Vĩnh Hạng Dư Sinh

Chương 7



Bão tuyết cuối cùng cũng ngừng gào thét vào rạng sáng ngày thứ sáu.

Không gian T.ử Cấm Thành chìm trong một sự tĩnh mịch đến rợn gáy. Lớp tuyết dày đặc phủ kín những mái ngói lưu ly, lấp đầy những lối đi và biến khoảng sân thành một mặt phẳng trắng toát, không tì vết. Bầu trời xám xịt như một chiếc vung nồi khổng lồ úp chụp lấy hoàng cung, giam hãm mọi sinh linh bên trong.

Nhan Diên cựa mình thức giấc. Sự ấm áp từ lớp áo chần bông dày cộm của tên thái giám bao bọc lấy thân thể gầy gò của nàng, xua đi cái rét buốt bám riết lấy xương tủy suốt mấy ngày qua. Nàng ngồi dậy, nheo mắt nhìn qua khe hở nhỏ chưa bị trát bùn trên cửa sổ. Ánh sáng phản chiếu từ tuyết trắng hắt vào khiến nàng hơi ch.ói mắt.

Vết bỏng trên mu bàn tay trái đã kết thành một lớp vảy đen sì, xấu xí và nhăn nheo, nhưng cảm giác nhức nhối tận óc đã biến mất. Thân nhiệt nàng đã trở lại bình thường. Lưỡi d.a.o găm nung đỏ ngày hôm qua đã giành lại mạng sống cho nàng từ tay t.ử thần.

Ngọn lửa giữa phòng chỉ còn là một đống than hồng le lói lẩn khuất dưới lớp tro xám. Nhan Diên nhanh ch.óng lấy vài dăm gỗ và những cành củi vụn thêm vào, cẩn thận thổi nhẹ. Ngọn lửa bùng lên, mang theo tiếng lách tách vui tai.

Nàng lôi từ trong n.g.ự.c áo ra chiếc bánh bao thịt heo lạnh ngắt. Dạ dày lập tức co bóp, tiết ra dịch vị cồn cào. Nhan Diên nuốt nước bọt, nhưng lý trí rành rọt nói cho nàng biết: không thể ăn hết trong một lần. Nàng dùng d.a.o găm cắt chiếc bánh làm đôi. Nửa chiếc nàng xiên vào cành cây, hơ trên lửa cho nóng lại rồi ăn chậm rãi, nhai thật kỹ từng thớ thịt băm, từng hạt mỡ để cơ thể hấp thu trọn vẹn. Nửa chiếc còn lại, nàng cẩn thận gói vào giấy dầu, cất lại vào n.g.ự.c áo.

Đó là khẩu phần dự trữ cuối cùng. Nếu trong hai ngày tới không tìm thêm được nguồn thức ăn mới, nàng sẽ c.h.ế.t đói trước khi mùa đông kết thúc.

Nhan Diên xỏ chân vào đôi giày nỉ rộng thùng thình, lấy một mảnh lụa xé từ chiếc váy cũ buộc c.h.ặ.t phần cổ chân để gió không lùa vào, rồi xách theo con d.a.o găm bước ra ngoài.

Lớp tuyết ngập đến đầu gối khiến mỗi bước đi của nàng đều nặng nhọc. Không khí lạnh buốt tràn vào phổi như hàng ngàn lưỡi d.a.o lam xẻ dọc buồng ốc. Nhan Diên tiến về phía sau hòn non bộ tàn tạ, nơi có chiếc giếng cạn. Nàng đứng trên miệng giếng, cúi đầu nhìn xuống bóng tối sâu hoắm.

Mùi m.á.u tanh tưởi vẫn lẩn khuất trong không khí lạnh giá. Xác của Lưu công công và tên tiểu thái giám nằm đè lên nhau dưới đáy giếng ẩm mốc. 

Xác c.h.ế.t trong mùa đông sẽ không thối rữa nhanh ch.óng, nó biến thành một kho bảo quản thịt khổng lồ. Mùi m.á.u và thịt người chắc chắn sẽ thu hút lũ quạ đen chuyên ăn xác thối ở T.ử Cấm Thành, và cả những con chuột cống béo múp trốn dưới các hệ thống cống ngầm. Hai cái xác này, chính là mồi nhử hoàn hảo để nàng bẫy thú.

Nhan Diên quay lại gian phòng, tháo sợi dây lụa bện dài mà nàng dùng để múc nước hôm trước. Nàng tìm một hòn đá to cỡ hai nắm tay, buộc c.h.ặ.t một đầu dây vào hòn đá. Đầu dây còn lại, nàng thắt thành một vòng thòng lọng trượt tinh vi – kỹ năng nàng từng học được từ những người thợ săn Tây Vực dâng thú quý vào cung năm xưa. Nàng quay lại miệng giếng cạn, khéo léo treo hòn đá lơ lửng trên cành cây khô chìa ra miệng giếng, vòng thòng lọng được giăng sẵn trên mặt tuyết, rải một chút vụn bánh bao vụn và vết m.á.u khô lượm lặt từ hôm qua làm mồi dẫn. Chỉ cần một con quạ hay một con vật lớn dẫm vào vòng dây để mổ thức ăn, sức nặng của hòn đá rơi xuống sẽ thít c.h.ặ.t vòng thòng lọng, giật ngược con mồi lên không trung.

Cài đặt xong chiếc bẫy thô sơ, Nhan Diên không quay về phòng ngay. Ánh mắt nàng hướng về phía Tây của Vĩnh Hạng cung – khu vực hoang phế nhất với những dãy hành lang đã đổ sập hoàn toàn từ nhiều năm trước. Có lẽ vì nơi đó quá đổ nát nên lũ thái giám chưa từng buồn dọn dẹp hay bén mảng tới.

Nhan Diên lội qua lớp tuyết dày, tiến vào khu Tây viện. Những cây cột trụ bằng gỗ lim to bằng vòng tay người ôm gãy gập, ngói lưu ly vỡ nát nằm ngổn ngang dưới màn tuyết. Nàng dùng một khúc gỗ dài gạt lớp tuyết và rác rưởi sang một bên, kiên nhẫn bới móc từng ngóc ngách. Nàng cần một cái nồi đàng hoàng hơn mảnh vỡ gốm, cần thêm vật dụng, hoặc may mắn hơn là tìm thấy thứ gì đó có thể ăn được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đào bới suốt gần hai canh giờ, đôi tay đeo đôi găng vải của thái giám đã tê cóng, mũi Nhan Diên bỗng ngửi thấy một mùi hăng hắc quen thuộc thoảng qua trong không khí. Nàng khựng lại, đôi mắt sắc lẹm đảo quanh. Mùi này... giống như mùi của các loại hạt bị ẩm.

Nàng dồn sức gạt tung một đống dầm gỗ mục nát che khuất một góc tường. Bên dưới đống đổ nát ấy, nền gạch có một mảng bị sụt lún, tạo thành một cái hốc tối đen. Nhan Diên dùng d.a.o găm cạy những phiến gạch vỡ ra. Một không gian hẹp mở ra trước mắt, sâu chừng nửa người. Đây có lẽ là một hầm chứa đá hoặc kho cất trữ thực phẩm cũ của ngự thiện phòng thời trước, sau khi Vĩnh Hạng bị bỏ hoang thì bị lấp kín.

Bên trong hốc tối là vài chiếc vại sành cỡ lớn, nắp đã bị nứt vỡ. Nhan Diên dùng tay áo lau sạch lớp bụi dày đặc bám trên miệng vại, cẩn thận thò tay vào trong.

Ngón tay nàng chạm vào những hạt nhỏ, cứng và nhám.

Tim Nhan Diên đập thình thịch. Nàng vốc một nắm kéo ra ngoài ánh sáng. Đậu nành! Và cả hạt kê! Dù đã để rất lâu, một phần đã bị mốc xanh mốc đỏ và bị chuột bọ gặm nhấm, nhưng vẫn còn một lượng lớn nằm dưới đáy vại vẫn giữ được hình khối nhờ lớp bùn đất niêm phong kín miệng vại trong suốt nhiều năm.

Nhan Diên bật cười. Tiếng cười khô khốc, khàn đặc vang lên giữa không gian tĩnh mịch của lãnh cung, nghe vừa chua xót vừa điên dại. Trời không tuyệt đường người. Hai vại lương thực hỏng này đối với các quý nhân bên ngoài là thứ rác rưởi không đáng vứt đi, nhưng với nàng lúc này, chúng là kho báu vô giá, là tấm vé thông hành đưa nàng vượt qua mùa đông tàn khốc này.

Bên cạnh vại hạt, nàng còn mò mẫm được một chiếc nồi sắt nhỏ đã rỉ sét nhưng không bị lủng đáy, và một con d.a.o phay nặng trịch rớt lại từ đời nào. Nàng gom gọn tất cả vào một chiếc túi may từ vạt áo, khệ nệ ôm "kho báu" lội tuyết quay về gian phòng chính.

Ngồi bên đống lửa, Nhan Diên dùng tuyết rửa sạch chiếc nồi sắt, nhặt những hạt đậu nành và hạt kê còn nguyên vẹn, không bị mốc, rửa qua bằng nước giếng rồi cho vào nồi đun sôi. Nàng cẩn thận thả thêm vài hạt muối thô của Lý thị vào. Khi nồi nước sôi sùng sục, mùi thơm ngai ngái của ngũ cốc bốc lên làm ấm cả gian phòng.

Nàng nâng chiếc bát gốm sứt mẻ chứa đầy cháo kê và đậu nành nóng hổi lên, thổi nhẹ rồi húp một ngụm lớn. Vị ngọt mộc mạc của ngũ cốc hòa cùng vị mặn chát của muối thô lan tỏa khắp khoang miệng, trôi xuống thực quản, sưởi ấm toàn bộ nội tạng đang co rút. Cảm giác no bụng thực sự, thứ cảm giác mà nàng đã quên mất từ đêm bị đày vào lãnh cung, nay quay trở lại.

Ăn xong, Nhan Diên lau miệng, ánh mắt hướng về phía chiếc thẻ bài thái giám bằng gỗ đặt trên bậu cửa sổ.

Lương thực đã có đủ để duy trì mạng sống. Nước có thể đun từ tuyết hoặc múc từ chiếc giếng còn lại phía sau hòn non bộ. Quần áo ấm đã tước đoạt được từ kẻ thù.

Nhưng nàng không thể ở mãi trong này. Nàng phải biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì. Tuệ Phi đang đắc ý ra sao? Triệu Lăng đang ôm ấp sủng phi mới nào? Việc hai tên thái giám bốc hơi khỏi thế gian sẽ gây ra động tĩnh gì?

Bàn tay gầy guộc đầy những vết sẹo mới lướt qua thẻ bài khắc chữ "Nội Vụ Phủ - Lưu Toàn".

"Sắp đến lúc rồi." Nhan Diên khẽ lẩm bẩm, thanh âm hòa vào tiếng củi nổ lách tách. Nàng rủ mắt nhìn hình bóng mình phản chiếu trên lưỡi d.a.o phay vừa mài sáng bóng. Kẻ trong gương không còn là Nhan Quý Phi dung nhan diễm lệ, ngạo mạn nữa. Đó là một tên thái giám gầy gò, mặt mày lem luốc, đôi mắt ẩn chứa nọc độc của loài rắn.

Khi trận bão tuyết tiếp theo ập đến, nàng sẽ dùng thân phận Lưu Toàn, đường hoàng bước ra khỏi cánh cửa Vĩnh Hạng cung.