Giống như kiếp trước, hắn mặc một bộ đồ tiểu tư, n.g.ự.c trúng tên, chật vật nằm sấp bên bờ sông.
Ta vỗ mạnh vào mặt hắn vài cái, xác nhận hắn đã hôn mê rất sâu, rồi lục hết những thứ giấu trên người hắn ra.
Một chiếc gia huy, và năm thỏi vàng.
Kiếp trước hắn vừa tỉnh lại đã nói với ta rằng mình không một xu dính túi, ăn uống vệ sinh đều phải dựa vào ta.
Hắn nói đáng thương như vậy, ta liền tin.
Lúc đó, năm thỏi vàng này chắc chắn đang giấu trong túi trong, âm thầm cười nhạo ta đi.
Thôi vậy, ta so đo với năm thỏi vàng làm gì chứ, theo nhầm chủ nhân cũng đâu phải lỗi của chúng.
Sau này ở trong túi của ta, tuyệt đối không thể như vậy nữa.