Tống Trường An nhìn bát sứ trước mắt, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t: "Ý nàng là gì?"
Lúc lập lời ước hẹn năm xưa, hắn vẫn chưa khôi phục thần trí, chỉ là một đứa trẻ khờ khạo, đương nhiên không hiểu ngọn ngành. Nhưng những người khác trong Tống gia thì đều rõ mồn một.
Mẫu thân hắn, Trương thị, ngượng ngùng liếc nhìn bát sứ một cái, giọng điệu cũng dịu đi đôi chút:
"Minh Nguyệt à, con việc gì phải làm đến mức này?"
Việc gì sao? Ta nhìn gương mặt bà ta, cảm thấy thật buồn cười.