"Công chúa, chúng ta hành động thế này chính là mưu phản." Khi sắp tiến sát kinh thành, tiểu tướng Nhiễm Mục bên cạnh khẽ lên tiếng nhắc nhở ta.
Ta thản nhiên đáp: "Ta là Công chúa, có phải Vương gia đâu mà lo, chẳng có luật lệ nào bảo Công chúa không có chiếu chỉ thì không được vào kinh cả."
Hắn lại nói: "Nhưng chúng ta mang theo binh mã, lại còn là tư binh."
Ta cười bảo: "Ngươi cứ yên tâm, chuyện này ta đã có diệu kế."
Nhiễm Mục gặng hỏi là cách gì, ta chỉ buông một câu: "Lát nữa ngươi sẽ rõ."
Ta cứ thế lấp lửng cho đến khi toàn quân dừng chân dưới chân tường thành kinh đô. Tướng quân thủ thành mồ hôi nhễ nhại nhìn ta, lắp bắp: "Công chúa, Người thế này là có ý gì..."
Ta bình thản đáp: "Ồ, đám người này đều là diện thủ (năm sủng) của ta cả."
Nhiễm Mục: "..."
Vị tướng quân kia nhìn năm ngàn kỵ binh tinh nhuệ sừng sững phía sau ta, nhất thời c.h.ế.t lặng.