Hôm nay tôi tan ca muộn, phải đi nhờ xe sếp về nhà.
Xe đang chạy trên đường, đột nhiên một con ch.ó lao ra. Sếp vội vàng phanh xe, may mà không tông phải chú ch.ó.
Tôi ôm n.g.ự.c nhỏ giọng nói: “Trời ơi, may mà con ch.ó biết phanh xe.”
Trong xe im lặng như tờ.
Tôi sực tỉnh, vội vàng giải thích với sếp: “Tôi không có ý nói anh là ch.ó. Ý tôi là, con ch.ó đó cũng biết dừng lại, à không, ý tôi là...”
“Câm miệng đi.” Khóe miệng sếp giật giật, “Nói thêm câu nào nữa, tôi ném cô xuống cho cô đi với ch.ó.”
Thôi được rồi, tôi im lặng.