Bẻ Gãy Cánh Chim

Bẻ Gãy Cánh Chim

Tác giả:

Trạng thái:

Đang ra

 Năm Vĩnh Hưng thứ ba, mùa đông.

  Lại một trận tuyết lớn. Gió bắc rít qua, lạnh buốt đến mức khiến người ta không mở nổi mắt.

  Diệp Cẩn đứng dưới mái hiên, đưa đôi tay gần như tê cứng ra, cẩn thận phủi tuyết bám trên người. Đúng lúc đó, cách cô không xa vang lên một tiếng “kẽo kẹt”, cửa gian chính được mở ra.

  Qua tấm rèm dày, giọng mẹ chồng Cao thị vang lên, không mặn không nhạt: “Đã đem đồ qua chưa?”

  Diệp Cẩn dừng tay, khẽ nở nụ cười, đáp: “Đã mang hết rồi ạ, mẹ cứ yên tâm. Bên thư thục mọi thứ đều đầy đủ, tướng công nhờ con nhắn lại với mẹ một tiếng, chàng vẫn ổn. Trời gần đây lạnh, dặn mẹ nhất định phải giữ gìn sức khỏe.”

  “Đứa nhỏ này, chỉ cần nó tốt là ta đã không có gì phải lo rồi,” giọng Cao thị nghe ra có chút vui, nhưng lại bị luồng gió lạnh lùa qua khe rèm làm ho sặc hai tiếng. Khi lên tiếng lần nữa, giọng đã trở lại bình thản quen thuộc, “Trời sắp tối rồi, dọn dẹp một chút rồi nghỉ đi.”

  Không nhắc nửa lời đến việc Diệp Cẩn vừa đi đường xa trở về, rất có thể vẫn chưa ăn gì.

  Đối với điều đó, Diệp Cẩn chỉ đáp lại bằng nụ cười chuẩn mực như khi đối diện cấp trên: “Vâng, thưa mẹ.”