Mẫu hậu vừa sinh ra đã rất xinh đẹp, đẹp đến nỗi Hoàng đế nước Tây Quốc phải dẫn binh tấn công nước Mạn vì muốn cưới bà ấy. Dù mẫu hậu ta đã m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng, Hoàng đế Tây Quốc cũng không ngần ngại chút nào, thậm chí còn thoái vị Hoàng hậu để mẫu hậu làm chủ Trung cung.
Chính vì vậy, mẫu hậu vừa đến Tây Quốc, bà lập tức trở thành đối tượng bị thiên hạ khắp nơi c.h.ử.i rủa..
Mẫu hậu có danh phận Hoàng hậu, nhưng lại bị Ý phi, nguyên phối của tiên hoàng, cũng là con gái Thái sư Tây Quốc, chèn ép đến nỗi không bằng một cung tần hèn mọn. Phía sau Ý Phi là vị Thái sư như mặt trời ban trưa, còn phía sau mẫu hậu là nước Mạn bại trận.
Trong hoàn cảnh chật vật đó, mẫu hậu đã hạ sinh ta và đệ đệ, chúng ta vốn nên mang họ Quỳ giờ phải lấy họ Vệ.
Ta tên Vệ Như Tinh, đệ đệ ta tên Vệ Lưu Quang.
Đây là cái tên mà mẫu hậu đã bàn bạc với cha ruột của ta lúc vừa mới mang thai: “Nguyện ta tỏa sáng như sao như trăng, hằng đêm tỏa sáng lấp lánh lung linh.” Cái tên này gây chú ý với tất cả mọi người trong cung, nhưng chỉ có Hoàng đế Tây Quốc là không để tâm.