Tuyết bay ngập trời.
Lúc ta bò ra khỏi núi thây biển m/áu, trên vai trái vẫn còn cắm một mũi tên.
Ta chẳng còn nhớ mình đã bò bằng cách nào nữa.
Trên nền tuyết trắng xóa kéo dài một vệt m/áu đỏ tươi, t.h.ả.m khốc vô ngần.
Đầu gối của ta đã rách nát từ lâu, khuỷu tay cũng vậy, mỗi lần gồng mình chống thân thể lên, vết thương lại cọ xát vào đá vụn và vụn băng lạnh buốt.
Đau đớn đến tận cùng, rồi cũng chẳng còn cảm giác gì nữa.