Mưa xuân chốn Trường An quý như dầu, rơi trên khung cửa đỏ thắm của Thẩm phủ, như rưới thêm phần mỉa mai lạnh lẽo vào trò hề này.
Ta đứng giữa gian chính đường, nhìn phu quân Bùi Yến ném tờ thư hòa ly xuống chiếc bàn gỗ t.ử đàn.
Nét mực chưa ráo loang lổ vài chỗ, y hệt như nét b/út run rẩy của chàng khi viết tờ hôn thư ba năm trước.
“Thẩm Chiêu Ninh, mối duyên này, ta nhất định phải dứt."
Giọng chàng không lớn, nhưng từng chữ đều đanh thép.