Vĩnh Hạng Dư Sinh

Chương 5



Bão tuyết kéo dài ròng rã suốt ba ngày ba đêm. Toàn bộ T.ử Cấm Thành chìm trong một màu trắng tang tóc, tĩnh mịch đến rợn người. Tiếng gió bấc rít qua những khe ngói vỡ nghe như tiếng khóc than của hàng vạn oán hồn bị giam cầm dưới đáy giếng sâu.

Bên trong gian phòng nhỏ bé ở Vĩnh Hạng cung, Nhan Diên cuộn tròn người bên đống lửa đang leo lét những tia sáng cuối cùng. Lớp bùn nhão trộn cỏ tranh mà nàng trát lên khe cửa sổ đã đông cứng lại thành một lớp khiên vững chắc, chặn đứng những luồng gió buốt giá như d.a.o cắt. Thế nhưng, cái lạnh vẫn len lỏi qua từng thớ đất, ngấm vào vách tường, bao trùm lấy không gian chật hẹp. Nhiệt độ trong phòng lúc này có lẽ chỉ nhỉnh hơn bên ngoài một chút, đủ để bát nước cạn dưới đáy chum không đóng băng.

Nàng run rẩy đưa hai bàn tay hơ sát vào ngọn lửa. Đống củi đào khô nhặt được hôm trước đã cạn sạch từ đêm qua. Để duy trì ngọn lửa, Nhan Diên đã phải dùng hòn đá nhọn hì hục đập vỡ phần diềm của chiếc giường ván gỗ mục nát, tước từng mảnh dăm gỗ ném vào đống than hồng. Quá trình ấy vắt kiệt chút sức lực ít ỏi mà nửa con chuột cống mang lại.

Nhưng cái lạnh và cơn đói không phải là thứ tồi tệ nhất lúc này.

Ánh mắt Nhan Diên chùng xuống, nhìn chằm chằm vào mu bàn tay trái của mình. Chỗ vết thương do con chuột c.ắ.n ngày hôm qua đã sưng tấy lên thành một cục lớn, vùng da xung quanh chuyển sang màu đỏ bầm, tứa ra thứ dịch nhầy vàng khè. Cơn đau nhức chạy dọc từ mu bàn tay lên tận bả vai theo từng nhịp đập của tim. Cơ thể nàng bắt đầu hâm hấp sốt. Răng chuột cống chốn lãnh cung chứa mầm bệnh và sự thối rữa của bãi rác T.ử Cấm Thành, nếu để nhiễm trùng m.á.u, nàng chắc chắn sẽ mất mạng.

Ngày trước, chỉ cần nàng bị một vết xước nhỏ do gai hoa hồng quẹt phải, viện Thái Y đã phải cử ba vị thái y viện phán giỏi nhất đến quỳ chầu chực, dâng lên thứ cao mỡ cừu Tây Vực quý giá nhất để bôi. Nay, giữa chốn địa ngục này, thứ duy nhất nàng có là một vốc muối thô, một lưỡi d.a.o găm rỉ và một đống lửa tàn.

Không có thời gian cho sự do dự. Nhan Diên nghiến c.h.ặ.t hàm răng đang đ.á.n.h vào nhau bần bật. Nàng nhặt con d.a.o găm nhỏ của Lý thị để lại, chọc thẳng phần lưỡi kim loại vào giữa đống than hồng. Nàng phải liên tục thổi hơi để than rực lên, nung nóng lưỡi d.a.o.

Đợi cho phần mép d.a.o chuyển sang màu đỏ lựng, Nhan Diên rút nó ra. Nàng xé nốt dải lụa dài từ lớp trung y, nhét c.h.ặ.t vào giữa hai hàm răng để ngăn mình không c.ắ.n nát lưỡi. Nàng nhắm nghiền mắt lại, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên vầng trán tái nhợt.

Xèo!

Lưỡi d.a.o nóng đỏ áp c.h.ặ.t vào vết thương hở đang mưng mủ. Mùi thịt cháy khét lẹt xộc thẳng vào mũi cùng với một cơn đau xé rách tâm can giáng thẳng vào não bộ. Cơ thể Nhan Diên cong lên như một con tôm bị ném vào chảo dầu sôi, gân xanh nổi bần bật trên cổ. Nàng hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, nhưng âm thanh bị dải lụa chặn lại, biến thành một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, thê t.h.ả.m như tiếng dã thú tru lên trong l.ồ.ng sắt.

Một giây... Hai giây... Ba giây...

Khi lưỡi d.a.o rời khỏi da thịt, Nhan Diên gục ngã ra sàn đất nện, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, nước mắt sinh lý trào ra giàn giụa. Vết c.ắ.n đã bị đốt cháy đen, vi khuẩn và mủ độc bị nhiệt độ cao hủy diệt hoàn toàn. Cách chữa trị tàn bạo, thô sơ này có thể để lại một vết sẹo gớm ghiếc vĩnh viễn trên bàn tay ngọc ngà ngày nào, nhưng nó giữ lại cho nàng cái mạng.

Nàng run rẩy vươn tay, kéo nửa cái chăn bông đã cứng quèo vì cáu bẩn đắp lên người, trùm kín đầu. Cơn sốt ập đến mang theo những cơn ớn lạnh thấu xương. Trong cơn nửa mê nửa tỉnh, Nhan Diên thấy mình đang lơ lửng giữa một biển lửa, xung quanh là tiếng cười khanh khách của Tuệ Phi và ánh mắt khinh miệt của Triệu Lăng. Nàng thấy Lý thị – vị Hoàng quý phi tiền triều – đứng giữa trời tuyết với đôi mắt rỉ m.á.u, chỉ tay về phía Thái Hòa điện.

"Nợ m.á.u phải trả bằng m.á.u... Diên nhi... hãy sống thay ta..."

"Ta sẽ sống..." Nhan Diên thều thào trong cơn mê sảng, những ngón tay gầy guộc bấu c.h.ặ.t lấy mép chăn bẩn thỉu. "Ta sẽ biến chúng thành tro bụi... Ta hứa..."

Sáng ngày thứ tư, tiếng gió rít bên ngoài rốt cuộc cũng ngừng lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhan Diên từ từ mở mắt. Cơn sốt đã hạ, để lại một cơ thể rã rời, khô khốc như một khúc gỗ mục. Vết bỏng trên tay đau âm ỉ nhưng không còn dấu hiệu sưng tấy mưng mủ. Đống lửa đã tắt ngấm từ bao giờ, chỉ còn lại một đống tro xám xịt lạnh lẽo.

Nàng chống tay ngồi dậy, với lấy chiếc chum đất. Lớp nước bên trong đã đóng một lớp băng mỏng. Nhan Diên dùng cán d.a.o đập vỡ lớp băng, húp vội vài ngụm nước lạnh buốt để xoa dịu cái cổ họng đang khô rát như bị cát cọ xát. Không còn rễ cây, không còn thịt chuột. Cơn đói lại gào thét, vắt kiệt chút năng lượng cuối cùng trong tế bào. Nàng phải ra ngoài tìm thức ăn, nếu không, cái c.h.ế.t chỉ là chuyện nay mai.

Vừa bước đến gần khung cửa sổ bị bịt kín, Nhan Diên chợt khựng lại. Đôi tai mẫn cảm của nàng bắt được một âm thanh lạ văng vẳng vọng lại từ phía ngoài bức tường cung Vĩnh Hạng.

Lạo xạo... lạo xạo...

Đó không phải là tiếng gió, mà là tiếng bước chân dẫm lên lớp tuyết dày. Không chỉ một người, mà là hai, có thể là ba người. Bước chân đi rất chậm, chần chừ, xen lẫn tiếng xích sắt loảng xoảng chạm vào nhau.

"Mở khóa ra đi. Thật là xúi quẩy, trời lạnh thấu xương thế này lại phải đến cái nơi quỷ quái này dọn xác." Một giọng nam eo éo, the thé cất lên. Nhan Diên lập tức nhận ra, đó là tên thái giám chưởng quản họ Lưu đã nhốt nàng vào đây mấy ngày trước.

"Lưu công công, ngài nói xem Nhan thứ nhân đã c.h.ế.t cứng chưa? Quần áo của nàng ta lúc bị đày vào mỏng như cánh ve, lại không có chậu than. Chắc giờ đã thành một khối băng rồi." Một giọng nói khác nịnh nọt vang lên.

"C.h.ế.t thì tốt. Tuệ Phi nương nương đã căn dặn, nếu ả chưa c.h.ế.t thì chúng ta phải giúp ả đi cho thanh thản. Gọn gàng sạch sẽ một chút, ném xuống giếng cạn phía sau Vĩnh Hạng là xong chuyện." Tên thái giám họ Lưu cười gằn.

Tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa sắt rỉ sét kêu cạch cạch.

Đồng t.ử Nhan Diên co rút lại, lóe lên những tia sát khí lạnh lẽo thấu xương. Tuệ Phi quả nhiên không có ý định để nàng sống sót qua mùa đông này. Ả không chỉ cướp đoạt sủng ái, vu oan giá họa, mà còn muốn trảm thảo trừ căn, g.i.ế.c người diệt khẩu ngay trong đợt tuyết đầu mùa.

Cánh cửa gỗ mục nát của Vĩnh Hạng bị đẩy mạnh ra, kéo theo một cơn gió lạnh buốt lùa vào sân. Hai tên thái giám trùm áo tơi đen, tay cầm đèn l.ồ.ng và một dải lụa trắng bước vào khoảng sân ngập ngụa tuyết. Chúng nhìn quanh quẩn, đảo mắt về phía gian sảnh chính tàn tạ.

"Vào trong đó xem sao. Nhanh cái tay lên, ta sắp c.h.ế.t cóng rồi." Lưu thái giám thúc giục tên tiểu thái giám đi trước.

Tên tiểu thái giám rụt cổ, rón rén bước tới gần gian phòng. Hắn vươn tay định đẩy cánh cửa đã khép hờ.

Bên trong gian phòng tối tăm, Nhan Diên đã lùi sát vào góc khuất sau cánh cửa. Một tay nàng nắm c.h.ặ.t cán con d.a.o găm bằng gỗ t.ử đàn, tay kia cầm c.h.ặ.t một nửa viên gạch tảng mà nàng lật lên từ dưới nền nhà. Mái tóc bù xù rũ rượi che khuất nửa khuôn mặt gầy guộc nhợt nhạt, chỉ để lộ ra một con mắt đen láy, sắc lẹm, lạnh lẽo hơn cả lớp tuyết ngoài kia.

Nàng hít một hơi thật sâu, ép nhịp tim mình chậm lại.

Cánh cửa khẽ cọt kẹt mở ra. Một tia sáng mờ mờ hắt vào, in bóng gã thái giám lên nền đất rải đầy tro tàn.