Cánh cửa gỗ rên lên một tiếng kẽo kẹt não nề rồi mở bung ra. Gió lạnh mang theo những bông tuyết sắc như vụn kính thốc vào căn phòng tối tăm. Tên tiểu thái giám khúm núm bước qua bậu cửa, tay giơ cao chiếc đèn l.ồ.ng bọc lụa dầu. Ánh sáng vàng vọt hắt lên những mảng tường loang lổ bùn đất và đống tro tàn lạnh lẽo giữa nhà.
"Chậc, cái mùi gì thế này... như mùi chuột c.h.ế.t." Hắn lầm bầm, lấy tay áo che mũi.
Đôi mắt hắn quét về phía chiếc giường ván gỗ xập xệ, nơi ổ rơm mốc meo nằm im lìm, không có một bóng người. Hắn nhíu mày, tiến thêm hai bước, hoàn toàn quay lưng lại với cánh cửa.
Chính là lúc này!
Từ trong góc khuất tối tăm nhất, Nhan Diên lao ra như một bóng ma. Nàng vung tay phải lên, giáng một nửa viên gạch tảng nặng trịch xuống ngay gáy tên tiểu thái giám với tất cả sức lực bình sinh.
Bốp!
Âm thanh khô khốc vang lên. Tên thái giám không kịp thốt ra nửa lời, mắt trợn ngược, đổ ụp xuống nền đất đen ngòm như một thân cây mục. Chiếc đèn l.ồ.ng tuột khỏi tay hắn, lăn lóc trên mặt đất, ánh nến bên trong chao đảo nhưng không tắt.
Bên ngoài, Lưu công công nghe tiếng động lạ liền nhíu mày, cất giọng eo éo cáu bẳn: "Tiểu An t.ử, ngươi làm cái gì trong đó thế? Đã tìm thấy xác ả tiện nhân đó chưa?"
Không có tiếng trả lời. Lưu chưởng quản c.h.ử.i thề một câu, bước những bước nặng nề nện gót giày trên tuyết tiến vào gian phòng.
Ngay khoảnh khắc hắn vừa thò mặt qua khung cửa, đập vào mắt hắn là thân ảnh tàn tạ của tiểu thái giám nằm gục trên vũng m.á.u đen. Và đứng ngay phía trên, được soi sáng bởi ánh đèn l.ồ.ng vàng vọt, là Nhan Diên. Tóc nàng xõa rượi, bộ y phục lụa vân cẩm rách bươm lem luốc bùn đất, đôi mắt đen láy xoáy c.h.ặ.t vào hắn.
Lưu công công kinh hãi tột độ, lùi lại một bước, miệng há hốc định hô hoán. Nhưng Nhan Diên đã tính trước mọi thứ. Bàn tay trái vừa vớt một nắm tro tàn từ bếp lửa vung mạnh về phía trước.
Đám tro bụi mù mịt tạt thẳng vào mặt, xộc vào mắt, mũi và miệng gã thái giám già. Hắn sặc sụa, đưa hai tay lên ôm mặt la hét thất thanh.
Nhan Diên không để cho hắn có cơ hội thở. Nàng nhào tới, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể yếu ớt của mình húc văng hắn ngã ngửa ra nền tuyết ngoài sân. Lưỡi d.a.o găm gỉ sét được nung qua lửa đỏ giờ đây vung lên, cắm phập xuống yết hầu Lưu công công một cách chuẩn xác và tàn nhẫn.
Máu tươi nóng hổi phun trào, nhuộm đỏ cả một khoảng tuyết trắng xóa. Gã thái giám mở trừng hai mắt, hai tay cào cấu loạn xạ vào cánh tay gầy guộc của Nhan Diên, cổ họng phát ra những tiếng sùng sục tuyệt vọng. Nàng ấn c.h.ặ.t cán d.a.o, đè lên người hắn, gương mặt vô cảm mặc cho những tia m.á.u ấm nóng b.ắ.n lấm tấm lên má, lên trán mình.
"Tuệ Phi bảo ngươi đến tiễn ta sao?" Nhan Diên ghé sát tai hắn, giọng nói trầm khàn, lạnh lẽo hơn cả bão tuyết. "Xuống hoàng tuyền, nhớ nói với Diêm Vương, mạng của các người... là do Nhan Diên ta lấy."
Nàng gằn giọng, xoáy mạnh cán d.a.o rồi rút phắt ra. Lưu công công giật nảy lên một cái rồi hoàn toàn bất động. Đôi mắt mở trừng trừng vĩnh viễn mang theo sự kinh hoàng tột độ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Gió rít lên từng hồi như tiếng sói tru. Nhan Diên quỳ trên nền tuyết, n.g.ự.c phập phồng thở dốc. Hai tay nàng run rẩy dữ dội, không phải vì sợ hãi, mà vì cơn đói và sự kiệt quệ thể lực đã chạm đến giới hạn. Nàng vừa g.i.ế.c người. Những kẻ từng phủ phục dưới chân nàng ở Thái Hòa điện, nay bị chính tay nàng kết liễu giữa chốn hoang tàn này. Trong thâm tâm nàng không có lấy một gợn sóng tội lỗi, chỉ có bản năng sinh tồn đang gào thét thỏa mãn.
Nàng lảo đảo đứng dậy, nhìn chằm chằm vào hai cái xác. Nàng không có thời gian để nghỉ ngơi. Máu trên tuyết sẽ nhanh ch.óng đông lại, nhưng mùi tanh sẽ dụ lũ quạ và lũ chuột lớn đến. Quan trọng hơn, bọn chúng mang theo những thứ mà nàng đang khao khát nhất.
Bắt đầu từ Lưu chưởng quản, Nhan Diên lạnh lùng lột bỏ lớp áo tơi dạ đen dày cộm bên ngoài của hắn. Bên trong lớp áo tơi là một chiếc áo chần bông ấm áp. Nàng lột sạch, không chừa lại thứ gì có thể cản được cái lạnh. Lục lọi trong l.ồ.ng n.g.ự.c gã, tay nàng chạm vào một thứ cứng cứng. Một hộp đá lửa loại tốt, một thẻ bài ra vào Vĩnh Hạng cung, và... một gói giấy dầu.
Nàng vội vàng xé gói giấy ra. Bên trong là hai chiếc bánh bao thịt heo đã lạnh ngắt nhưng còn nguyên vẹn. Hai mắt nàng sáng rực lên. Nhan Diên đưa tay quệt vội vệt m.á.u trên má, nhét ngay một chiếc bánh bao vào miệng c.ắ.n ngấu nghiến. Miếng bánh lạnh cứng, nhưng vị ngọt của bột mì và vị béo của thịt nạc băm lan tỏa trên đầu lưỡi khiến nước mắt nàng vô thức ứa ra. Đây là bữa ăn ngon nhất trong suốt năm ngày qua, một bữa ăn đ.á.n.h đổi bằng mạng người.
Ăn xong một chiếc, nàng cất cẩn thận chiếc còn lại cùng đá lửa và thẻ bài vào n.g.ự.c áo. Nàng quay lại với xác tiểu thái giám trong nhà. Tương tự, áo tơi, áo bông, giày nỉ dày đều bị lột sạch. Nàng còn thu được dải lụa trắng dài mà Tuệ Phi chuẩn bị để thắt cổ nàng, cộng thêm chiếc đèn l.ồ.ng với một cây nến cầy to bằng bắp tay còn cháy được rất lâu.
Giải quyết xong chiến lợi phẩm, việc nặng nhọc nhất là dọn dẹp hiện trường.
Nhan Diên trùm lên người lớp áo bông và áo tơi đen dày cộm, xỏ chân vào đôi giày nỉ rộng thùng thình của tên tiểu thái giám. Hơi ấm tức thì bao bọc lấy cơ thể gầy gò, xua tan cái lạnh thấu xương đang chực chờ nuốt chửng nàng. Nàng lấy dải lụa trắng, buộc một đầu vào cổ chân Lưu công công, dùng hết sức lực kéo lê cái xác béo ịch trên nền tuyết về phía sau hòn non bộ, nơi có chiếc giếng cạn tối tăm.
Cơ thể nàng kiệt quệ, mỗi bước đi như có hàng ngàn mũi kim châm vào phổi, vết bỏng trên tay trái nhói lên từng đợt. Nhưng ý chí sinh tồn sắc bén như thép đã xốc nàng đứng vững.
Tõm... Bịch!
Xác Lưu công công rơi xuống đáy giếng sâu hun hút. Tiếp đó là xác tên tiểu thái giám. Nhan Diên ném luôn cả những y phục dính m.á.u của bọn chúng xuống, sau đó gom tuyết sạch đắp lên những vũng m.á.u đỏ tươi trên sân, dùng chân chà xát để xóa sạch mọi dấu vết giằng co.
Hoàn tất mọi việc, Nhan Diên lê bước trở lại gian phòng, cẩn thận khóa c.h.ặ.t cánh cửa gỗ lại bằng sợi xích sắt và chiếc ổ khóa mà Lưu công công vừa mang tới. Giờ đây, từ bên ngoài nhìn vào, Vĩnh Hạng vẫn là một khu lãnh cung bị khóa kín, lạnh lẽo và vắng lặng.
Nàng dùng đá lửa mới lấy được, lấy dăm gỗ mồi lại một đống lửa nhỏ giữa nhà, lại thắp chiếc đèn l.ồ.ng lên, đặt ở một góc. Ánh sáng vàng ấm áp tràn ngập căn phòng nhỏ đã được bịt kín gió.
Nhan Diên ngồi xuống bên đống lửa, cuộn mình trong lớp áo dạ đen dày dặn ấm áp. Nàng lấy thẻ bài thái giám ra, miết những ngón tay dính đầy m.á.u khô lên dòng chữ khắc trên gỗ.
Ngày mai, khi thái giám chưởng quản mất tích, Tuệ Phi sẽ nghĩ rằng chúng đã lén lút dọn xác nàng đi và trốn việc đi đ.á.n.h bạc ở đâu đó, hoặc tệ hơn là rơi xuống hố băng nào đó c.h.ế.t cóng. Sẽ chẳng ai rảnh rỗi đến mở khóa Vĩnh Hạng cung kiểm tra lại một cái xác không hồn trong mùa đông khắc nghiệt này.
Khóe môi nhợt nhạt của Nhan Diên nhếch lên một nụ cười tuyệt mĩ nhưng đầy quỷ dị.
Triệu Lăng, Tuệ Phi, bọn họ muốn mượn tay gió tuyết để xóa sổ sự tồn tại của nàng. Vậy thì nàng sẽ toại nguyện cho chúng.