Tháng chín ở Giang Thành, nắng vẫn còn gắt nhưng gió đã bắt đầu mang theo chút hơi thu dịu nhẹ. Sân trường trung học số 3 Giang Thành đông nghẹt học sinh trong đồng phục xanh trắng quen thuộc. Tiếng loa phát thanh vang vọng, trộn lẫn với tiếng cười nói ồn ào, tạo nên một bầu không khí rất đặc trưng của ngày khai giảng.
Trần Gia Hân đứng trước bảng thông báo lớp, tay cầm chai sữa đậu nành đã uống quá nửa, ánh mắt lơ đãng.
“Năm cuối rồi…” cô khẽ lẩm bẩm, “Nhanh thật.”
Ba năm trung học trôi qua không quá rực rỡ, cũng chẳng quá mờ nhạt. Gia Hân chưa từng là học sinh xuất sắc, cũng không phải loại cá biệt. Thành tích của cô luôn ở mức trung bình khá, đủ để giáo viên nhớ mặt, nhưng không đủ để ghi tên lên bảng vàng thành tích.
Cô chỉ mong năm cuối này trôi qua yên ổn, thi đại học xong là được.
“Gia Hân!”
Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, kèm theo cú khoác vai rất “nhiệt tình”.
Gia Hân giật mình quay lại.