Khi ta gả cho Bùi Cảnh Minh, hắn vừa mới đỗ cử nhân.
Bùi gia thanh bần, ba gian nhà ngói chỉ cần một trận mưa xuân là dột ướt nửa bức tường.
Của hồi môn của ta dùng để sửa mái, thay khung cửa.
Phần còn lại thì sắm sửa hành trang cho hắn lên kinh ứng thí.
Đêm trước khi đi, hắn nắm tay ta, áp lên n.g.ự.c mình:
“Nguyệt Thù, Bùi Cảnh Minh ta đời này tuyệt đối không phụ nàng.”
Ngọn nến đỏ nổ tí tách một tiếng.
Ta tin rồi.