Thẩm Di Chân luôn nghĩ rằng mình sống rất hạnh phúc.
Thành hôn hai năm, trượng phu Lục Cẩn và nàng tình cảm thâm sâu, cha mẹ chồng đối xử với nàng cũng vô cùng hòa nhã.
Thế nhưng ngay khắc này, người phu quân vốn luôn dịu dàng lại đang lộ ra gương mặt vặn vẹo dữ tợn, siết c.h.ặ.t lấy cổ họng nàng, ra sức dùng lực.
Nước mắt của Thẩm Di Chân vì ngạt thở và sợ hãi mà không ngừng trào ra. Nàng cào cấu vào bàn tay đang bóp cổ mình, trong miệng phát ra những âm thanh vỡ vụn: "Tướng công, cầu xin chàng..."
Lục Cẩn không mảy may sái lòng trước lời van xin của nàng, hai mắt hắn đỏ ngầu: "Chân Chân, ta cũng không muốn vậy, nhưng nàng bắt buộc phải c.h.ế.t." Nói đoạn, hắn đột ngột siết c.h.ặ.t ngón tay.