Ta đứng dưới hiên hành lang, ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn dải lông viền trên chiếc áo choàng bằng lông cáo khoác nơi vai.
Đây là di vật cuối cùng mà mẫu thân để lại cho ta.
Năm bà tạ thế, ta mới lên bảy, chiếc áo choàng ấy lớn đến mức có thể bọc kín cả thân hình nhỏ bé của ta vào trong.
Nay, khoác lên người lại vừa vặn khéo léo.