Một buổi sáng, chiếc bẫy thòng lọng đặt bên miệng giếng cạn rốt cuộc cũng có động. Một con quạ đen to bằng bắp chân người lớn vì tham lam mấy mẩu vụn bánh bao đã vướng chân vào vòng dây, bị hòn đá giật treo ngược lên cành cây khô. Nó đập cánh phành phạch, kêu những tiếng khàn đục tuyệt vọng.
Nhan Diên bước tới, khuôn mặt tĩnh lặng không một tia d.a.o động. Nàng vươn tay tóm c.h.ặ.t lấy hai cánh con chim, tay kia vung con d.a.o găm cứa đứt cuống họng nó chỉ bằng một đường gọt dứt khoát. Máu quạ nóng hổi rỏ xuống nền tuyết trắng, bị nàng dùng chân dậm lên chà xát. Nàng nhổ sạch lông tơ, gom vào một chiếc túi nhỏ để dành lót giày cho ấm, phần thịt nướng xém trên lửa đỏ, biến thành bữa tiệc thịnh soạn bù đắp lượng mỡ hao hụt.
---
Đến chiều ngày thứ mười, bầu trời T.ử Cấm Thành lại vần vũ mây đen. Gió bấc rít lên từng hồi thê lương, mang theo những bông tuyết lớn cỡ bằng đồng xu trút xuống không trung mù mịt. Một trận bão tuyết mới lại bắt đầu. Tầm nhìn xa không quá mười bước chân. Đây chính là tấm áo choàng hoàn hảo nhất mà ông trời ban cho nàng.
Nhan Diên đứng trước lu sành chứa nước, nhìn hình bóng mình phản chiếu trên mặt nước tĩnh lặng. Nàng dùng tro than củi trộn với một chút mỡ quạ, bôi lên mặt, cổ và đôi bàn tay, che đi làn da trắng ngần vốn có. Đôi lông mày cong v.út như lá liễu bị cạo đi một nửa bằng d.a.o găm, dùng nhọ nồi vẽ lại thành một đôi lông mày thô kệch, chúi xuống. Nàng dùng phần lụa tước ra từ vạt áo, quấn c.h.ặ.t quanh n.g.ự.c nhiều vòng, ép phẳng mọi đường cong nữ tính. Cuối cùng, nàng b.úi tóc lên cao, giấu gọn trong chiếc mũ nỉ đen, xỏ tay vào ống tay áo rộng thùng thình của bộ đồng phục thái giám dạ đen.
Hình bóng Nhan Quý Phi khuynh nước khuynh thành đã bị chôn vùi hoàn toàn. Kẻ đang đứng đó chỉ là một tên thái giám thấp bé, hèn mọn, lưng hơi còng xuống mang thân phận Lưu Toàn.
Nhan Diên giắt con d.a.o găm vào ống giày nỉ, giấu con d.a.o phay nặng trịch vào lớp thắt lưng bên trong áo dạ. Nàng tháo xích sắt, rút then cài. Đôi cánh cửa gỗ mục nát của Vĩnh Hạng khẽ rên rỉ rồi hé mở đủ để một người lách qua. Nàng cẩn thận khóa lại từ bên trong bằng một thủ thuật móc dây thừng qua khe cửa, đảm bảo không ai có thể tự tiện đẩy vào.
Bước chân Nhan Diên dẫm lên nền tuyết xốp, lút qua mắt cá chân. Bóng tối và gió tuyết nhanh ch.óng nuốt chửng thân ảnh gầy gò của nàng.
T.ử Cấm Thành trong đêm bão tuyết vắng lặng như một bãi tha ma khổng lồ. Những phi tần, cung nữ hay lính gác đều đã trốn tiệt trong các gian phòng đốt lò than ấm áp. Nhan Diên men theo những dãy hành lang khuất nẻo, rảo bước điêu luyện như một bóng ma. Ký ức của năm năm làm chủ hậu cung giúp nàng nằm lòng từng ngõ ngách, từng phiến đá gãy, từng bức tường mù của hoàng cung tráng lệ này.
Mục tiêu của nàng không phải là Trữ Tú Cung lộng lẫy của Tuệ Phi, mà là hậu viện của Ngự Thiện Phòng – nơi đổ rác thải và xỉ than lớn nhất của sáu cung. Nơi đó thường xuyên có bọn thái giám cấp thấp canh gác và lén lút tụ tập uống rượu sưởi ấm. Nơi tốt nhất để thu thập những thứ bị vứt bỏ, và cũng là cái rốn tin tức của hậu cung.
Tiến gần đến khu vực hậu viện Ngự Thiện Phòng, Nhan Diên ngửi thấy mùi khen khét của than củi kém chất lượng và mùi hăng hăng của rượu đế rẻ tiền. Qua màn tuyết rơi dày đặc, nàng nấp sau một hòn giả sơn đóng băng, đôi mắt sắc lẹm lướt qua khoảng sân nhỏ.
Dưới mái hiên xập xệ, hai tên thái giám đang co ro ôm lấy một chậu than lửa đỏ rực, tay chuyền nhau bầu rượu nhỏ. Một tên nhai đậu phộng rang, giọng eo éo phàn nàn:
"Cái thời tiết quỷ quái này, buốt đến tận xương. Đám người Lưu Toàn và Tiểu An t.ử đúng là số sướng. Chắc mẩm vơ vét được ít đồ bồi táng của vị trong Vĩnh Hạng kia rồi trốn ra ngoài đ.á.n.h bạc, ấm cật rồi!"
Tên kia hớp một ngụm rượu, khùng khục cười: "Ngươi đừng có mà thèm thuồng. Lưu Toàn nợ sòng bạc phường sương ngập đầu, Tuệ Phi nương nương phái hắn đi dọn xác tiện nhân họ Nhan kia xong, hắn cuỗm luôn mớ trang sức rồi bỏ trốn. Sáng nay chưởng sự Ngự Thiện Phòng phát hiện mất hai khối ngọc như ý, triều đình đang cho thị vệ âm thầm lùng sục ngoài kinh thành kìa. Dám trộm đồ của Hoàng cung, bắt được chỉ có nước lăng trì."
"Nhưng Tuệ Phi nương nương không nói gì sao? Dù gì cũng là người của Trữ Tú cung mà?"
"Tuệ Phi nương nương hơi đâu mà quan tâm mấy mạng ch.ó đó." Tên thái giám chép miệng, giọng điệu chuyển sang nịnh bợ. "Thánh thượng đã ban chỉ, ngày rằm tháng tới, nhân dịp sinh thần Tuệ Phi nương nương, sẽ chính thức sắc phong ngài ấy làm Hoàng Hậu, nắm phượng ấn cai quản lục cung. Giờ toàn bộ Trữ Tú Cung đang bận rộn thêu phượng bào, chuẩn bị yến tiệc, hơi đâu lo chuyện vặt. Kẻ nào cản đường ngài ấy thì cũng xanh cỏ ở Vĩnh Hạng cả rồi."
Bàn tay đang bấu c.h.ặ.t vào vách đá giả sơn của Nhan Diên siết lại đến ứa m.á.u. Lực đạo mạnh đến mức móng tay cắm phập vào lòng bàn tay đã chai sần, nhưng nàng không cảm thấy đau.
Hoàng Hậu? Nắm phượng ấn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một nụ cười vặn vẹo, lạnh lẽo đến cùng cực nứt toác trên môi Nhan Diên dưới lớp nhọ nồi lem luốc. Triệu Lăng, vị hoàng đế nàng từng dốc lòng phò tá, vì muốn dọn đường cho gia tộc họ Tô của Tuệ Phi mà không ngần ngại giẫm đạp lên mạng sống của nàng. Bọn chúng lấy m.á.u của nàng để thắp sáng phượng miện, lấy xương cốt của nàng để lót đường lên ngôi Hậu.
Tuyệt lắm. Quá tuyệt vời.
Sự tàn nhẫn của bọn chúng chính là thứ nhiên liệu tinh khiết nhất đổ vào ngọn lửa thù hận trong nàng. Việc Lưu Toàn bị gán cho tội ăn cắp bỏ trốn càng làm mọi thứ hoàn hảo hơn. Không ai nghi ngờ về cái c.h.ế.t của hai tên thái giám, cũng không ai quan tâm đến một cái xác lạnh lẽo ở Vĩnh Hạng. Nàng đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này một cách hợp pháp.
Nhan Diên rụt người lại vào bóng tối. Nàng lách qua hòn non bộ, tiến về phía đống phế thải khổng lồ của Ngự Thiện Phòng đang bị tuyết phủ trắng xóa. Nàng cần mẫn bới móc. Ở đây có vô số thứ hữu ích bị vứt bỏ. Nàng nhặt được nửa bao tải than vụn bằng than hoạt tính cháy dở, một vài củ cải đã đông cứng như đá, và quan trọng nhất là một chùm tỏi đã mốc meo và vài củ gừng héo quắt – những loại kháng sinh tự nhiên vô giá giữa mùa đông.
Khi Nhan Diên ôm chiếc bao tải nặng trịch rón rén quay trở ra, một cơn gió giật mạnh thốc qua, làm bay chiếc mũ nỉ trên đầu nàng. Mái tóc b.úi cẩu thả tuột ra, vài sợi tóc mây đen nhánh bay lòa xòa trước trán.
Cùng lúc đó, cửa hông của Ngự Thiện Phòng đột ngột mở ra. Một bóng người cao lớn mặc áo choàng lụa gấm màu lam viền lông điêu bước ra, theo sau là hai tên thái giám che ô. Ánh sáng từ chiếc l.ồ.ng đèn lưu ly sáng rực chiếu thẳng vào góc sân tối tăm nơi Nhan Diên đang đứng.
"Kẻ nào lén lút ở đó?" Một tiếng quát uy dũng vang lên.
Tim Nhan Diên nảy lên một nhịp. Kẻ vừa bước ra không phải là lính gác thông thường, mà là Thẩm Tùy Đình – Thống lĩnh Cấm vệ quân, tâm phúc của Triệu Lăng, kẻ đã đích thân còng tay nàng giải đến Vĩnh Hạng nửa tháng trước. Hắn nổi tiếng là người có võ công cao cường và thị giác vô cùng nhạy bén.
Nhan Diên lập tức cúi gập người, rụt cổ lại, lùi nhanh vào bóng tối. Nàng vớ lấy chiếc mũ nỉ dưới tuyết đội sụp lên đầu, ép sát thân thể gầy guộc vào góc tường rêu phong, làm ra vẻ khiếp sợ run rẩy của một tên thái giám ăn cắp vặt.
Thẩm Tùy Đình híp mắt, nương theo ánh đèn l.ồ.ng nhìn về phía đống rác. Hắn chỉ thấy một tên thái giám dơ dáy, còng lưng ôm khư khư một bao tải rác thải, toàn thân run lập cập vì lạnh và sợ hãi. Trong đêm tuyết mù mịt, hắn không nhìn rõ khuôn mặt bị bôi nhọ đen thui, càng không thể ngờ được cựu Quý phi cao quý lại có thể đi bới rác ở Ngự Thiện Phòng.
"Bẩm Thống lĩnh, chắc là mấy tên thái giám hạ đẳng ở các cung thiếu than sưởi, lén ra đây nhặt than vụn thôi ạ." Tên tiểu thái giám bên cạnh Thẩm Tùy Đình cúi đầu khúm núm giải thích. "Bọn nô tài sẽ đuổi hắn đi ngay."
Thẩm Tùy Đình xua tay, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua thân ảnh gầy gò đang run rẩy, trong lòng không khỏi nảy sinh một tia chán ghét.
"Mặc kệ bọn chuột nhắt đó. Cung cấm quy củ lỏng lẻo, ngày mai ta sẽ bẩm báo Hoàng Thượng. Các ngươi mau chuẩn bị lò sưởi, đêm nay ta phải tuần tra quanh Trữ Tú Cung, không được để xảy ra bất cứ sơ suất nào trước thềm đại điển phong hậu của Tuệ Phi."
"Vâng, đại nhân!"
Bóng Thẩm Tùy Đình khuất dần sau dãy hành lang hắt hiu ánh đuốc. Lúc này, Nhan Diên mới từ từ thẳng lưng lên. Bàn tay giấu trong tay áo đã buông lỏng chuôi d.a.o phay. Chỉ một chút nữa thôi, nếu hắn tiến lại gần, nàng đã sẵn sàng liều mạng chẻ đôi hộp sọ của hắn, dù biết rằng bản thân cũng sẽ bị băm vằm ngay sau đó.
Nàng nhìn theo hướng Thẩm Tùy Đình vừa rời đi, đôi mắt sâu thẳm híp lại thành một đường chỉ tĩnh lặng.
Đại điển phong hậu? Trữ Tú Cung?
"Rất tốt." Nhan Diên lầm bầm, giọng nói tan vào tiếng tuyết rơi lạo xạo. "Càng đông vui, món quà ta chuẩn bị sẽ càng thêm rực rỡ."
Nàng xốc bao tải lên vai, hòa mình vào trận bão tuyết, âm thầm trở về Vĩnh Hạng cung. Đêm nay, nàng đã thu hoạch được vượt xa mong đợi. Ván cờ lật đổ này, nàng đã sẵn sàng nắm lấy quân cờ đầu tiên.