rách bươm, bít kín những khe nứt trên vách tường đất. Hàng canh giờ trôi qua, thân thể gầy gò của cựu Quý phi ướt đẫm mồ hôi và bùn đất. Bờ vai nàng mỏi nhừ, cột sống đau nhức như muốn nứt toạc, nhưng mỗi một khe hở được bít lại là một phần trăm cơ hội sống sót được tăng lên. Khi lỗ thủng cuối cùng trên cửa sổ được trát kín bằng một mảng bùn dày, gian phòng trở nên tối tăm hơn, nhưng thứ gió bấc sắc lẹm cắt da cắt thịt đã bị chặn lại bên ngoài.

Lúc này, nồi nước trên bếp lửa cũng đã sôi sùng sục, bốc hơi nghi ngút. Nhan Diên dùng vạt áo lót tay, nhấc nồi nước xuống. Nàng cẩn thận mở chiếc túi gấm nhỏ xíu của Lý thị ra, nhón một hạt muối thô duy nhất thả vào nước. Muối lúc này là sinh mệnh, giúp nàng không bị lả đi vì mất sức. Nàng chờ cho nước nguội bớt rồi ngửa cổ uống từng ngụm lớn. Nước có vị khen khét của khói, vị ngai ngái của đất, nhưng chút hơi ấm và vị mặn lướt qua cuống họng khiến cơ thể đang rã rời của nàng như được hồi sinh.

Tuy nhiên, nước và vài cọng rễ cây không thể duy trì thân nhiệt cho nàng trong một đợt bão tuyết. Nàng cần thịt. Nàng cần mỡ.

Ánh mắt Nhan Diên chợt hướng về phía góc tối của căn phòng, nơi đêm qua có một cái hang chuột. Nàng nhớ lại đôi mắt đỏ lòm và thân hình to béo của con chuột cống. Chỉ mới ngày hôm qua, nàng còn kinh tởm và sợ hãi nó tột độ. Nhưng hôm nay, trong cơn đói đang cào xé dạ dày đến ứa dịch vị, thứ sinh vật dơ bẩn ấy trong mắt nàng lại biến thành một miếng thịt sống quý giá.

Sinh tồn chưa bao giờ là một câu chuyện thơ mộng. Đó là sự lột xác tàn nhẫn và m.á.u me nhất.

Nhan Diên đi đến góc phòng, dùng d.a.o găm vót nhọn một cành cây cứng cỡ ngón tay cái, biến nó thành một mũi lao nhỏ. Nàng lấy một đoạn rễ cỏ tranh còn sót lại, đập dập cho tứa ra thứ nước ngòn ngọt, đặt ngay cửa hang chuột. Sau đó, nàng lui về phía góc khuất, nắm c.h.ặ.t cành cây nhọn trong tay, nín thở chờ đợi.

Căn phòng yên ắng chỉ còn tiếng lép bép của củi lửa. Đôi mắt đen láy của Nhan Diên dán c.h.ặ.t vào miệng hang. Sự kiên nhẫn của một nữ nhân từng dùng mưu kế hạ bệ hàng chục sủng phi khác trong hậu cung nay được dùng để rình rập một con chuột. Nàng đứng im như một bức tượng đá, ngay cả hơi thở cũng được ép xuống mức nhỏ nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thời gian trôi qua, cái lạnh bắt đầu thấm lại vào da thịt. Đột nhiên, từ trong hốc tối, một tiếng chít khẽ vang lên. Một chiếc mũi nhọn hoắt với những sợi râu dài cẩn thận thò ra ngoài. Con chuột đ.á.n.h hơi thấy mùi thức ăn. Nó ngó nghiêng, rồi cái thân hình ẻo lả, đen đúa to bằng bắp tay người lớn bò ra khỏi hang, tiến về phía đoạn rễ cỏ.

Đúng lúc nó cúi đầu xuống nhai ngấu nghiến phần rễ cây, Nhan Diên hành động.

Nàng lao đến như một con báo đói. Bàn tay nắm cành cây nhọn đ.â.m mạnh xuống với tất cả sức lực tàn dư của cơ thể.

Phập!

Mũi nhọn xuyên thủng qua thân con chuột, ghim c.h.ặ.t nó xuống nền đất nện. Con vật rú lên một tiếng ch.ói lọi, vặn vẹo thân mình giãy giụa, chiếc đuôi dài ngoằng quất phầm phập vào tay nàng. Hàm răng sắc nhọn của nó c.ắ.n phập vào mu bàn tay Nhan Diên. Nàng đau điếng, mày liễu nhíu c.h.ặ.t nhưng bàn tay trái vẫn giữ rịt lấy cành cây không buông, tay phải rút phắt con d.a.o găm gỉ sét ra, nhắm thẳng vào đầu con vật mà đ.â.m xuống.

Máu đen văng lên tung tóe, dính cả vào đôi má tái nhợt của nàng. Con vật co giật thêm vài cái rồi nằm im lìm.

Nhan Diên chống tay xuống đất, thở hổn hển. Bàn tay trái của nàng in hằn hai dấu răng chuột sâu hoắm, rỉ m.á.u tươi. Nàng vội vàng nặn cho m.á.u độc chảy ra bớt, rồi dùng nước đun sôi rửa sạch vết thương, xé một mảnh lụa từ ống tay áo rách nát để băng bó lại. Vết thương đau rát, nhưng ánh mắt nàng nhìn xác con chuột lại rực lên một sự thỏa mãn nguyên thủy.

Nàng xách đuôi con vật lên, bước đến bên mép giếng ở ngoài sân. Bằng sự dứt khoát lạnh lùng, nàng dùng d.a.o găm m.ổ b.ụ.n.g, lột da, vứt bỏ toàn bộ lục phủ ngũ tạng hôi thối. Mùi m.á.u tanh tưởi xộc thẳng vào mũi khiến nàng có chút buồn nôn, nhưng cái đói đã chiến thắng tất cả. Thịt chuột cống dù bẩn thỉu đến đâu, khi nướng chín trên lửa đỏ cũng là thứ tốt nhất duy trì mạng sống lúc này.

Trở lại gian phòng, nàng xiên phần thịt đã được làm sạch qua một cành cây non, gác lên bếp lửa. Âm thanh mỡ chuột xèo xèo nhỏ xuống đám than hồng bốc lên một mùi thịt nướng khen khét. Nhan Diên ngồi bó gối bên đống lửa, lẳng lặng quan sát miếng thịt dần chuyển sang màu nâu cháy. Nàng nhón lấy một vài tinh thể muối bé xíu rắc lên trên.

Khi miếng thịt đã chín kỹ, Nhan Diên không chần chừ đưa lên miệng c.ắ.n một miếng. Thớ thịt dai nhách, có vị tanh ngai ngái đặc trưng, nhưng cái ấm nóng và độ béo ngậy của mỡ lan tỏa trong vòm miệng khiến nàng cảm thấy ngon hơn mọi sơn hào hải vị ở ngự thiện phòng. Nàng nhai kỹ, nuốt chậm rãi để dạ dày làm quen, tận dụng từng chút mỡ và đạm dính trên xương.

Ngay khi Nhan Diên vừa c.ắ.n xong mẩu xương cuối cùng, một cơn gió rít gào dội mạnh vào cánh cửa gỗ mục nát khiến nó rung lên bần bật. Căn phòng vốn đã lạnh nay càng thêm buốt giá. Nhan Diên quay đầu nhìn ra cửa sổ, qua những khe hở hiếm hoi chưa bị bùn trát kín.

Ngoài trời, những bông tuyết đầu mùa màu trắng toát bắt đầu lác đác rơi xuống, nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo, bao trùm lấy khoảng sân Vĩnh Hạng tàn tạ. Chỉ một lát sau, trận tuyết đã dày đặc, biến T.ử Cấm Thành thành một cõi trắng xóa tĩnh mịch. Nếu lúc này nàng vẫn mặc bộ lụa mỏng manh ngồi giữa sân, hẳn đã biến thành một bức tượng băng vô hồn.

Nhưng nàng đang ở đây, bên trong bốn bức tường đã được vá víu, bên cạnh đống lửa hồng ấm áp, trong bụng có thức ăn và nước uống.

Nhan Diên lau vết mỡ và m.á.u dính trên khóe môi, ánh mắt tĩnh lặng nhìn những bông tuyết rơi. Cơn bão tuyết này là một bản án t.ử hình mà Triệu Lăng dành cho nàng. Hắn muốn nàng c.h.ế.t cóng, c.h.ế.t đói trong sự nhục nhã. Nhưng hắn đã nhầm.

Trong Vĩnh Hạng cung hoang tàn, đóa Mẫu Đơn vương giả đã bị bẻ gãy, nhưng từ trong vũng bùn lầy lội đầy m.á.u và tuyết, một nhành gai độc đang âm thầm vươn lên.