Thẩm Viên

Thẩm Viên

Trạng thái:

Full

 Trong ký ức của Trình Mậu Chi, cánh cổng Thấm Viên thuộc phủ Trình Quốc Công vẫn luôn rộng mở đón hắn. Dù hắn trở về khi nào, nơi khe cửa hay bên song cửa cũng có một bóng dáng thướt tha đứng đó, mỉm cười dịu dàng chờ đợi.

  Mùa xuân năm thứ ba mươi niên hiệu Sùng Thụy.

  Đêm mưa lất phất, trời vừa hửng ấm lại vương chút se lạnh. Ánh nến trong phòng lay động, hắt xuống một vầng sáng vừa vặn phủ lên đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của Dương Thù.

  Năm ấy, Dương Thù còn chưa tròn hai mươi.

  “Thuần Nhi, mau gọi nhũ mẫu tới đây. Ta xem ra, Hi tỷ nhi lại đói rồi.” Dương Thù ôm Trình Hi đang oe oe khóc, mặt đầy lo lắng.

  Thuần Nhi vội dạ hai tiếng, lập tức chạy đi. Chẳng bao lâu sau, nhũ mẫu đã vén rèm bước vào.

  Đợi Trình Hi b.ú no, cười khúc khích trong lòng người lớn, thì mưa bên ngoài cũng đã tạnh.

  Từ ngày làm mẹ, Dương Thù chỉ thấy thời gian trôi vùn vụt. Mới chớp mắt mà một ngày đã qua.