Ngày diễn ra tiệc xuân, ta khoác lên mình bộ nhu quần màu hoa sen mới cắt may.
Xấp vải này chính tay Lâm Vãn Đường mang đến tặng, nàng ta nói đây là vân cẩm từ Tô Châu chuyển về, khắp cả kinh thành này cũng chẳng thể tìm ra xấp thứ hai.
Khi nói lời ấy, gương mặt nàng ta tràn ngập nụ cười thân thiết, tay choàng lấy cánh tay ta, giống hệt như những ngày chúng ta còn thơ ấu.
“Vãn Thanh tỷ tỷ, vị cao tăng trong chùa ngày hôm nay linh nghiệm lắm đó.
Thẻ xăm cầu duyên lần trước muội xin, nay đều đã ứng nghiệm cả rồi.”